mãi.
“Còn
nữa, bố em là thị trưởng, sao không nói trước với anh?”. Tôi nhìn cô ấy, hỏi.
“Không
phải thị trưởng Bình Hải, bình thường cũng chẳng bao giờ đến đây nên em cũng
không muốn nói cho anh biết”.
“Thành
phố lớn cỡ nào?”. Tôi hỏi.
“Lớn
hơn thành phố Bình Hải một cấp”. Hiểu Ngưng lí nhí nói.
Đầu óc
tôi ong ong quay cuồng, chức vị của bố cô ấy gần ngang tầm phó chủ tịch tỉnh.
Tôi đã lừa bố mẹ Trình Lộ là hai vị giáo sư, giờ lại lừa nhân vật quyền cao
chức trọng như vậy...
Trong
lúc tôi đang giày vò bản thân, không biết bên ngoài họ đang nói chuyện gì với
nhau, âm lượng đột ngột tăng cao.
“Đúng
thế, thanh niên bây giờ phần lớn đều chả ra sao cả. Cũng may bạn trai của Trình
Lộ nhà tôi còn chấp nhận được”. Chỉ nghe thấy bố Trình Lộ nói ngoài phòng
khách.
“Đúng
thế, Hiểu Ngưng nhà tôi cũng khá cẩn trọng trong việc lựa chọn người yêu, mẹ nó
lúc nào cũng thúc giục, nhưng con bé không bao giờ vội vàng. Theo tôi ấy hả,
tìm người yêu là phải sáng suốt mới được. Nếu cứ tùy tiện chọn đại, bị đàn ông
bên ngoài lừa gạt, hứ, tôi thề róc thịt thằng đó ra cho bõ tức!”. Bố Hiểu Ngưng
nói như đinh đóng cột.
Giọng
ông không lớn lắm, rõ ràng không phải nói cho tôi nghe. Nhưng bây giờ tôi đang
vô cùng quan tâm đến tình hình bên ngoài thành ra nghe rõ mồn một. Bỗng nhiên,
tôi cảm thấy như toàn thân mình như bị rút mất gân cốt, rùng cả mình.
“Hiểu
Ngưng, Dương Mẫn sao rồi?”. Mẹ Hiểu Ngưng thấy trong nhà vệ sinh mãi mà không
có động tĩnh gì, bèn cất tiếng hỏi.
“Mẹ,
bụng anh ấy vẫn đau!”. Hiểu Ngưng trả lời, rồi ra khỏi nhà vệ sinh.
“Hay là
đưa nó lên trên nghỉ ngơi một lúc Hiếu Ngưng tiến lại gần, giọng đầy quan tâm.
“Không
cần đâu ạ, anh ấy bảo chúng ta cứ ra vườn nướng thịt đi, lát nữa anh ấy sẽ ra
sau”. Hiểu Ngưng lo lắng chắn trước cửa nhà vệ sinh, cứ như sợ mẹ cô ấy sẽ xông
thẳng vào vậy.
“ờ, thế
cũng được, mẹ thấy cậu ấy cũng khỏe mạnh, chắc không có vấn đề gì nghiêm
trọng”. Mẹ Hiểu Ngưng nói.
Thế là,
bà quay lại phòng khách, hô hào: “Chúng ta ra vườn nướng thịt thôi, Dương Mẫn
hơi đau bụng, muốn ở lại bên trong thêm lúc nữa, thật ngại quá”.
“Ngũ
cốc luân hồi, có gì mà phải ngại chứ? Ha ha ha!”. Bố Trình Lộ sảng khoái cười
to.
Mẹ
Trình Lộ cũng nổi hứng, cao giọng nói: “Lộ Lộ, hay là con gọi điện thoại bảo
Lương Mân đến, mọi người gặp nhau cho vui!”.
