Cô bé này đã tròn hai mươi tuổi chưa không biết, sao hắn có thể
nhẫn tâm ra tay chứ?
“Cái đó... Tổng giám đốc Lang, xin hỏi... anh muốn ăn gì ạ?”. Oa Oa thận trọng
mở miệng, không đủ khí phách nên đành cố nén chuyện thẻ ăn xuống cổ.
Lang Hách Viễn liếc nhẹ một cái: “Tùy cô!”
“Cái đó, tôi... ờ, thực ra tôi thấy anh tự đi chọn có lẽ tốt hơn, hì hì...”. Oa
Oa không khỏi tự xem thường thái độ khom lưng uốn gối, nịnh bợ kẻ giàu của
mình, quanh đi quẩn lại vẫn không dám nói ra hai tiếng “thẻ ăn”.
“Không cần, tôi tin tài trí nhân viên tập đoàn Hoa Hạo chúng ta đều rất cao,
một chuyện đơn giản như chọn cơm chắc chắn sẽ làm tốt”. Lang Hách Viễn chậm rãi
nói. “Đương nhiên, nếu ngay đến việc chọn cơm, cô cũng không làm tốt thì tôi
buộc phải nghi ngờ khả năng làm việc của cô.”
“#... *... $... %...”. Oa Oa trong bụng chửi rủa, sỉ vả Lang Hách Viễn hàng vạn
lần, uất ức đi tới chỗ chọn đồ ăn.
Cô nhanh tay chọn luôn ba món: thịt rán, thịt kho, thịt xào chua ngọt, vừa ra
sức gắp thức ăn vừa rủa thầm trong bụng: “Dám ức hiếp nhân viên này, đồ tư bản,
mong sao độ cholesterol cao giết chết ngươi đi!”
Sau đấy, cô còn lấy thêm hai lạng cơm, chất đầy ụ vào đĩa rồi hớn hở, khệ nệ bê
về bàn ăn, dịu dàng mỉm cười với Lang Hách Viễn còn đang chau mày suy nghĩ.
“Tổng giám đốc Lang, cơm của anh đây ạ.”
Vừa ngước mắt nhìn lên, Lang Hách Viễn lập tức trông thấy cô khệ nệ bát bát đĩa
đĩa, trên ụ cơm lung lay sắp đổ còn chất hàng đống thức ăn. Lâm Lang không kiềm
chế nổi, đành đưa tay bịt miệng thật chặt mới không phá lên cười.
“Tổng giám đốc Lang, tôi không biết anh thích ăn gì, đây đều là những món đắt
nhất trong nhà ăn chúng ta, mong anh sẽ thích”. Vốn dĩ Oa Oa còn muốn tức giận
nhìn trân trân vào anh ta, cho anh ta có chút cảm giác xấu hổ, nhưng vừa đối
mặt với ánh mắt lạnh lùng của anh đẹp trai, trái tim nhỏ bé của cô đã chẳng còn
chút khí phách nào, cứ đập binh binh loạn xạ.
“Không tồi”. Lang Hách Viễn mặt lạnh tanh, gật đầu ra hiệu cho cô ngồi xuống.
Khi Oa Oa đi lấy cơm, Lang Hách Viễn đã ngồi vào chỗ của cô. Nhìn đĩa thức ăn
còn chưa ăn xong của mình, Oa Oa đành ngồi xuống bên cạnh. Khoảng cách quá gần,
hơi thở đàn ông khiến đầu óc Oa Oa rối tung. Cô đặt đĩa đồ ăn trước mặt anh,
bắt đầu dùng vũ lực để khống chế trái tim đang đập loạn xạ của mình bằng cách
xiên lấy một con tôm nõn đã nguội ngắt, ủ rũ chầm chậm cho vào miệng nhai.
“Thức ăn nhiều quá”. Cô nghe có tiếng nói bên cạnh.
“Tôi cố tình đấy!”. Oa Oa chẳng nghĩ đến nơi đến chốn, buột miệng trả lời. Bỗng
nhớ ra người đang nói chuyện với mình là ai, cô lập tức cứng đờ mấy giây rồi
nhanh chóng quay sang, nở một nụ cười với Lang Hách Viễn. “Tổng giám đốc Lang,
cả ngày anh bận trăm công nghìn việc, thật vất vả quá. Anh là ngọn đèn chỉ
đường cho tập đoàn Hoa Hạo chúng ta, ăn nhiều một chút là điều đương nhiên
rồi.”
Oa Oa thật muốn đâm đầu vào đĩa chết ngay cho rồi, sao đến cái miệng mà cô cũng
không quản nổi thế này?
Lang Hách Viễn nhíu mày, liếc nhìn đôi má đang đỏ lựng lên vì xấu hổ của cô,
ngây người trong chốc lát, đặt đĩa thịt xào chua ngọt và thịt rán trước mặt cô
rồi nói: “Ngọn đèn chỉ đường không thích nhân viên Hoa Hạo lãng phí.”
“Ơ?”. Oa Oa đờ người trước núi thịt, há hốc mồm.
Nhớ hồi nhỏ, cô đã ngủ gục trong giờ Ngữ văn của một giáo viên nào đó, nội dung
tiết học hôm ấy, trước nay cô không thể nhớ nổi, nhưng trong tình cảnh này,
cuối cùng cô cũng hoàn toàn nhớ ra nội dung tiết Ngữ văn đã biến mất trong biển
học mênh mông ấy, chính là câu thành ngữ: “gậy ông đập lưng ông”.
Oa Oa cực kì thích ăn
thịt, thích tất cả các loại thịt, thậm chí khi còn học mẫu giáo, cô đã từng
dùng dao gọt bút chì giao đấu với Nám Nám chỉ vì hai miếng thịt sót lại trên
đĩa. Mẹ Mạc Sầu vốn tính qua loa, đại khái, không những không hề lo lắng đến sự
an toàn của các con như những bà mẹ khác, ngược lại còn trừng mắt với hai chị
em đang trong cảnh đao thương, dõng dạc hét lớn: “Đừng có nghịch nữa, không thì
mai đừng hòng ăn thịt!”
Hiệp nữ Oa Oa và hiệp khách Nám Nám nhìn nhau một giây rồi lập tức xông lại, ôm
chân mẹ Mạc Sầu, nở nụ cười nịnh nọt nhất có thể để chứng minh bản thân tuyệt
đối đủ tư cách ăn thịt vào ngày mai.
Bài hát Oa Oa thích nhất chính là: “Thịt là điện, thịt là ánh sáng, thịt là
câu chuyện thần thoại duy nhất, em chỉ yêu thịt, you are my super star, thịt là
chúa tể, em sùng bái thịt, không còn cách nào hơn nữa, em chỉ có thể yêu thịt,
you are my super star!” [Phỏng theo bài hát Super star của
S.H.E'>
Nhưng lúc này, đối diện với núi thịt trước mặt, lần đầu tiên trong đời, cô có
cảm giác thịt là thạch tín, là thuốc chuột cực mạnh, là kẻ thù không đội trời
chung. Không ăn ư? Làm ơn, thịt này là do quẹt thẻ ăn của cô mà ra, lãng phí là
có tội! Ăn ư? Ăn hai lạng cơm và ba đĩa thịt này, về cơ bản bụng đã trong trạng
thái no rồi, nếu không muốn trở thành nàng hề cho phòng y tế ngày mai thì nhất
định phải cự tuyệt cực hình dùng thịt nhồi chết người này đang diễn ra ở một
nước xã hội chủ nghĩa.
Cô cúi đầ