ện với cô, e rằng cũng phải thua một
bậc.
“Tính
rất hay”. Khách hàng bên cạnh đột nhiên vỗ tay tán thưởng, những người khách
còn lại cũng lần lượt vỗ tay theo.
Cô phục
vụ bối rối nhìn xung quanh, hậm hực nói: “Để tôi đi báo cáo với ông chủ, đưa
thêm một bánh pizza sáu tấc cho các anh chị”.
“Tùy
cô”. Hiểu Ngưng lạnh nhạt nói.
Cuối
cùng, chủ tiệm đưa thêm cho chúng tôi một bánh sáu tấc, ngoài ra còn chân thành
xin lỗi chúng tôi. Việc này làm tôi lĩnh hội được một cách đầy đủ sự cần thiết
của việc học tốt các môn tự nhiên.
Ba suất
pizza, chúng tôi ăn no căng bụng. Đặc biệt là Tô Tô, vừa lau miệng vừa gặm
bánh, hoàn toàn không có dáng dấp của một thục nữ, xem ra cô bé đói quá rồi.
Buổi
chiều dạo phố ở quanh đấy, sau đó tôi đưa bọn họ về Học viện Thương mại Hoa
Đông, trường cũ của tôi. Từ khi tốt nghiệp, ngoài lần lái xe đưa Tô Tô vào
trường, đã hơn một năm tôi chưa về thăm lại ngôi trường này.
Xe của
tôi đầy bùn đất, chiếc BMW “màu tro” đi trong trường không gây sự chú ý. Hơn
nữa, bốn người bọn họ ngồi trong xe, vừa đủ kín chỗ.
Đi sâu
vào trong trường, tôi đỗ xe ở bên cạnh giảng đường, sau đó chúng tôi xuống đi
bộ. Từ khi tốt nghiệp, lần đầu tiên thực sự đi lại trên con đường trong khuôn
viên trường, nhìn những tòa nhà quen thuộc ở xung quanh, tôi có một cảm giác
thật kỳ lạ, dường như mình vẫn chưa tốt nghiệp, mà đang chuẩn bị lên lớp học
môn gì đó.
“Anh
Tiểu Mân, những tòa nhà này anh vẫn còn nhớ rõ chứ ạ?”. Tô Tô vui vẻ đi bên tôi,
hỏi.
“Anh
chắc chắn thuộc chỗ này hơn em, anh học ở đây bốn năm, còn em, mới vào chưa
được nửa năm”. Tôi nhìn cô bé, cười nói. Cũng không rõ vì sao, trước đây cứ
không muốn về lại trường cũ, nhưng khi thật sự quay trở về, trong lòng lại thấy
vui lạ thường.
“Môi
trường của trường em cũng khá đấy”. Trình Lộ nói.
“Đúng
vậy, nhà ăn của trường em cũng rất nổi tiếng, cả sinh viên bên trường Đại học
Bình Hải ở đối diện cũng thường xuyên sang đây ăn cơm”. Tô Tô đáp lời vẻ đầy tự
hào.
“Bọn họ
đến đây là để ngắm người đẹp chứ gì?”. Tôi nói.
“Sao
anh biết?”. Tô Tô nhìn tôi đầy kinh ngạc, “Sinh viên nam bên trường Bình Hải
thích sang sân bóng rổ của trường chúng em đánh bóng, sân bóng rổ của trường
bọn họ thì chả có ai”.
“Trước
đây như thế, bây giờ chắc chắn cũng vẫn thế”. Tôi cười, nói. Điều này làm tôi
nhớ đến Đại Bính, cứ dăm ba ngày lại đến trường tìm tôi để ăn chực, thực ra là
để ngắm người đẹp.
“Tô Tô
chắc có nhiều chàng trai theo đuổi lắm nhỉ?”. Linh Huyên trêu chọc.
“Làm gì
có...”. Tô Tô bĩu môi, lập tức tránh né không trả lời.