Tôi
trốn trong nhà vệ sinh, tuy không nhìn thấy họ nhưng lời họ nói tôi nghe rất rõ
ràng, cục diện càng lúc càng trở nên hỗn loạn, đúng là có nỗi khổ mà không cất
thành lời được. “Hôm nay anh ấy phải làm thêm không đến được”. Trình Lộ lập tức
nói dối. Trong nhà vệ sinh tôi cũng có thể nhận ra giọng nói cô ta có chút căng
thẳng, lo lắng.
Nếu
chuyện tôi đóng giả bạn trai bị bại lộ, e rằng người chết không chỉ một mình cô
ta.
“Con bé
này, đã quan hệ đến mức nào rồi, mẹ với bố mày cũng đồng ý rồi còn gì phải giấu
diếm nữa! Gọi nó đến đây, mọi người cùng vui vẻ...”. Mẹ Trình Lộ đứng trong
phòng khách thúc giục.
“Mẹ,
sao mẹ lấy điện thoại của con!”. Trình Lộ đột ngột kêu toáng lên.
“Mày
không gọi thì để mẹ gọi. ờ, để tìm số của Lương Mân...”. Mẹ Trình Lộ nói.
Đúng
lúc này, điện thoại trong túi quần tôi bỗng nhiên đổ chuông ding ding.
Mẹ
Trình Lộ gọi cho tôi thật! Đầu óc tôi hoảng loạn, vội vàng bịt túi quần lại,
không để cho tiếng chuông điện thoại truyền ra ngoài, xong lại vội vàng cúi gập
người nghe điện thoại, cố tỏ ra bình tĩnh và thân mật hỏi: “A lô, bảo bối Lộ Lộ
thân yêu của anh à?”.
Lúc
này, suýt nữa thì ngay cả tôi cũng phải ngã ngửa vì bản thân mình.
“Hi hi,
Lương Mân, là mẹ, mẹ của Lộ Lộ đây”. Giọng nói của mẹ Trình Lộ cùng lúc vang
lên trong điện thoại và trong phòng khách.
Tôi cố
nén giọng xuống: “Mẹ, mẹ tìm con có việc gì ạ, hôm nay con phải làm thêm, con
đang họp mẹ ạ”.
“Thế ư,
con làm thêm thật hả. Bao giờ tan sở hả con?”.
“Chắc
phải tầm bảy tám giờ tối mẹ ạ. À, mẹ đã lên tàu chưa vậy? Hôm nay công ty bận
nhiều việc quá nên con không đến tiễn bố mẹ được, con ngại quá”.
“Ha ha,
kế hoạch có chút thay đổi. Đáng ra lúc này phải lên tàu rồi, nhưng đột nhiên bố
Trình Lộ nhận được điện thoại của ông bạn thân, nên hoãn lại về muộn một chút,
Lộ Lộ cũng đang đi cùng bố mẹ. Cũng không có chuyện gì, mẹ vốn định gọi con
đến, giới thiệu con với bạn thân của Lộ Lộ, nhân thể đến ăn thịt nướng luôn cho
vui”.
“Nhưng
hôm nay không được rồi ạ, để lần sau mẹ nhé. À mẹ ơi công ty có quy định không
được nghe điện thoại trong khi họp, con không dám nói nhiều nữa, sếp bắt đầu để
ý con rồi”. Tôi cầm điện thoại, hạ thấp giọng.
“Vậy
được, không làm phiền con nữa. Công việc bận rộn phải chú ý chăm sóc bản thân
nhé”. Cuối cùng mẹ Trình Lộ cũng ngắt điện thoại.
Tôi thở
phào nhẹ nhõm, sờ lên ngực mình, nhịp tim chắc phải đến 180. Đây là lần đầu
tiên trong đời tôi ngồi trong nhà vệ sinh mà nói dối là đi họp.
Ding
ding ding ding... Đúng lúc tôi đang thở phào nhẹ nhõm thì chiếc điện thoại
trong tay lại đột nhiên reo lên.
Tôi vội
vàng nghe máy: “Mẹ, lại có chuyện gì thế ạ?”.
“Cậu
uống nhầm t
