p, chắc không thể sai được”. Trình Lộ nói.
Dường
như Hiểu Ngưng không hài lòng với câu trả lời của Trình Lộ, lại truy hỏi:
“Trình Lộ, tớ muốn cậu nói thật lòng mình”.
“Nói
thật... cậu muốn tớ nói thật cái gì?”. Trình Lộ hỏi lại.
Hình
như họ đang đứng nói chuyện ngoài ban công để tránh người khác ở phòng khách
nghe thấy khi đi qua phòng Trình Lộ, đâu có ngờ bị tôi nghe thấy hết.
“Rốt
cuộc cậu nghĩ gì về Lương Mân?”. Hiểu Ngưng truy hỏi Trình Lộ, “Nếu anh ấy
không phải là gay thì sao?”.
Trình
Lộ im lặng hồi lâu rồi khẽ nói.
Đáng
tiếc tôi không nghe rõ.
Đêm đó
tôi ngủ rất mơ màng. “Anh Tiểu Mân!”.
Tiếng
gọi đầy hưng phấn làm tôi tỉnh giấc. Suýt nữa thì tôi đã bị rớt khỏi giường.
Tô Tô
chạy bổ vào phòng tôi, kéo tôi dậy: “Anh Tiểu Mân, anh đoán xem ai đến?”.
Tôi dụi
dụi mắt, “Em ấy à, đến thứ bảy cũng không cho anh ngủ yên”.
“Anh
Đới Duy! Anh Đới Duy về rồi!”. Tô Tô kích động nói.
Hả? Tên
gay đó?
Tôi ngã
nhào xuống sàn nhà.
Tô Tô
kéo tôi dậy, lôi tôi ra ngoài phòng khách.
Trên
sofa ngoài phòng khách là một anh chàng cao to, khôi ngô, tuấn tú.
“Anh
Lương Mân, đây là anh Đới Duy”. Linh Huyên đang đeo tạp dề bước lại phía tôi.
Nghe
thấy tiếng reo hò của Tô Tô, Trình Lộ bước từ phòng ra, nhìn thấy Đới Duy cũng
hơi bất ngờ.
“Anh
Đới Duy đột ngột quay về, anh ấy muốn cho mọi người một điều bất ngờ”. Linh
Huyên giải thích với bọn tôi, rồi lại quay sang nói với Đới Duy, “Anh ấy là
Lương Mân, lần trước em đã kể với anh trong điện thoại rồi đấy”.
Nghe
thấy Linh Huyên giới thiệu như vậy, Đới Duy đưa tay về phía tôi: “Chào anh”.
Giọng
nói của anh ta rất nam tính, các nét trên khuôn mặt đều rõ ràng, thân hình vạm
vỡ, tóc đen, ôm quanh gương mặt tuấn tú, là một mỹ nam không hơn không kém. Nếu
chỉ nhìn ngoại hình của anh ta, phần lớn các cô gái đều sẽ quy anh ta vào hạng
đẹp trai.
Lần đầu
tiên tôi bắt tay với gay, tự xưng là gay lâu như vậy, nhưng khi thực sự tiếp
xúc với gay, vẫn thấy rợn tóc gáy.
Thấy
anh ta đã giơ tay ra, tôi chỉ còn cách lau lau tay vào bên quần rồi giơ tay ra
bắt tay với anh ta.
Anh ta
bắt tay tôi một cách rất lịch sự, khách sáo, rồi lập tức thu tay về. Lúc bắt
tay, anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi, dường như có chút nghi ngờ, cảnh giác.
Tôi né
tránh ánh mắt của anh ta, hỏi Linh Huyên: “Có cần anh giúp không?”.
“Thôi
chết, em quên không tắt bếp rồi!”. Lúc này Linh Huyên mới nhớ đến thức ăn trong
bếp, vội vàng quay người chạy thẳng vào bếp.
Tôi và
Đới Duy cũng chạy vào theo, trong bếp đang bốc khói nghi ngút, chỗ rau cải
trong nồi đã chuyển sang màu đen.
