lại thấy lạnh cả người… rốt cuộc là vì sao?
Cô lúc nào cũng dễ dàng lay động suy nghĩ của anh, nhưng anh cũng không làm sao mà tìm ra nguyên nhân.
“Chỉ là bạn khác giới thôi!” Khang Mân Quân nhún vai kiên quyết phủ nhận.
“Anh nghe thấy cô ấy nói rồi đấy, còn chưa đi sao?” Vẫn ánh mắt ấy, Phạm Húc Nhật lần nữa nhìn về phía bộ mặt không cam lòng của Nghê Đại Vĩ.
Rõ ràng đây chẳng qua là một câu từ chối miễn cưỡng mà sao đáy lòng lại
vui sướng như vậy? Anh không hiểu, lại cũng không muốn tìm đáp án bởi vì cái tên trước mặt vẫn chưa chịu đi cho.
Không yên tĩnh làm sao
mà ngẫm nghĩ? Vì vậy, Phạm Húc Nhật đành để những suy nghĩ kia ở trong
lòng, toàn tâm ứng đối với tình hình trước mắt.
“Này… Chúng ra có thể ra chỗ khác nói chuyện được không?” Nghê Đại Vĩ muốn kéo Khang Mân Quân đi.
“Vừa rồi tôi lặng im cho anh nói, nhưng anh lại không chịu, bây giờ… không
cần phải nói nữa!” Khang Mân Quân hất tay Nghê Đại Vĩ ra.
”Khang
Mân Quân, cô tới đây cho tôi!” Cố ý coi thường hơi thở lạnh lùng của
Phạm Húc Nhật, Nghê Đại Vĩ chỉ muốn lấy hết can đảm đưa cô đi.
“Tôi đã nói không cần, anh định làm gì tôi” Khang Mân Quân lại một lần nữa hất tay, căn bản không muốn quan tâm đến Nghê Đại Vĩ.
Thấy Nghê Đại Vĩ hành động thô lỗ, Phạm Húc Nhật cảm thấy bực mình.
Anh hoắc mắt đứng thẳng lên, cúi đầu liếc qua Nghê Đại Vĩ, đôi mắt lạnh lùng ảm đạm vụt lóe lên như hai tròng lửa.
“Ách…” Nghê Đại Vĩ nuốt nước bọt xuống cổ họng, cảm thấy rợn tóc gáy.
Trời ạ, tại sao có kẻ dáng người quá khổ như thế này? Ngồi không thấy, đứng
lên cái cảm giác như bị áp bức, Nghê Đại Vĩ bất giác lùi về phía sau vài bước, sau đó nuốt nước bọt.
Xoạt! Anh ta xem ra thật đẹp trai
hết mức lại có khí khái nam tử! Thật không uổng vóc người như vậy. Nhìn
thậy là uy phong! Khang Mân Quân khẽ than thở.
“Xin… mở… cửa!” Gió thổi vù vù, Cake House đang mát mẻ chợt lạnh cóng.
Lẽ ra anh không tức giận đến thế, tất cả là do người kia tự chuốc lấy. Cô
đã nói “Không cần”, hắn nên nghe thay vì lôi lôi kéo kéo cô. Phạm Húc
Nhật tức giận thấy rõ, trong con ngươi lạnh lùng có bùng bùng lửa đốt.
“Tôi…” Nghê Đại Vĩ kinh ngạc, lùi về phía sau, bị bộ mặt hung ác của Phạm Húc Nhật làm cho giật mình.
Ách, thì ra kẻ lạnh lùng không chỉ khiến người ta thấy lạnh lẽo, kèm theo
nhíu mày, nheo mắt, lại nhìn trừng trừng có thể biến thành hung thần ác
sát? Nghê Đại Vĩ cuối cùng cũng thấy Phạm Húc Nhật quá lợi hại.
