Polly po-cket
Trăm Ngày Hôn Nhân

Trăm Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323973

Bình chọn: 8.5.00/10/397 lượt.

khi cô cúi đầu nhẫn nhục.

Xem ra hắn đã “dạy dỗ” cô giáo Giang rất thành công rồi!

Đoàn Bồi Nguyên cười nhẹ, suy nghĩ ngay bây giờ có cần phải đem cô lên lầu “dạy bảo” một chút hay không…

Nhưng cô lại sớm một bước đẩy hắn ra… “Có khách ở trong phòng ba mẹ, anh mau lên coi đi.” Thiếu chút đã quên nói cho hắn biết, cô đang chuẩn bị trà bánh cho vị khách kia.

“Ai vậy?” Hắn không nghĩ ra được là khách quan trọng nào mà sẽ ở trong phòng ba mẹ. Đối bệnh tình của mình, Hà Bích Châu giữ rất kín, chắc sẽ không thể nào mà tùy tiện tiếp khách ở trong nhà.

“Hình như là hàng xóm trước kia của anh, về sau di dân đến Mĩ… Juliet.”

“Juliet?!” Vợ yêu của hắn lại đang giỡn sao?

“Ừ, cô ấy nói cô ấy gọi là Juliette, tên tiếng Trung là…” Đối với tên xuất hiện trong phim kịch thì cô có vẻ có ấn tượng, về phần tên tiếng Trung…

“Chu Hân Bội?”

“Đúng! Chính nó.” Bingo! Cô vỗ tay mỉm cười, tiếp theo lại lộ vẻ mặt kỳ quái nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt…

“Có điều sao anh lại lộ vẻ mặt kinh ngạc vậy?”

[1'> 3D Lottery: nguyên văn là 六组号码,nhưng mình nghĩ phải là 组六包号mới đúng, đọc trên baike thì theo miêu tả sơ sơ của nó thì thấy nó gần giống 3D Lottery, chứ mình cũng ko chắc mấy.

[2'> Bạch tuộc viên Takoyaki: món ăn vặt nguồn gốc Nhật Bản, bánh nhân bạch tuộc hình viên, làm bằng cách đổ bánh, ăn kèm với nước Takoyaki và khô cá bào. Chị Xuân Tuệ thật có tâm hồn ăn uống, tình cảnh như thế này mà còn tưởng tượng được như thế=.=

[3'> vật siêu sở trị: món hàng nhận được có giá trị cao hơn tiền bỏ ra. Vì sao kinh ngạc?

Khi Đoàn Bồi Nguyên bước vào phòng, Chu Hân Bội bay nhào vào hắn… sau khi một cái ôm dài ba giây kết thúc, vấn đề này đã có lời giải.

“Đã lâu không gặp… Nhìn thấy mối tình đầu, sao lại có biểu cảm này? Quá đả thương người nha.” Chu Hân Bội hất tung mái tóc dài bay phấp phới, ngũ quan tinh xảo như đóa phù dung nở nụ cười quyến rũ, hai cánh tay thon gầy trắng nõn còn treo trên cổ cứng ngắc của hắn, ỉ ôi oán giận.

“Là do bà xã ở đây sao? Thật không dám tin là anh thực sự sẽ kết hôn nha!” Cô ta còn vui vẻ quay đầu lại, thoáng nhìn Giang Xuân Tuệ đứng ở phía sau hắn, rồi lại ôm hắn lâu thêm một chút.

Đoàn Bồi Nguyên tựa như hoàn hồn từ trong nỗi khiếp sợ, kéo tay cô ta xuống, ở mặt ngoài dường như hắn không có việc gì nhưng đáy lòng cũng không tránh khỏi đổ vài giọt mồ hôi lạnh…

Vừa nghĩ đến sắc mặt của vợ yêu sau lưng, hắn nào còn chú ý gì đến nét mặt của bản thân chứ!

Giang Xuân Tuệ bưng nước trà đứng ở phía sau, thấy bọn họ ôm nhau, khay trong tay run lên một chút. May mắn bởi vì cô luôn cứng ngắc, cho nên một giọt nước trà cũng không bị tràn ra, rất nhanh cô lại khôi phục mỉm cười, đi đến bên người chồng.

“Trở về khi nào?” Hắn thấy vợ không quá “kích động” nên mới mở miệng hỏi Chu Hân Bội.

Chu Hân Bội quả thật là hàng xóm của Đoàn gia, vốn trước kia nhà cô ở cách đây vài căn biệt thự, tình cảm hai nhà từ thương trường đến hàng xóm, ít nhất đã vượt trên hai mươi năm, cho nên hai nhà đều tương đối hiểu rõ nhau. Tuy rằng tình yêu của hai người con tan vỡ, nhưng ba mẹ hai bên đều hiểu lẽ mà đối đãi, cũng không bởi vì vậy mà trở mặt.

Sau khi Chu Hân Bội theo người nhà di dân, cứ cách vài năm cô vẫn về Đài Loan để thăm bạn bè thân thích, họp mặt với bạn cũ, bao gồm cả đôi vợ chồng Đoàn gia trước giờ đã yêu thương cô mà nay còn nhiều hơn nữa, bởi vậy hắn và cô cũng coi như là luôn luôn duy trì quan hệ bạn bè, thậm chí người một nhà đều coi cô như người thân trong nhà, lần gặp cuối cùng đã là chuyện ba năm trước.

“Vừa tới Đài Loan thì đã đi tìm anh, sao không nói chuyện mẹ Đoàn sinh bệnh cho em biết? Bằng không em đã về sớm một chút.” Cô chu miệng lên oán giận, mặc dù chỉ nhỏ hơn hắn mấy tháng, vẻ mặt lại nũng nịu khiến người ta cảm động giống như búp bê.

“Trở về làm gì? Em có thể làm cái gì?” Hắn thản nhiên hỏi, đối với bề ngoài xinh đẹp của cô gái này hắn đã sớm miễn dịch, nhưng trái lại hắn lại nhớ rất rõ cá tính nuông chiều từ bé của cô, hoài nghi cô có thể phụ giúp được gì.

“Giúp anh chăm sóc mẹ Đoàn a, sẵn tiện tham gia hôn lễ của anh… Tuy rằng em sẽ hơi chút đau thương.” Môi anh đào vừa trệ xuống, cô thấy ánh mắt hắn pha một chút khổ sở động lòng người, phảng phất tiếc nuối chính cô không phải là nhân vật chính của hôn lễ…

Giang Xuân Tuệ cũng không hiểu được sao mình đột nhiên lại có loại cảm giác “điềm xấu”, nghe cô ta nói như vậy trước mặt ba mẹ chồng, chắc chỉ là nói đùa mà thôi.

“Em chăm sóc tốt cho bản thân thôi là đã cám ơn trời đất rồi.” Hắn hừ nhẹ, không cho là đúng mà “châm chọc”, thái độ nói chuyện tự nhiên giống như đối xử với người nhà, thoạt nhìn so với những người ngoài bình thường thì thân thiết hơn một chút, không có lạnh lùng như thế.

“Em luôn luôn chăm sóc bản thân rất tốt, đẹp giống như lúc yêu anh trước kia.” Cô nói xong, lại ôm lấy tay hắn, thái độ cũng vô cùng gần gũi một cách tự nhiên.

“Ngại quá, chỉ đùa một chút, cô sẽ không để bụng chứ?” Cô ta lại nghiêng nửa người, cười meo meo hỏi Giang Xuân Tuệ.

Lúc này cô có thể để bụng sao? Cô gái kia còn “thẳng thắn vô tư” hỏi cô n