“Lộ Lộ
trước đây khi còn đi học cũng có nhiều chàng trai theo đuổi lắm”. Hiểu Ngưng
bình thản nói.
“Hả?
Thật không?”. Tô Tô mở to mắt, tính hiếu kỳ nổi lên, lập tức chạy đến bên Hiểu
Ngưng, quấn lấy cô, “Nói xem nào, nói xem nào”.
“Hiểu
Ngưng, không được nói chuyện riêng của mình”. Trình Lộ vội vàng cảnh cáo Hiểu
Ngưng.
“Hồi
học cấp ba hay nhận được thư tình, sau đó vào đại học, mỗi lần thi đều đứng thứ
nhất, ngày càng nổi tiếng, người theo đuổi cô ấy ngày càng nhiều”. Hiểu Ngưng
không để ý đến sự hăm dọa của Trình Lộ, bình tĩnh nói.
“Đúng
rồi, em nhớ ra rồi, chị Hiểu Ngưng và chị Trình Lộ trước đây học cùng cấp ba!”.
Tô Tô phấn khích nói.
Cũng
chả trách bố mẹ Trình Lộ và bố mẹ Hiểu Ngưng quen biết nhau, hóa ra Hiểu Ngưng
và Trình Lộ là bạn học thời cấp ba. Tôi thầm nghĩ.
“Hiểu
Ngưng, cậu mà nói nữa, mình cũng tiết lộ chuyện của cậu đấy”. Trình Lộ tiếp tục
nói với vẻ hăm dọa.
“Thích
quá, thích quá! Chị Lộ Lộ mau nói đi, chị Hiểu Ngưng có những chuyện riêng
gì?”. Tô Tô tiếp tục phấn khích, chạy đến bên Trình Lộ.
“Chị ấy
à, không biết làm mê đắm bao nhiêu chàng trai, cấp ba không nói làm gì, những
chàng theo đuổi chị ấy hồi đại học có thể xếp thành một đại đội rồi. Chị nhớ
hồi đại học năm thứ ba, còn có anh chàng nhảy sông vì chị ấy đấy, hồi ấy là
do...”. Trình Lộ nói.
“Lộ Lộ,
không được nói bậy, không phải mình bắt anh ta nhảy sông”. Hiểu Ngưng lập tức
lấy tay bịt cái miệng nhanh nhảu của Trình Lộ lại.
“Hả?
Chị Hiểu Ngưng lợi hại vậy sao?”. Tô Tô kinh ngạc nhìn Hiểu Ngưng, sau đó quay
người lại hỏi Trình Lộ, “Trước đây các chị cũng học cùng một trường đại học
à?”.
“Không,
chỉ là cùng ở trong một khu đại học, cách nhau không xa. Mỗi lần trở về trường
sau khi nghỉ cuối tuần, bố Hiểu Ngưng đưa Hiểu Ngưng về trường, tiện thể cũng
đưa chị về luôn”. Trình Lộ đẩy tay Hiểu Ngưng ra, giải thích.
“Quan
hệ của gia đình chị Hiểu Ngưng và chị Lộ Lộ thật là tốt!”. Tô Tô thốt lên.
Lời của
Tô Tô làm tôi nhớ đến “buổi gặp mặt kinh hồn” mấy hôm trước, hôm ấy nếu như tôi
không tùy cơ ứng biến, chỉ e đã bị phụ huynh hai nhà hợp sức đánh chết rồi.
“Chị
Linh Huyên, tình sử của chị hồi còn đi học như thế nào?”. Tô Tô đột nhiên
chuyển sang hỏi Linh Huyên.
“Chị á,
không có gì đặc biệt cả”. Linh Huyên cười xòa, “Trong lớp không có ai chú ý đến
chị, chị thuộc tuýp người không hoạt bát”.
“Mình
biết kiểu như Linh Huyên, nhìn thì có vẻ không có ai để ý, kỳ thực những chàng
yêu thầm