ra khỏi nhà cũng có mưa đâu”. Cô ấy hơi lắc đầu, túm tóc đuôi ngựa vừa buộc lên
càng suôn mượt tự nhiên. Kiểu tóc đơn giản, gương mặt thuần khiết càng làm tôi
không kiềm chế được niềm thích thú trong lòng.
“Tớ đi
nấu cơm nhé, chắc mọi người đợi lâu lắm rồi phải không?”. Hiểu Ngưng nói.
“Bình
thường, bọn tớ cũng vừa mới về mà”. Linh Huyên nói.
Tôi
nhìn Hiểu Ngưng, nghĩ ngợi, nói: “Hiểu Ngưng, sau này hôm nào quên ô thì gọi
điện cho anh, anh đến đón em”.
Hiểu
Ngưng nhìn tôi, mỉm cười.
“Anh
Tiểu Mân thiên vị, hôm nay em cũng quên ô này!”. Tô Tô lập tức hét lên.
“Được
rồi, em cũng có thể gọi cho anh mà”. Nhìn dáng vẻ đáng yêu của Tô Tô, tôi không
kiềm được, xòe tay ra, vuốt má cô bé.
“Hi
hi”. Tô Tô lè lưỡi, cười sung sướng.
“Được
rồi, tớ đi nấu cơm đây”. Hiểu Ngưng nhìn tôi, rồi nhìn Trình Lộ, như định hỏi
cái gì rồi lại thôi, xắn tay áo lên đi vào bếp.
“Chị
Hiểu Ngưng, để em giúp chị nhé! Hôm qua anh Tiểu Mân còn chưa được ăn cơm em
nấu, hôm nay em phải ra tay cho anh ấy mở mang tầm mắt!”. Tô Tô nhảy chân sáo
theo Hiểu Ngưng xuống bếp.
Hòa vào
không khí ấm cúng thế này, tôi không kiềm được, mỉm cười.
“Trông
anh cười gian chưa kìa, cứ như chuột rơi chĩnh gạo không bằng”. Trình Lộ ngồi
bên cạnh huých tay tôi, bất mãn nói. Bữa tối gồm có món “gan ngỗng béo kiểu
Tây”, “phở khô” Tô Tô đặc biệt nấu cho tôi, món “gà đinh hương”, “chân giò hầm
mật ong”, “ngao xào tỏi” của Hiểu Ngưng siêu ngon, không kém gì nhà hàng trong
khách sạn năm sao, so với thức ăn mà Trình Lộ nấu mấy hôm trước, chẳng khác nào
địa ngục với thiên đường. Tôi không hề hối hận khi từ chối lời mời dùng bữa tối
của Trình Tư Vy.
Tô Tô
thấy tôi ăn rất ngon lành, cứ hi hi ha ha, không giấu nổi sự sung sướng và đắc
ý. Bọn Linh Huyên cũng vui vẻ cười, cộng với nửa chai rượu vang, trông mặt ai
cũng đỏ hồng vô cùng xinh đẹp, làm trái tim tôi say đắm, tôi đang hoài nghi
liệu có phải mình đang trên thiên đường không.
Ăn tối
xong, tôi hỏi mượn Trình Lộ, fan ruột của Carl Sura, bốn cuốn tiểu thuyết bản
tiếng Anh của ông ta, cô ta khích bác, mỉa mai tôi mấy câu, nhắc đi nhắc lại
cảnh cáo tôi không được làm hỏng sách, nhưng cuối cùng vẫn đưa cho tôi mượn.
Trong
bốn cuốn, cuốn trên cùng có bìa màu xanh da trời chính là cuốn sách mới phát
hành của Carl Sura mà cô ta nhắc đến, My World.
Về
phòng, tôi bắt đầu đọc My World, thực sự không ngờ cuốn tiểu thuyết mỏng dính
chỉ có hai trăm trang lại có thể tiêu thụ được ba triệu bản.
