Old school Easter eggs.
Tôi Muốn Chàng Nam Sủng Này

Tôi Muốn Chàng Nam Sủng Này

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323354

Bình chọn: 8.00/10/335 lượt.

on rể này vô cùng bất mãn, nhưng ngại vì con trai

đã đồng ý cho bọn họ. Hơn nữa, đã đăng ký kết hôn, con cũng sắp có, không vui

vẻ thì biết làm gì nữa? Nhưng sự thật mặc dù đã tiếp nhận nhưng không muốn thể

hiện ra ngoài, cho nên họ vẫn duy trì vẻ mặt khách khí.

Nhưng một tháng sau, suy nghĩ của Thạch phu nhân đã hoàn toàn thay đổi.

“Đây là hạt sen hầm gà? Tất cả đều là vị gà ăn vào tôi đều muốn nôn.” Đại tiểu

thư ngang ngược ném thìa, sắc mặt giận dữ.

Triệu Tử Hiển bình tĩnh rất nhanh chóng đẩy bát cháo gà đi, dịu dàng hỏi thăm:

“Nếm một chút canh xương bò, anh đã hầm năm giờ, vừa khẩu vị.”

Canh xương bò trắng như sữa, tỏa ra mùi thơm nồng, được cẩn thận lọc đi lớp mỡ,

uống vào vừa nhẹ nhàng lại khoan khoái, Đại tiểu thư vui vẻ đón nhận.

Thạch phu nhân và vú Trần liếc mắt nhìn nhau, sau đó hai người rất ăn ý đi vào

phòng bếp, vú Trần nếm thử một ngụm cháo gà vừa mới bị Đại tiểu ghét bỏ. Trên

khuôn mặt đầy vẻ bị đả kịch, cháo này đun vừa lửa, thịt mềm, canh nồng, mùi vị

hạt sen cùng cháo gà trộn lẫn với nhau vô cùng hoàn mỹ, vậy mà đã bị chà đạp

như vậy. Mà cái nồi nước kia lại do chính tay một chàng trai chưa đến hai mươi

làm, mà quan trong nhất, hắn làm sao có thể so với vú Trần đã mấy thập niên làm

đầu bếp, thật sự là...

Cháo gà không có vị gà, Đại tiểu thư, cô rốt cục muốn thế nào đây?

Trên mặt Thạch phu nhân cũng có mấy phần xấu hổ, không sai, cảm giác của bà bây

giờ hoàn toàn khác lúc mới đến đây.

Thạch Sắc Vi là đứa con gái quý giá nhất của Thạch gia thì không sai, cho nên

bà thấy có chiều chuộng như thế nào cũng không quá đáng. Thế nhưng sau một

tháng nhìn thấy con gái cùng con rể sống chung với nhau từng ly từng tý bà mới

chợt có một cảm giác, Triệu Tử Hiển gặp Thạch Sắc Vi quả thật là bất hạnh.

Cái hôm họ tới, vú Trần chuẩn bị đồ ăn thật tốt để thi thố tài năng. Nhưng Đại

tiểu thư vừa lật tạp chí vừa nhàn nhạt mở miệng: “Vú Trần, bà hãy nghỉ ngơi một

chút, để anh ấy làm.”

Vú Trần nhìn đứng ở cửa phòng bếp nhìn chàng trai đang cười nhẹ với mình mà có

chút sững sờ.

“Để cháu làm, hiện tại khẩu vị của cô ấy có chút thay đổi, cháu quen rồi nên để

cháu làm.”

Bị đả kích rồi, bị đả kích rồi, tiểu thư từ nhỏ đã ăn đồ ăn của bà nấu mà lớn

lên, giờ lại ghét bỏ bà. Vốn không có ý gì với Triệu Tử Hiển nhưng giờ bà cũng

lại vô cùng bất mãn.

