Old school Swatch Watches
Trăm Ngày Hôn Nhân

Trăm Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323823

Bình chọn: 8.00/10/382 lượt.

mẹ mình rất nhiều lần.

“Con cũng biết sao, cháu trai của mẹ lại không ở trong bụng con.”

“Con là chồng, có chuyện này con sẽ là người đầu tiên biết, đúng không?” Hắn nhìn vợ, gắp vào trong chén cô một miếng cá, muốn cô ăn nhanh lên.

“Dạ. Mẹ, con không có mang thai.” Đây không phải lần đầu mẹ chồng nhắc tới chuyện con cái, nhưng lại là lần đầu tiên cô có chút xấu hổ mà trả lời, bởi vì hiện giờ tại đây còn có một người ngoài mà cô nửa đời không quen, cô đặc biệt cảm giác mình giống như một nàng dâu “thất trách”, cổ cô trở nên nặng trĩu.

Đối với Chu Hân Bội, dù sao cô cũng không có cảm giác quen thuộc như người của Đoàn gia, hơn nữa tuy rằng gần đây thường gặp mặt trong nhà, nhưng thật ra hai cô gái lại không có nhiều chuyện để có thể tán gẫu. Không biết có phải là do tự cô có “chướng ngại tâm lý” hay không, cô luôn loáng thoáng cảm thấy đối phương không muốn nói chuyện nhiều với cô lắm, hoặc là lời nói nói ra còn có chứa dụng ý khác.

Aizz, không ngờ tới đời này cô khó được có lúc hiểu được nhìn sắc mặt, đối tượng lại là mối tình đầu của chồng…

“Như vậy à, được rồi… Không sao cả, vừa mới kết hôn, việc này không vội.” Hà Bích Châu cảm thấy có chút có lỗi đối với nét mặt cứng đờ của con dâu, tuy rằng mình rất muốn ôm cháu nhưng cũng không muốn có ý tạo áp lực với cô.

“Mẹ Đoàn rõ ràng rất nôn ôm cháu.” Chu Hân Bội lại chọn vào lúc này mà nói tiếp với một vẻ mặt ngọt ngào hồn nhiên, lại cổ vũ người đàn ông bên cạnh với giọng điệu hoạt bát. “Bồi Nguyên, anh phải ráng sức hơn, đừng làm cho mẹ Đoàn thất vọng.”

Cô ta vỗ vỗ bờ vai của hắn. Giang Xuân Tuệ lại cảm thấy câu nói đó là nhằm vào chính cô.

“Hay là trước kia ở bên ngoài chơi bời dữ quá, hiện giờ lòng có dư mà lực không đủ phải không?”

“Ăn cơm của em.”

Chu Hân Bội càng thêm nói giỡn, đổi lấy một ánh mắt lạnh của hắn. Nhưng mà nghe vào trong tai Giang Xuân Tuệ, lại có loại cảm giác như đang cố ý khiêu khích…

Cô cúi đầu ăn cơm, đem thức ăn nhồi vào miệng, như vậy sẽ không cần phải nói, không cần nhìn, không cần làm bộ cười…

Chán ghét! Cô chán ghét cảm giác phải dùng sức nén cơn buồn bực này, tất cả cảm xúc đều trở nên không rõ ràng, muốn biết câu trả lời cũng không thể trực tiếp hỏi, bởi vì người đó không chỉ dính dáng tới chính cô, mà là toàn bộ người trong nhà. Nếu cô không muốn biến thành bà vợ hay ghen chuyện bé xé ra to, thì trước khi người phụ nữ kia làm ra những hành động hoặc nói ra những lời nói xấu xa một cách rõ ràng, cụ thể, cô cũng không thể dùng “cảm giác” của chính mình để nói cái gì được, những cảm giác này đều là suy đoán không chứng cớ.

Nhưng để cho người yêu mối tình đầu của chồng mình xuất hiện trước mắt mỗi ngày, lại trước mặt cô chế nhạo chuyện phòng the tư mật của hai vợ chồng bọn họ với giọng điệu thoải mái như vậy, người làm vợ như cô làm sao có thể “vô cảm”, giả bộ chính mình không nhìn thấy, không nghe thấy được…

Không, cô không làm được!

Giang Xuân Tuệ nhịn cả buổi tối, mãi đến lúc Chu Hân Bội rời đi, cô cùng Đoàn Bồi Nguyên trở lại phòng ngủ, cô mới không nhịn được thổ lộ sự không vui trong lòng với chồng, còn nói hết sức nhẹ nhàng, không “sâu sắc” giống như cảm thụ trong lòng.

Cô tưởng rằng có lẽ người đàn ông này có thể hiểu được cảm giác của cô, giải đáp sự nghi hoặc mơ hồ trong lòng cô. Dù sao hắn yêu cô, lại rất hiểu rõ con người Chu Hân Bội…

“Em suy nghĩ nhiều quá rồi đó.” Kết quả, hắn nghe xong nửa ngày, cũng chỉ nói một câu nhẹ nhàng bâng quơ như vậy, hơn nữa còn lộ vẻ mặt ung dung “chế giễu”.

Mặt cô cứng đờ, không cười nổi. Gần đây, hình như sắc mặt, tính tình hai người bọn họ càng lúc càng “đổi chỗ” cho nhau, đặc biệt lúc nói đến “Chu Hân Bội”, sự khác biệt lại càng rõ ràng.

“Cô ấy chỉ như em gái của anh, em mới là bà xã của anh.” Hắn cố ý xoa loạn tóc vợ, vốn là muốn chọc cô cười, làm cho tâm tình cô thả lỏng, an tâm một chút, không ngờ rằng lại khiến cô càng thêm “xúc động”.

“Ha, ha.” Cô vung tay hắn ra, cười to hai tiếng.

“Ha, ha” Nghe ra không chỉ có cố ý, mà còn rất châm chọc nha!

“Anh Đoàn, chẳng lẽ anh chưa từng quen qua cô ta? Hay là lúc quen nhau chưa có nắm tay, hôn môi, phát sinh quan hệ thân mật nào hết?” Thấy hắn hình như hoàn toàn không hiểu được tâm tình của cô, những hòn đá vụn ở trong lòng cô liền lăn rồi đâm ra ngoài da, biến thành từng cây gai bén nhọn, trực tiếp bày ra tư thế “ra trận”.

“Có thì thế nào?” Hắn vẫn tỏ thái độ lơ đễnh, hào phóng thản nhiên thừa nhận quan hệ trong quá khứ của hai người. Hắn và Chu Hân Bội bắt đầu quen nhau từ cấp ba đến năm thứ hai đại học thì chia tay, những năm thanh xuân tuổi trẻ, không phát sinh cái gì mới là lạ.

“Phụ nữ từng lên giường với anh còn có thể kêu “em gái” ? Anh đi hỏi thử coi có người anh trai bình thường nào sẽ lên giường với em gái mình, đó là loạn luân!” Cô càng nói càng nóng, từ ngữ nói ra càng lúc càng sắc bén, chính là muốn xé lấy sợi dây thần kinh vô tư kia trong đầu hắn, chán ghét cái loại quan hệ vợ chồng “nửa thật nửa giả” này.

Nghe qua thì rất chín chắn, rất lý trí, phảng phất như hiểu thấu đáo thất tình lục dục giữa con ng