Nhưng
cứ đọc, đọc mãi, tôi không thể không tấm tắc khen ngợi. Tuy là bản tiếng Anh,
nhưng tôi vẫn thấy rất thú vị, nếu phát hành bản tiếng Trung, không biết còn
thu hút đến mức nào.
Sự kinh
ngạc, lừa đảo, giao dịch chính trị, văn hóa u tối... khiến người ta chìm đắm
vào trong tiểu thuyết. Cô đơn và náo nhiệt, cái thiện và cái ác, hòa quyện vào
nhau, đây là một cuốn tiểu thuyết chân thực tới mức có thể chấn động cả thế
giới.
Ba cuốn
còn lại, không cần nghĩ cũng biết chắc chắn chúng cũng là những cuốn sách hay.
Dĩ nhiên ba cuốn đó cũng chưa được mua bản quyền. Nếu không đại danh của Carl
Sura sớm đã truyền khắp Trung Quốc.
Đến
người có con mắt sắc sảo về văn học nước ngoài như Trình Lộ cũng ngưỡng mộ Carl
Sura như vậy, đã có thể chứng minh sức hấp dẫn của những cuốn sách của ông ấy
lớn tới cỡ nào.
Carl
Sura không chỉ là “cái túi bảo bối”, mà còn là người “tạo ra danh tiếng”, nếu
biết cách PR, kích thích tiêu thụ và mở rộng tầm ảnh hưởng, trong thời gian
ngắn có thể khiến nhà xuất bản đó trở thành
nhà
xuất bản hàng đầu Trung Quốc!
Trong
khi tôi vừa nghiên cứu tiểu thuyết của Carl Sura vừa tấm tắc khen, đột nhiên có
tiếng kêu thất thanh bên ngoài vọng lại.
Tôi vội
vàng chạy ra phòng khách, cửa nhà tắm bỗng nhiên mở ra, Hiểu Ngưng đi chân đất,
vai trần, từ trong chạy ra, lao vào lòng tôi.
“Sao
thế?”. Tôi hỏi cô ấy. Suy nghĩ đầu tiên của tôi là có yêu râu xanh trong nhà
tắm, suy nghĩ thứ hai là có côn trùng gì đó .
“Vòi
nước hỏng rồi, không đóng được!”. Hiểu Ngưng rúc vào lòng tôi, thở hổn hển nói.
Toàn
thân cô ấy chỉ quấn chiếc khăn tắm, đi chân đất, sự trơn trượt nên ôm chặt lấy
tôi, cơ thể cô ấy như bức tượng điêu khắc bằng ngọc, mịn màng, nõn nà và đầy
nghệ thuật. Cơ thể cô ấy ướt đẫm, tỏa hơi nóng hổi, tim cô ấy đập mạnh truyền
đến cơ thể tôi qua khăn tắm, khiến tôi có chút không kiềm chế được.
“Em đã
bảo thay vòi nước từ lâu rồi mà!”. Tô Tô bất ngờ nhảy bật lên khỏi sofa, nói.
“Vốn
định bảo anh Đới Duy, nhưng tuần trước tự nhiên anh ấy đi mất, chưa kịp thay”.
Linh
Huyên cũng vội vàng chạy lại, nói. Sự việc xảy ra bất ngờ khiến mấy cô gái đang
ngà ngà say cũng tỉnh táo lại phần nào!”.
“Mau
khóa vòi lại, để thêm lúc nữa là nước tràn ra hết đấy”. Hiểu Ngưng hơi lo lắng
nói.
“Hiểu
Ngưng, cẩn thận kẻo bị cảm lạnh, mau đi thay quần áo đi”. Linh Huyên nhắc nhở.
“ừ”.
Lúc này Hiểu Ngưng mới phát hiện cô ấy đang ở trong lòng tôi, đỏ mặt, quay
người đi vào phòng.
“Mau
thay vòi đi không nước tràn hết ra bây giờ!”. Trình Lộ thấy tôi dán mắt nhìn
theo H