Nhưng khi bà nhìn thấy động tác làm bếp rất gọn gàng của Triệu Tử Hiển lại có

chút xíu thay đổi về cái nhìn. Bà sống đến năm mươi sáu tuổi mà lần đầu tiên

mới thấy người đàn ông có thể nấu ăn với tốc độ nhanh thế, thuần thục như thế,

đẹp như thế.

Đương nhiên khi món ăn được bưng lên, nhìn màu sắc xinh đẹp, mùi vị tuyệt vời

không thể không khiến bà rửa mắt mà nhìn.

“Ghét, canh cá gì đây, người ta ăn ngán rồi.” Đẩy ra.

“Sườn gì đây, chặt đều đều thành như vậy là thế nào? Đây đâu có phải là cuộc

tranh tài?”

“Người ta ghét nhất là rau chân vịt, anh cho rằng băm nó thành viên thì tôi không

phát hiện ra sao?”

“...”

Trong bữa cơm, Thạch phu nhân và vú Trần nhìn nhau kinh ngạc. Điều này, Thạch

Sắc Vi có chút điêu ngoa tùy hứng không sai, nhưng nhìn cái mặt sáng sủa thản

nhiên của cô lại như không phải là cố tình gây sự nha.

Đúng, chính là cố tình gây sự, lựa xương trong trứng gà.

Rõ ràng canh cá vừa thơm vừa nồng, sườn được chặt cẩn thận vừa miệng tiểu thư,

rau chân vịt được băm nhỏ trộn với thịt hoàn toàn không có mùi. Tại sao lại

thành ra thế này?

Vú Trần tay run lên, món ăn vừa vào miệng bà cũng đã hiểu thủ nghệ Triệu Tử

Hiển so với bà tốt hơn bao nhiêu lần. Vậy mà còn bị Thạch Đại tiểu thư hạch

sách thành như vậy, tất cả bất mãn toàn bộ đều tan thành mây khói.

“Được rồi, Sắc Vi, những thứ này đều rất tốt cho thai nhi, con không cần khó

tính như vậy?”

“Con nào có khó tính?” Tiểu thư mất hứng, bỏ đũa xuống không chịu ăn.

Ngay cả người yêu thương con gái như Thạch phu nhân sắc mặt cũng có chút khó

coi.

“Là anh không tốt, lần sau anh nhất định chú ý.” Đứa con rể bà vẫn bất mãn còn

cười đến dịu dàng, gắp một miếng sườn chua ngọt: “Em nếm thử một chút đi, anh

đã làm rất lâu, vị cũng vừa, em sẽ thích cho mà xem.”

“Hừ!”

Triệu Tử Hiển ôn tồn dụ dỗ đến lúc chân mày tiểu thư dãn ra, bất đắc dĩ cầm đũa

lên tiếp tục ăn, vị chua chua ngọt ngọt thật ngon làm cho mặt mày cô hớn hở.

Quả thật Thạch phu nhân xem thế là đủ rồi.

Lúc đầu mang thai, Thạch Sắc Vi phản ứng rất kịch liệt, tính tình thay đổi lớn,

hơn nữa khẩu vị càng tinh quái hơn, tùy hứng không thể chịu nổi.

Cho nên thường vào lúc đêm khuya, bọn họ sẽ nghe thấy tiếng mở cửa của Triệu Tử

Hiển để chạy ra ngoài, bởi vì Đại tiểu thư đột nhiên muốn ăn cái gì đó rồi sai

bảo ông chồng yêu quý của mình ra ngoài mua. Mà điều quan trọng nhất là Đại

tiểu thư cố ý muốn ăn những thứ mà trong nhà không có, mà còn tùy hứng không

muốn người khác làm, phải đích thân Triệu Tử Hiển làm. Tính tình cổ quái đến

khiến người khác phát điên.

Mỗi ngày đều đổi mới, thức ăn vô cùng đa dạng và phong phú, suốt một tháng

không lặp lại món nào. Sách nấu ăn trong nhà chất thành ngọn