XtGem Forum catalog
Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328293

Bình chọn: 10.00/10/829 lượt.

Như lập tức trợn tròn mắt, cũng không để ý tới chuyện vừa bị tát một cái, cô sững

sờ nhìn cô em gái đang nở nụ cười ma quỷ trước mắt, tim đập bình bịch:

“Giản Uyển Linh, cô muốn làm cái gì?”

Bọn họ ngoài mặt chính là

chị em thân thiết, nhưng sau lưng lại thường xuyên đấu đá, chỉ là cho dù có đấu đá đến đâu, cô cũng chưa bao giờ nghĩ tới muốn tổn thương đứa em gái này.

“Chị à, nói thật nhé, em thực sự vô cùng chán ghét

chị.” Không thèm trả lời câu hỏi của cô, Giản Uyển Linh tự mình lầm bầm: “Chị nhìn xem, hôm nay chúng ta mặc váy giống nhau, đồ trang sức và

giày cũng giống nhau, đúng là chị em tốt mà. Chị nói xem, nếu như chúng

ta đồng thời chết đi, mọi người có thể phân biệt được ai là ai không?”

Nơi này chính là đỉnh núi vắng vẻ không người ở, cô ta lại hỏi như thế,

càng khiến cho Giản Uyển Như lo lắng không yên, che lại gò má bị đánh đỏ bừng, đáy mắt cô là một mảnh khiếp sợ.

Cảm nhận được sự sợ hãi

của cô, Giản Uyển Linh cười nhạo một tiếng, trên mặt lộ rõ vẻ giễu cợ:

“Thế nào, mới như vậy đã sợ sao? Nếu như tôi nói cho cô biết, kế hoạch

tiếp theo của tôi là lái xe lao thẳng xuống biển, có phải cô sẽ sợ tới

mức hét chói tai hay không?”

Trong lúc Giản Uyển Như còn đang kinh ngạc thì Giản Uyển Linh đã nổ máy, liều mạng phóng về phía biển sâu.

“Chị ơi, em quên mất không nói cho chị biết, trong lúc chị còn là vịt lên

cạn, em đã lén học xong bơi lội rồi, lần này chỉ cần em may mắn còn

sống, em thề, em nhất định sẽ lợi dụng thật tốt cơ hội này để thay thế

chị.”

Trong nháy mắt chiếc xe lao xuống biển khơi, Giản Uyển Như nghe được bên tai truyền đến một tiếng la hét điên cuồng.

Đây là lần đầu tiên cô nghe thấy Giản Uyển Linh chân thành gọi cô là chị,

cũng chính là âm thanh cuối cùng cô nghe thấy trong bóng tối, chỉ là hết thảy đều đã muộn, chung quy thì thời gian không chờ đợi cô, kế tiếp chờ đợi cô chính là bóng đen ập tới.

………….

Tùm một tiếng …… Chiếc Audi màu đỏ chìm rất nhanh xuống biển, phát ra âm thanh cực lớn.

Người đàn ông vẫn trốn ở bên bờ len lén quan sát lúc này lại không nhịn được, anh ở trong rừng rậm vội vã chạy ra như bay không chút suy

nghĩ định nhảy theo chiếc xe hơi kia xuống biển.

“Tham mưu

trưởng, anh đừng vội, ai, đừng mà ……” Người đàn ông mặc áo đen đi cùng

anh muốn ngăn cũng không ngăn được, hắn đứng ở bờ biển nhìn người đàn

ông đang nhảy xuống, dáng vẻ cấp bách: “FML (f*** my life)…… Đầu năm nay đàn bà so với đấng mày râu đúng là điên rồ hơn nhiều ……”

"Thằng nhóc này, bình thành thường rất thành thật, không ngờ đến mức này."

Trở lại biệt thự ở ngoại ô, Tống Ngạn vừa thu dọn hòm thuốc, vừa tươi cười trêu tức người đàn ông người trên mép giường.

Người đàn ông hạ mắt, con người sâu thẳm nhìn chằm chằm người phụ nữ đang

nhắm hai mắt trên giường. Thấy cô kịch liệt nhíu mi, anh không thể kìm

lòng mà đưa tay xoa mi đang nhíu chặt của cô, ánh mắt thâm tình mà lưu

luyến, như người si tình không thể thoát ra.

Tống Ngạn càng nhìn

càng cảm thấy trò đùa này rất vui. Sau khi thu dọn hết mọi thứ, anh đứng dậy vỗ tro bụi nhìn không thấy trên ống tay áo, cười ra tiếng: "Anh yên tâm, anh cứu người rất nhanh, cô ấy chỉ bị sặc nước và bị thương ngoài

da, nếu ban đêm không phát sốt thì sáng mai có thể tỉnh."

Phải

biết rằng, người này lãnh khốc có tiếng, mà lúc này lại nắm chặt tay một người phụ nữ với dáng vẻ khẩn trương. Nếu người phụ nữ này xảy ra

chuyện gì, chắc người này sẽ tự tử theo.

Nghĩ tới kết quả như vậy, khóe miệng Tống Ngạn không khỏi cong lên, trong lòng đã cười lên ha hả.

"Buổi tối nếu phát sốt thì phải làm sao?" Người đàn ông vẫn chưa yên tâm, dời ánh mắt lưu luyến không rời nhìn người phụ nữ đang hôn mê, rơi trên

người Tống Ngạn cách đó hai bước. Anh nhíu mày, trên gương mặt tuấn lãng có treo một nụ cười nhàn nhạt mà lạnh lẽo: "Tống Ngạn, cô ấy rất quan

trọng với tôi, tôi muốn cô ấy không sao."

Có thể do lâu lắm không mở miệng nói chuyện nên giọng nói của anh vừa trầm thấp vừa khàn

khàn, làm cho người ta cảm thấy như bị bao bọc

trong tơ tằm màu đen, vừa vững chắc vừa lấp lánh như kim cương.

Tống Ngạn nghe vậy, đáy lòng cả kinh. Anh (TN) nhìn chằm chằm người đàn ông

trước mặt, thấy anh (HCC) vẫn nhíu mày thật chặt, mặt không biểu tình,

có thêm một phần khẩn trương so với sự thản nhiên bình thường.

Anh (TN) không dám nói đùa, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Không có chuyện gì lớn, anh không cần lo lắng. Nếu buổi tối cô ấy phát sốt, anh cứ dùng cách

bình thường hạ nhiệt độ cô ấy, lúc nhiệt độ hạ thì cho cô ấy uống thuốc. Chờ tôi đi với A Cửu một chuyến về, tôi sẽ kê thuốc để cô ấy uống."

Nghe anh nói như vậy, lúc này Hoắc Cố Chi mới yên tâm mà gật đầu một cái, sau đó nhìn Hà Cửu: "A Cửu, phiền cậu đi một chuyến."

Người đàn ông được gọi là A Cửu chính là người đã nói tục trên bờ biển buổi

chiều. Nghe giọng nói khách khí của người đàn ông (HCC), anh (HC) không

ngừng gật đầu, trên khuôn mặt ngăm đen tràn đầy nhiệt tình: "Đại ca đừng nói vậy, tôi đi theo anh nhiều năm rồi, làm chút chuyện này thì đáng

gì!"

Nghe vậy, Hoắc Cố Chi mấp máy môi mỏng,