rông rất hào hứng.
Chúng
tôi phơi mình dưới ánh nắng ấm áp, lắng nghe tiếng rao bán hàng, ngắm nhìn
những xâu thịt được bày bán trong các cửa hàng, thong thả đi bộ.
Thỉnh
thoảng, chúng tôi đến một nơi vắng vẻ, bước trên con đường bằng đá xanh lồi
lõm, nhìn ngắm một khu vườn đầy hoa hạnh nhân, đi qua bờ tường loang lổ rêu
xanh.
Chúng
tôi đi một cách không mục đích, đọc câu chuyện trên tấm bảng treo trước khu nhà
lớn, tưởng tượng, chìm đắm. Những chiếc lá cuốn theo chiều gió vương vấn vết
chân chúng tôi, như thể đại diện cho rất nhiều chuyện dĩ vãng xa xưa.
Từng
viên gạch từng viên ngói, từng bông hoa từng chiếc lá đều rất chân quê chất
phác. Tôi và Trình Tư Vy đi thám hiểm từng ngóc ngách của thị trấn cổ, không để
ý mặt trời đã ngả về phía tây.
Ăn tối
tại một quán trà cổ, chúng tôi đến nhà nghỉ kiểu cũ ở ven hồ, đăng ký nhận
phòng. “Tôi chỉ đặt một phòng”. Trình Tư Vy nói.
Tôi
bình tĩnh nhìn cô ấy, rồi đi cùng cô ấy vào phòng, phát hiện ra không phải
phòng hai giường mà là một giường đôi.
“Tôi đi
tắm đây”. Cô ấy không hề quan tâm trong lòng tôi nghĩ gì mà đã đi vào nhà tắm.
Qua cửa
kính mờ ảo, tôi nhìn thấy Trình Tư Vy cởi quần áo, để đường nét cơ thể hiện ra
rất đẹp đẽ. Cô ấy cố ý ở một phòng với tôi, trong lòng tôi bỗng thấy mơ hồ.
Lần
trước là mượn cớ say rượu, lại là trong không khí của dịp lễ Tình nhân. Còn hôm
nay, cả hai chúng tôi đều đang rất tỉnh táo, nhưng lại phải ngủ trên một chiếc
giường.
Nước
rơi tí tách trong nhà tắm, tôi mở một cánh cửa sổ, bên ngoài là một dòng sông
nhỏ. Hai bên bờ sông là hai hàng đèn lồng, thi thoảng còn có mấy chiếc thuyền
lướt qua, du khách có thể đứng trên những mũi thuyền cổ kính mà hò hét. Luồng
gió mát lạnh từ ngoài thổi vào, phong cảnh thực sự rất đẹp.
Cảnh
này khiến tôi nhớ lại hồi đi Lệ Giang, Vân Nam cách đây hai năm, vẫn là không
khí vừa náo nhiệt vừa du dương này.
Bên
trong phòng dùng những khung cửa có chấn song bằng gỗ trang trí, cũng được coi
là có phong vị cổ kính rồi. Chỉ có điều chiếc giường bình thường và chiếc đèn
cũ kỹ khiến tôi có cảm giác đây như một nhà nghỉ hạng ba. Nhưng có thể tìm được
chỗ để qua đêm ở đây đã là tốt lắm rồi, không cần yêu cầu quá cao.
Tôi tựa
vào cửa sổ, ngắm nhìn những đám du khách hoặc những tốp học sinh đang uống rượu
hát hò hai bên bờ, tự nhiên thấy nhớ những ngày tháng còn đi học.
Cửa nhà
tắm mở ra. Trình Tư Vy mặc một chiếc áo choàng tắm màu trắng đi ra.
Mái tóc
vàng kim của cô ấy ướt đẫm, thả hai bên vai, trên gương mặt vẫn còn làn hơi
nóng. Chiếc dây thắt áo choàng làm tôn lên những đường cong trên cơ thể, trông
cô ấy như một bông hoa sen mới vươn lên khỏi mặt nước.
Nhìn cô
ấy xinh đẹp như vậy, tôi bất giác động lòng. Vốn dĩ bình thường cô ấy đã xinh
đẹp, nhưng lúc này, dáng vẻ vừa từ nhà tắm bước ra của cô ấy càng mê đắm lòng
người hơn.
Thấy
tôi cứ đứng nhìn mình, Trình Tư Vy cũng không quan tâm, cười với tôi, hỏi:
“Nhìn cái gì thế?”.
“Nhìn
đám học sinh hát đối với các cô gái bên kia bờ, rất thú vị”. Tôi nói.
Trình
Tư Vy khẽ mỉm cười, trông vô cùng xinh đẹp, gợi cảm.
Cô ấy
bước lại, tựa lên thành cửa sổ nhìn cảnh tượng nhộn nhịp bên dưới, ngoái đầu
nói với tôi: “Chúng ta ra ngoài đi dạo đi”.
Dáng vẻ
thong dong, vui vẻ của cô ấy khiến người ta có cảm giác như thể chúng tôi là
một cặp tình nhân đến đây chơi.
Nếu tôi
sớm đồng ý đi cùng cô ấy đến thị trấn thì cảnh tượng này đã xảy ra một tuần
trước rồi.
Tâm
trạng ấm áp, lãng mạn dần trỗi dậy trong lòng tôi. Tôi nhoẻn miệng cười với cô
ấy: “Ừ”.
Trình
Tư Vy nở nụ cười ấm áp, xỏ chân vào đôi dép lê, cầm chìa khóa phòng. Tính cách
cô ấy phóng khoáng, dù ra ngoài đi dạo cũng không cần thay đồ.
Tôi đi
bên cạnh cô ấy, qua hành lang bằng gỗ, ra ngoài đường phố náo nhiệt.
Một
hàng dài đèn lồng sáng rực, có cảm giác rất giống tết Nguyên Tiêu thời cổ. ở
đây, buổi tối hôm nào cũng là lễ tết, vô cùng đông vui, náo nhiệt.
Trình
Tư Vy thích thú ngắm nhìn đèn lồng xung quanh, vừa đi vừa ngoái đầu lại nhìn
tôi. Ánh sáng của đèn lồng chiếu vào khiến khuôn mặt cô ấy đỏ hồng, trông càng
xinh đẹp cuốn hút hơn. Mái tóc vàng xõa trên vai, cơ thể với những đường cong
diệu kỳ được bao bọc trong chiếc áo choàng màu trắng, vui vẻ đi trước mặt tôi,
càng thêm phần quyến rũ. Ba màu sắc vàng, đỏ, trắng trên người Trình Tư Vy đã
thu hút ánh nhìn của rất nhiều du khách xung quanh.
Mấy nam
sinh vừa rồi còn hào hứng hát đối với các nữ sinh bên kia bờ đều nhìn Trình Tư
Vy, người nào người nấy quên mất hát hò, mắt đờ đẫn.
Trình
Tư Vy quay đầu lại, mỉm cười với bọn họ, làm bọn họ kinh ngạc đến mức đánh rơi
hết cả cốc xuống bàn.
“Xinh
thế, không biết là minh tinh nào thế nhỉ?”.
“Có
phải họ đang quay phim không?”.
Tôi đi
cùng Trình Tư Vy không gần cũng không xa, vừa hay nghe được những lời bình luận
của du khách xung quanh.
Tách
tách tách... Một loạt đèn nháy máy ảnh chiếu về phía Trình Tư Vy, không còn
nghi ngờ gì nữa, Trình Tư Vy mặc áo choàng tắm ra ngoài đi dạo đã trở thành
cảnh đẹp nhất đêm nay tại thị t