XtGem Forum catalog
Tổng Giám Đốc Và Người Tình Hung Dữ

Tổng Giám Đốc Và Người Tình Hung Dữ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322612

Bình chọn: 8.5.00/10/261 lượt.

anh muốn mình làm, khóe miệng khẽ rũ xuống."Anh muốn biết tâm sự của cô ấy? Sao anh không tự mình đi hỏi không phải tốt hơn sao!"

Đốc Tuyên Hách lắc đầu."Anh đã hỏi mấy lần, cô ấy đều không nói ra."

"Vậy anh có thể nhờ mẹ anh hỏi giúp!" Đem cốc giấy bóp méo.

"Mẹ anh cũng không hỏi được, anh nghĩ chỉ có em mới có thể tra ra được." Anh chắc chắn vào suy đoán của mình.

Anh nghĩ, cô và Lượng Trúc tuổi tương đương nhau, sức sống của cô tràn đầy, nhất định có thể làm cho Lượng Trúc mở lòng, tỉ lệ thành công của cô, so với người nhà anh có thể lớn hơn một chút.

"Sao anh biết cô ấy có tâm sự?" Cúi đầu, cô bĩu môi hỏi. Anh nhìn được Thừa Trúc có tâm sự, vậy điều đó chứng minh rằng anh quan tâm tới Thừa Lượng Trúc không?

"Em không nhận ra? Anh cho là em rất thông minh, xem ra, so về khoản nhìn mặt mà đoán tâm trạng, em còn thua anh một khoảng."

"Em thua anh, vì em không có quan tâm tới Thừa Lượng Trúc, nhưng anh thì có!" Hai tay cô chắp sau lưng, đối mặt với anh, giọng nói tố cáo.

"Đương nhiên là anh quan tâm tới cô ấy —— cô ấy là bệnh nhân trong bệnh viện của anh."

"Và cũng là vợ tương lai của anh."

"Em đang ghen?"

"Không có."

"Rồi, chúng ta sẽ không nói về chuyện này nữa. Nói cho anh biết, em có đồng ý không?"

"Em. . . . . . em muốn suy nghĩ thêm."

"Hai giây có đủ không?"

"Này, quá nhanh!" Hai giây!? Não cô phải khởi động đã, nhanh nhất cũng phải mười phút.

"Em đồng ý!" Anh nhếch mép cười một tiếng, ném ra một câu khẳng định.

"Lỗ tai của anh có vấn đề a, em nói “đồng ý” lúc nào?" Nhìn cái mặt tươi cười của anh, cô chịu thua."Được, không sao, lần này em giúp anh giải quyết, anh nợ em lần này, lần sau em sẽ lại giúp anh “quyết định” thêm một lần."

Đốc Tuyên Hách nhíu mày cười."Vậy thì có sao! Giờ anh đưa em về, sáng sớm mai đến trình diện tại phòng viện trưởng."

"Trình diện!?"

Tang Á Ly khẽ cau chân mày, không biết trong hồ lô của anh còn dấu âm mưu quỷ quái gì!

Sáng sớm, có một người ngu ngốc ngoan ngoãn nghe lời, đã tới phòng viện trưởng "Trình diện".

Tang Á Ly ngồi ở trên ghế ngẩn người, mắt liếc về phía đồng hồ treo tường —— được lắm, một phút nữa, là đúng mười hai giờ trưa rồi.

Bảy giờ năm mươi phút cô đã đến bệnh viện chờ anh, chín giờ đi ra ngoài ăn sáng sau đó đi loanh quanh, nhưng vẫn không thấy dáng “khỉ” của anh đâu, cô tính mỗi tầng ở bệnh viện này cô đã đi được một vòng, hết nghe bệnh nhân kêu đau, lại dòm người nhà của những đứa trẻ, sau đó, còn qua xem Thừa Lượng Trúc ngủ ——

Cô đã bỏ cả một buổi sáng, nhưng không thấy bóng dáng anh xuất hiện!