Nồi
nóng quá, một cô gái yếu ớt như Linh Huyên hoàn toàn không thể đến gần. Đới Duy
lập tức cầm lấy chiếc vung nồi đậy vào, rồi tắt gas.
“Nhìn
em kìa, anh mới đi có một tháng mà em đã lóng nga lóng ngóng rồi”. Đới Duy để
lộ nụ cười rạng rỡ như ánh nắng, nói với Linh Huyên.
Linh
Huyên cúi đầu, cười tỏ vẻ hối lỗi, rồi kiễng chân chỉ lên phía trên: “Anh lấy
giúp em gói mỳ chính ở trên kia với”.
Thế là
Đới Duy mở cái tủ bên trên, nhẹ nhàng đưa cho Linh Huyên gói mỳ chính.
Linh
Huyên cười vui vẻ, lấy dao cắt gói mỳ chính, còn Đới Duy bê chiếc nồi rau bị
cháy đổ đi, rồi lại lấy chiếc giẻ rửa bát, cố gắng cọ sạch nồi dưới vòi nước.
Không
hiểu sao, trong lòng tôi có cảm giác khó chịu, buồn bực.
Ghen tỵ
với một tên đồng tính, có đáng không? Tôi tự hỏi bản thân.
“Anh
Lương Mân, chắc thịt hầm trong nồi áp suất được rồi đấy, anh lấy ra giúp em đi,
cẩn thận kẻo bị bỏng đấy”. Thấy tôi đứng bất động, Linh Huyên ngoái đầu nhìn
tôi, phân chia cho tôi một nhiệm vụ.
Tôi mở
nồi áp suất ra, thò tay vào định lấy cái đĩa ra, mơ mơ màng màng quên mất không
đi găng tay cách nhiệt, ngón tay vừa chạm vào rìa đĩa thì thấy nóng bỏng, suýt
nữa thì làm đổ.
“Anh có
sao không?”. Linh Huyên vội vàng sà đến bên tôi, cầm ngón tay tôi lên, hỏi đầy
vẻ lo lắng: “Sao anh bất cẩn thế?”.
“Anh
không sao”. Tôi lắc đầu.
Trong
lúc chúng tôi đang nói chuyện, Đới Duy đã nhấc đĩa thịt nóng hổi ra ngoài một
cách an toàn, đặt lên kệ bếp bằng đá hoa.
“Anh
bưng ra ngoài nhé!”. Anh ta hỏi Linh Huyên.
“Dạ, em
cảm ơn anh”. Linh Huyên vừa cầm tay tôi vừa nói với Đới Duy.
Đới Duy
cười vui vẻ với Linh Huyên, rồi lại quay sang nhìn tôi, tiếp đó bưng đĩa thịt
ra khỏi nhà bếp.
“Chẳng
phải anh ta đã đi Mỹ rồi à? Sao lại quay về?”. Tôi nhìn Linh Huyên, thắc mắc.
“Anh
nói anh Đới Duy á?”. Linh Huyên nhìn ngón tay sưng đỏ của tôi, kéo tôi đến bên
bồn nước, vừa mở vòi nước lạnh xả vào tay tôi vừa nói, “Hình như anh ấy biết
anh sống ở đây, không an tâm lắm nên về kiểm tra lại”.
“Bao
giờ anh ta đi?”. Tôi hỏi tiếp luôn.
“Anh
yên tâm, anh ấy rất hòa đồng. Anh ấy còn vô hại hơn anh, nói thẳng ra là động
vật ăn cỏ”. Linh Huyên lấy lọ thuốc từ trong ngăn kéo ra, vừa bôi thuốc cho
tôi, vừa an ủi tôi. Động vật ăn cỏ á? Cho dù là động vật ăn cỏ hiền lành thế
nào đi chăng nữa thì cũng phải có suy nghĩ chứ? Tên gay chính cống này rõ ràng
là không muốn để chị em tốt của “cô ta” bị tổn thương, nên mới về để kiểm tra
t