“Đúng a! Còn chưa cút
đi? Cũng đừng quên, Phạm Thị còn có núi cao để dựa, nếu người lại cả gan động vào đại ca của bọn họ thì chờ huynh đệ nhà họ Phạm làm thịt đi!Ha
ha…” Khang Mân Quân cười phách lối, rõ ràng muốn khiêu khích.
Nhưng cô khiêu khích thì Nghê Đại Vĩ nghe sợ hãi, Phạm Húc Nhật lại thấy thật chói tai.
Phạm Thị đúng là công ty gia đình! Nhưng anh cùng Triêu Dương trước giờ đều một lòng dốc sức, thế nào thành “dựa núi”?
“Tôi… tôi đi là được…tôi đi là được chứ gì”. Đi thì đi, bảo vệ tính mạng là
quan trọng nhất! Nghê Đại Vĩ nhanh như khói trở về chỗ ngồi, lấy đồ đạc
rồi chạy mất dạng.
“Này, nhớ sau này đừng đến phiền tôi nữa, bữa
tiệc này coi như ta mời! Không tiễn… ha haha…” Khang Mân Quân cười thiếu nước lộn ngửa ra sau, lòng sảng khoái vô cùng.
Dám làm mất mặt cô trước mọi người? Hừ hừ, cho nên chớ trách cô.
Nếu mọi người đều nói lời dễ nghe thì cô chắc sẽ không khiến hắn trở nên
khó coi. Nhưng hắn lại dám coi nàng như heo, hô to gọi nhỏ khiến cô cảm
thấy khó chịu… Vậy hắn nhất định phải chết!
Chỉ là, hôm nay không cần tốn công tốn sức nghĩ kế chỉnh người, tất cả đều nhờ ơn Đại Công
Thần bên cạnh cô! Khang Mân Quân vỗ vai anh một cái…
“Hé, thanks! Hôm nay em đãi anh, coi như là cảm ơn! Cầm tờ thanh toán, Khang Mân Quân định quay đi.
“Đứng lại!”
Cái gì? Khang Mân Quân bị âm điệu lạnh như băng kèm theo tức giận chặn lại.
“Quay lại đây!” Phạm Húc Nhật vẫn ngồi nguyên tại chỗ, nhẹ giọng ra lệnh.
“Cái gì?” Cô có nghe nhầm không, anh ta vừa “ra lệnh” cho cô sao?
Khang Mân Quân nghiêng đầu, kinh ngạc nhìn sắc mặt âm trầm của Phạm Húc Nhật, lúc này mới phát hiện anh có vẻ đang rất tức giận đứng lên.
“Ngồi xuống!” Phạm Húc Nhật nhìn chằm chằm cô, tròng mắt đen sì, tràn ngập ảm đạm cùng kiên quyết.
“Vậy… em ra lấy đồ đã”. Khang Mân Quân chỉ ra phía chỗ ngồi của mình, miễn cưỡng nặn ra khuôn mặt tươi cười.
Hỏng bét rồi! Không biết là gì đây, một dự cảm không lành mãnh liệt trong lòng, khiến cô nói chuyện cũng ấp a ấp úng.
“Phiền cô mang đến đây, cảm ơn”. Phạm Húc Nhật vung tay nhờ nhân viên phục vụ mang đồ của Khang Mân Quân từ bên bàn kia sang.
Không tới mấy giây, toàn bộ đồ của Khang Mân Quân đã được đưa đến, còn cô thì biết làm sao? Đương nhiên là ngoan ngoãn ngồi xuống phía đối diện Phạm
Húc Nhật. Mọi nơi yên lặng, như chưa hề xảy ra màn kịch ầm ĩ vừa rồi, Cake house lại trở về với không khí yên tĩnh vốn có.
Vậy mà, trong lòng Khang Mân Quân lại tràn đầy bất an, lo lắng.
“Anh…” Cô muốn hỏi anh vì sao lại giữ cô lại? Nhưng, lời nói chưa thoát khỏi
miệng liền bị đôi mắt lạnh của Phạm Húc Nhật chặn lại, Khang Mân Quân