"Đốc Tuyên Hách, anh là đồ khốn kiếp!"

Cầm một tờ giấy rồi viết thật to dòng chữ đấy lên, ném lên mặt bàn của anh, cô tức giận quay người đi, cửa vừa mở ra, đúng lúc anh cũng định đi vào.

"Anh . . . . . ."

Cô vừa mới định trút giận, mới nói được một từ, đã bị anh cắt đứt."Á Ly, không phải anh đã bảo tới trưa anh sẽ qua đón sao? Sao em lại qua đây trước?"

Cô cúi mặt xuống, trong cổ họng câu "đáng ghét" còn chưa được nói ra, anh bước một bước dài lại gần, ôm chặt cô, không nói gì thêm, cúi xuống cho cô một nụ hôn nóng bỏng.

Giữa trưa, vẫn còn đang tức giận, anh lại cho cô một nụ hôn nồng nhiệt, không biết lát nữa cô có chảy máu mũi không?

Đứng ở cửa Lữ Uyên Nghi nhìn thấy cảnh đó, khẽ hắng giọng.

"Mẹ, mẹ tới lúc nào?" Đốc Tuyên Hách giả bộ kinh ngạc. Anh biết mẹ anh đi theo anh tới đây, mới cố tình tạo ra một nụ hôn nồng nhiệt để trêu tức.

Anh biết mẹ anh sẽ không dễ dàng tin chuyện anh nghiêm túc muốn qua lại với Tang Á Ly, nhất định sẽ điều tra.

"Bác. . . . . . bác Đốc. . . . . ." Ở trước mặt mẹ người ta, cô cùng con họ hôn nhau không dứt, thật là xấu hổ vô cùng.

"Không sao, hai đứa cứ tiếp tục, bác qua thăm Lượng Trúc." Lữ Uyển Nghi lại thở dài một tiếng, xoay người, ủ rũ cúi đầu rời đi.

"Bác Đốc." Tang Á Ly muốn đuổi theo, lại bị Đốc Tuyên Hách nâng cằm cô lên, "Mẹ anh. . . . . . hình như bà không được vui."

"Thôi không nói tới mẹ anh nữa." Anh vẫn chưa thỏa mãn ôm cô trở về trong ngực."Môi của em thật mềm, anh nhớ lại lần đầu hôn em. Đúng rồi, vừa rồi mẹ anh bảo chúng ta tiếp tục phải không?"

"Đốc Tuyên Hách, anh. . . . . .không phải anh muốn. . . . . . đừng có được voi đòi tiên nha." Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ửng hồng, rụt vai lại, phòng bị nhìn anh. "Em còn chưa tính sổ với anh đâu, hôm qua rõ ràng bảo em sáng sớm tới gặp anh, nhưng anh thì tận trưa mới thèm xuất hiện."

"Anh phải đi làm một chuyện." Anh đút túi quần, móc ra một chuỗi chìa khóa đưa cho cô."Đây là chìa khóa của em, nhớ phải cất kỹ."

"Đây là chìa khóa gì?" Nhận chìa khóa anh đưa, cô quên mất mình vẫn đang trong ngực anh, quên mất tay anh vẫn đang ôm eo cô, ngực anh ấm áp, rất hợp với cô.

"Là chìa khóa tổ ấm nhỏ của chúng ta."

"Chúng ta. . . . . .tổ ấm nhỏ! ?" Cô tròn mắt nhìn an."Ai. . . . . . Ai bảo muốn ở trong tổ ấm với anh!"

"Đương nhiên là em! Không phải hôm qua em đã đồng ý anh sao."

"Em chỉ đáp ứng anh sẽ đi hỏi chuyện trong lòng của Thừa Trúc thôi, không có. . . . . ." Muốn cô ở chung với anh! ? Đến lúc đó không khéo bà nội, chú, thím