hư vậy…
“Không đâu, ăn trái cây.” Giang Xuân Tuệ mỉm cười, nhịn xuống xúc động kéo phăng cánh tay nhỏ trắng nõn kia xuống, bưng khay đến phía đầu bên kia bàn nhỏ, nhẹ nhàng… yên lặng… dọn trái cây và trà nóng.
May mắn Đoàn Bồi Nguyên cũng “tự mình hiểu lấy”, trước lúc khóe mắt vợ nhìn hắn, hắn đã chủ động bỏ tay của người yêu mối tình đầu xuống.
“Hân Hân nói khoảng thời gian này muốn ở Tinh Vân, con giúp nó sắp xếp phòng đi.” Mẹ Đoàn nghĩ đến đối thoại trước đó, bà chủ động thay Chu Hân Bội mở miệng.
Vì tránh cho khỏi xấu hổ, Hà Bích Châu không nhắc tới chuyện Chu Hân Bội từng cùng con mình quen nhau trước mặt con dâu, nhưng không ngờ rằng đứa nhỏ này nhanh mồm nhanh miệng, vậy mà lại “tự nổ” ngay tại chỗ. Nhưng mà con dâu phản ứng không quá lớn, biểu hiện lại tự nhiên hào phóng, bà cũng thấy an tâm hơn, còn dặn dò con mình chăm sóc nhiều hơn, dù sao Chu Bội Hân lẻ loi một mình, lại là con gái.
“Em không phải là luôn ở nhà họ hàng sao?” Tuy rằng không biết là họ hàng ra sao, nhưng trước kia hắn đều nghe nói khi cô về nước là luôn ở nhà của một người họ hàng xa.
“Mẹ Đoàn, cô coi đó, anh ấy mở khách sạn mà còn sợ người ta ở kìa.” Chu Hân Bội lập tức làm nũng với mẹ Đoàn, đi đến bên cạnh bàn tự nhiên chiếm ngay vị trí của Giang Xuân Tuệ.
“Con quản người ta phải ở chỗ nào.”
“Biết rồi.” Hắn đáp lại, không hỏi nhiều nữa, đi về phía vợ.
“Trái cây này thật ngọt…” Chu Hân Bội cười cắn miếng trái cây, còn tỏ vẻ săn sóc xếp dĩa ra cho mỗi người ở đây, biểu hiện tưạ như mình là nữ chủ nhân của nhà này.
Giang Xuân Tuệ lại lẳng lặng ngồi ở một bên, nghe bọn họ nói chuyện với nhau, và còn từng chuyện xảy ra trong mấy năm nay cô ta ở nước Mĩ.
Dĩa không, cô mới dọn sạch xong mặt bàn rồi ra khỏi phòng.
Đoàn Bồi Nguyên cũng theo vợ đi ra, so với việc phải cùng những người đó ở trong phòng nói chuyện phiếm, hắn càng muốn một mình ở chung với vợ, cũng sợ cô sẽ vì những hành động “không được lễ phép mấy” của Chu Hân Bội mà cảm thấy không vui.
“Cá tính Hân Hân hơi chút kiêu căng, có đôi khi nói chuyện sẽ không biết chừng mực, em đừng để ở trong lòng.”
“Ừ.” Cô lười biếng lên tiếng trả lời, nhìn cũng chưa nhìn hắn.
““Ừ” mà còn lộ vẻ mặt này?” Kéo vợ lại, hắn phát hiện vẻ mặt của cô bây giờ so với hôm kia cô đi vào phòng chẳng khác bao nhiêu, vẻ mặt mây đen… còn có chút u ám nữa!
Cô ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt tròn sáng hơi hơi nheo lại… Tựa như mắt mèo từ một nơi bí mật gần đó tóe ra hào quang, hắn không biết được kế tiếp liệu miêu chưởng sẽ mở ra móng sắc hay không?
“Đây lại là ánh mắt gì?”
“Ánh mắt khi nhìn thấy người yêu mối tình đầu.”
“Cái gì?” Hắn rốt cuộc cũng thấu hiểu được sự khủng bố của việc “nói bóng nói gió”.
“Hóa ra… Anh chính là Romeo!” Cô mỉm cười, cười giống như hắn lúc bình thường, khiến người ta không rét mà run.
Sau khi sửng sốt, hiểu ý cô, hắn chợt cười, nhéo lấy đôi má mềm dai có tính đàn hồi vốn đang phình lên vì giận của cô.
“Anh với Hân Hân quả thật là từng quen nhau, nhưng mà đã là chuyện hồi thời trung học, em sẽ không nhỏ mọn như vậy chứ, còn uống dấm chua cũ mèm này chứ?” Thẳng thắn thừa nhận chuyện tình cảm trước kia, hắn cũng không muốn giấu diếm cô cái gì, ngược lại làm như vậy chỉ khiến cho mình càng thêm giống kẻ dối trá già mồm, tựa như ngày sau cũng có thể lừa gạt cô như vậy.
Thái độ khi hắn đối mặt chuyện tình cảm là luôn luôn quang minh lỗi lạc, đồng thời hắn cũng tin tưởng vợ mình cũng không phải là người lòng dạ hẹp hòi, có điều… Bộ dáng lúc cô ghen thật sự rất đáng yêu!
“Vì sao không? Dấm chua để lâu bão dưỡng da mặt, càng trầm càng thơm a.” Cô kéo tay hắn ra, mới không để cho hắn đụng vào đâu.
Đúng vậy, cô biết lấy chuyện cũ lâu năm như vậy để so đo với hắn thật sự là không công bằng, người yêu mối tình đầu tự mình tìm tới cửa cũng không phải lỗi của hắn, huống hồ với “thành tích vĩ đại” đã qua của hắn, nếu thật muốn tính từng người rõ ràng, nói không chừng ngay cả hắn cũng không nhớ rõ.
Nhưng mà trong lòng cô cứ luôn không thoải mái tí nào! Trên đời này có người phụ nữ nào nhìn thấy chồng mình cùng với mối tình đầu ôm ôm ấp ấp mà sẽ vui vẻ cơ chứ? Tuy rằng cũng không phải hắn chủ động ôm cô ta… Hơn nữa mỗi lần người phụ nữ kia nhào tới là hắn đều hết sức đẩy đối phương ra…
Hừ, đừng tưởng rằng cô chỉ im lặng ngồi yên bên cạnh, thật ra trong lòng cô đều vụng trộm tính toán hết…
“Thật sự sao? Vậy anh đến ngửi thử coi, có phải thật sự rất thơm hay không… Rất thơm sao?” Nhìn một mặt lộ vẻ đắc ý cùng với biểu cảm ăn dấm chua thú vị của vợ, hắn không nhịn được muốn bắt cô vào trong ngực rồi thơm mấy cái.
“Chán ghét… Tránh ra a…” Cô dùng khay để ở trước ngực hắn, cười vui đùa ầm ĩ với hắn, còn phải cố không để cho dĩa rơi xuống, thật sự là rất bận rất bận… Bận đến nỗi rất vui vẻ nha.
Lúc hắn ôm lấy cô, đang sắp đánh lén thành công thì trên hành lang đột nhiên xuất hiện một bóng người khác…
“Hơ…” Giang Xuân Tuệ thở ra một hơi, còn không cẩn thận huých phải hắn một cái.
“Ô!” Hắn ôm bụng, tựa vào tường, trong lòng chịu đả kích không nhỏ, không nghĩ tới bà xã thân yêu củ
