ũ quan cô ta vốn tinh xảo, càng thêm xinh đẹp khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Một người phụ nữ toàn thân là trang sức hàng hiệu như vậy thì sao có thể không xinh đẹp? Sao có thể không khiến người ta không ghen tỵ?
Cô ta vừa sinh ra đã có cuộc sống mà nhiều người phải cố gắng nhiều năm mới có, lúc này Giản Uyển Linh đang vui mừng tự đắc.
Hơn nữa, đối mặt với chồng anh tuấn xuất sắc của mình, cô ta càng cười ưu nhã: "Được rồi, được rồi, không làm khó dễ anh nữa, chúng ta đi vào thôi, cha nhất định có rất nhiều lời muốn với anh."
Lúc cô cười yếu ớt, Mạnh Thiếu Văn gật đầu một cái, hai người đang là tâm điểm của ánh mắt vừa thèm thuồng vừa mơ ước của mọi người đã tiến vào Giản thị.
Nhưng anh ta không biết, khi anh ta bước vào nơi này, vòng xoay số phận bắt đầu chuyển động, có một số việc, có vài người sẽ trở lại. . .
Editor: Đường Ngọc
Giữa lúc cô ta nở nụ cười yếu ớt, Mạnh Thiếu Văn gật gật đầu, trong ánh mắt của hai người họ vừa ước ao vừa ham muốn tòa cao ốc Giản thị.
Chỉ là, anh ta không biết, lúc anh ta bước vào chỗ này, thời điểm đó vận mệnh của anh ta cũng bắt đầu chuyển động, có một số việc, cũng như có một vài người sẽ quay trở lại....
Từ trước đến nay thành công luôn đến với người có chuẩn bị trước, không ai biết được trong khoảnh khắc Mạnh Thiếu Văn và Giản Uyển Linh nhẹ nháy mắt nhau kia, bọn họ nhất định sẽ bị thất bại.
... .....
Cùng lúc này, Ngu Vô Song vẫn còn ngồi trước gương để trang điểm, căn phòng 20 mét vuông của cô chứa đầy quần áo, đồ trang sức và giày cao gót.
Trong gương là một gương mặt trắng trẻo thuần khiết, có khi vừa hiện ra nét quen thuộc vừa có phần xa lạ, có lúc lại thấy vô cùng xa lạ nhưng vẫn thoáng chút gì đó rất quen.
Nếu nói khuôn mặt này có chỗ nào giống như trước đây, thì đó là đôi môi, đôi chân mày và thần sắc.
Chẳng qua, trước kia cô luôn lộ ra thần thái cao ngạo lạnh lùng, cách lựa chọn trang phục phần nhiều đã thể hiện ra cô là người thanh lịch và có quyền lực, nhưng bây giờ cô cũng thay đổi cả cách ăn mặc, trên môi lại thoa son màu đỏ, nhìn qua cả người cô như một ngọn lửa nóng bỏng đẹp mắt.
Chẳng biết từ lúc nào, bên eo cô lại có một bàn tay to lớn ôm tới, đi theo đó còn có lồng ngực nóng rực của một người đàn ông.
“Trang điểm xong chưa? Luật sư Hàn đang đợi dưới lầu”
Tiếng nói của người đàn ông đó trầm thấp đầy quyến rũ, vừa lên tiếng, hơi thở đã phả lên hai tai cô, khiến Ngu Vô Song nhất thời cười nhẹ khom lưng xuống: “Chẳng lẽ anh không biết, lúc phụ nữ trang điểm không thể thúc giục sao? Em muốn ăn mặc đẹp một chút, anh cũng có mặt mũi để dẫn em ra ngoài chứ?"
Rõ ràng hôm nay muốn đi làm chuyện lớn, nhưng lời nói ra lại giống như nước chảy mây trôi vậy.
Hoắc Cố Chi không khỏi bật cười, hôm nay anh mặc âu phục, thắt cà vạt, nhìn vào, cả người anh toát lên vẻ cực kì nghiêm chỉnh.
Trái lại, Ngu Vô Song lại mặc áo sơ mi trắng phối với quần Tây, trông rất tương xứng.
Dáng người của cô đã nóng bỏng, quần Tây cạp cao ôm lấy áo sơ mi trắng ,mặc kiểu trang phục này, vòng eo lại rõ hơn, dáng người cô lại nóng bỏng thêm, nước sơn móng màu lam nhạt, quần bó càng làm đôi chân cô dài ra, trong mắt Hoắc Cố Chi, đôi con ngươi lại càng thâm sâu hơn.
Đôi môi mỏng của anh lại rơi lên tai cô rồi nhẹ nhàng hôn môi cô, giọng nói khàn khàn: “Kết thúc mọi chuyện sớm một chút em xuống ngay nhé, anh luôn đợi em ở trên xe.”
Ngu Vô Song biết hôm nay là cơ hội mà cô đã chờ rất lâu, đối mặt với hội đồng quản trị của tập đoàn Hằng Viễn, nếu như cô không làm gì đó, chẳng phải là rất có lỗi với sự hãm hại của Giản Uyển Linh sao?
Lúc này cô ta nhất định đã cho rằng cô bị nhóm người Lưu Quyền kia bắt được đang chờ chết! Nếu cô quang minh chính đại xuất hiện trước mặt cô ta, không biết cô ta sẽ có biểu hiện thế nào?
Nghĩ lại, cô lập tức cảm thấy máu huyết bắt đầu sôi sục, cô thay tên đổi họ, cả gương mặt cũng đã thay đổi, kẻ thù vẫn còn sống tốt lại vô cùng hoàn mỹ, cô làm sao có thể cam tâm?
Chẳng những không cam tâm, cô còn muốn khiến đám người này thân bại danh liệt!
Hàng lông mi dày khẽ buông xuống, cô nhỏ giọng nói: “Cố, sau khi chuyện ở đây chấm dứt, anh và em quay lại nước Pháp, bây giờ em muốn giao em cho anh”
Cô khéo léo như vậy, dịu dàng ngoan ngoãn như vậy khiến Hoắc Cố Chi nhất thời trừng lớn hai mắt, đáy mắt anh lóe lên đầy những tia kinh ngạc.
Lập tức, anh kéo thân thể mềm mại kia ôm vào lòng mình, ánh mắt không hề động đậy nhìn cô: “ Em nói, em bằng lòng quay về đó với anh?”
Từ trước đến nay Hoắc Cố Chi luôn là người giữ được bình tĩnh, bây giờ trong khoảnh khắc này, anh lại ngây thơ giống như đứa trẻ, trong mắt anh rõ ràng là rất quan tâm, rất để ý đến chuyện này.
Lửa nóng như hiện lên trong đáy mắt anh đi thẳng vào trái tim Ngu Vô Song, cô cười nhẹ, trái tim của người kia đang như tan ra lại có chút ấm áp len lõi vào tim: “Uhm, em nói. Hãy tin tưởng em, em nói rồi là sẽ không đổi ý”
“Tin tưởng, anh làm sao có thể không tin được!” Hoắc Cố Chi thật sự rất cao hứng. loại cao hứng này, dùng lời nào cũng không miêu tả nổi, anh càng ôm cô chặt hơn