ển sớm tính toán không muốn dính dáng đến
công ty của Thạch gia, tránh cho tương lại có người nói hắn dựa vào quan hệ bám
váy đàn bà.
“Vậy cũng tốt, đổi đi, tôi muốn sính lễ là một tỷ.” (mười vạn và
mười vạn triệu hơn nhau một nghìn lần đó bác già)
Đôi mắt đen nhánh của Triệu Tử Hiển lóe lên: “Được, nhưng hiện tại tôi chưa có,
cho tôi chút thời gian.”
“Yên tâm, tôi là người không biết quan tâm đến người khác sao? Cậu không phải
đưa cho tôi một tỉ tiền mặt mà là dùng cách khác.”
“Cách gì?”
“Cậu biết tập đoàn V ở Pháp sao?” Thấy Triệu Tử Hiển gật đầu, Thạch Quân Nghị
mới nói tiếp: “Gần đây họ đang chuẩn bị một dự án.”
“Vâng, tôi có nghe qua.” Sao hắn không biết được?
Tập đoàn V là tập đoàn đứng số một, số hai toàn cầu, nghe nói gần đây đang
chuẩn bị một hạng mục đầu tư lớn, số tiền khổng lồ. Hơn nữa đang cần tìm một
đối tác hùng hậu và có thực lực để hợp tác, rất nhiều tập đoàn đang theo dõi,
có thể nói là đang cạnh tranh với nhau cực kỳ kịch liệt.
“Tôi đối với hạng mục đầu tư đó có hứng thú.” Ngón tay Thạch Quân Nghị gõ nhẹ
trên mặt bàn, “Nếu như hợp tác thành công, mang tới lợi nhuận bằng mức tôi đã
đưa ra với cậu. Cậu sẽ dùng dự án này làm sính lễ đi, thế nào?”
Thật là nhẹ nhàng mà đưa ra yêu cầu khó khăn như thế kia, Triệu Tử Hiển sâu sắc
cảm thấy, vị trí chủ tịch Tập đoàn Duệ Sang mà Thạch Quân Nghị đang ngồi quá
đúng đắn.
Điều kiện này, được hắn lựa chọn sao? Căn bản không có! Muốn kết hôn với bảo
bối của Thạch gia hắn đã sớm chuẩn bị tinh thần. Có điều kiện là tốt rồi, hắn
chỉ sợ Thạch Quân Nghị không nói gì, như vậy càng nguy hiểm hơn.
Về phần V tập đoàn, có thấy hắn trẻ tuổi mà khinh thường không chịu đàm phán
với hắn hay không là chuyện của hắn.
“Anh cứ vậy dám chắc tôi có thể làm được?”
“Tôi tin tưởng, cậu có thể cho tôi một kỳ tích, không phải sao?” Thạch Quân
Nghị cười đến nhẹ nhõm có vài phần vui thích.
“Được, tôi đồng ý với anh.”
“Tình hình cặn kẽ tôi sẽ chuyển qua đường bưu điện cho cậu, trợ lý thay mặt tôi
cũng sẽ đến chỗ cậu. Tôi sẽ bảo hắn giúp đỡ cậu hiểu về tình hình của Duệ Sang.
Nhưng kế hoạch, phương án là do cậu làm, Tử Hiển, tôi chờ tin tốt từ cậu.” Từ
từ nở nụ cười nhẹ: “Ừm, đừng nói tôi không quan tâm, thù lao có thể đợi sau khi
hai người kết hôn tôi sẽ đưa, tôi sẽ vô cùng tín nhiệm cậu.”
Hắn thật đúng là săn sóc! Triệu Tử Hiển đóng laptop lại. Dĩ nhiên sau khi cưới
mới đưa, vì hạng mục đầu tư trong thời gian ngắn mà có thể lấy được thì không
phải là kỳ tích mà là thần thoại. Mà Thạch Sắc Vi đang có bầu, không thể chờ
lâu mới có thể kết hôn.
Một tỷ thù lao không ngoài ý của hắn, đời là vậy, nếu anh lấy đi vật yêu quý
của người ta thì tất nhiên anh phải bỏ giá đắt. Huống chi lần này thứ hắn muốn
là thiên kim tiểu thư được Thạch gia nâng niu trong lòng bàn tay. Nếu họ có
muốn hơn nữa hắn cũng phải cam nguyện.
Vợ chồng Thạch sau khi nghe tin con gái mang thai xong, mặt Thạch Kính Nhất
chốc lát đen hơn một nửa. Vốn là trông chờ khi cảm giác mới mẻ sẽ qua đi, bọn
họ sẽ tự nhiên mà chia tay, ai ngờ... Nghe nói bọn họ ở Pháp đã đăng ký kết
hôn, hắn càng tức giận đến mức muốn nhảy dựng lên.
Con gái của Thạch gia sao có thể đơn giản mà đăng ký kết hôn được? Nhưng sự
thật vẫn là sự thật, Thạch Sắc Vi luôn làm theo ý mình, huống chi Thạch Quân
Nghị đối với điều này một câu cũng không nói. Thạch Kính Nhất cảm thấy vô cùng
vô lực, cho nên Thạch phu nhân mang theo vú Trần, người đã phục vụ ở Thạch gia
mấy chục năm đi Pháp chăm sóc con gái thì ông trầm mặc cũng không phản đối.
Thật ra thì, ông càng muốn đi theo hơn... nhưng mà, haizzz...mất mặt.
Thạch phu nhân cùng vú Trần mang theo vô số thuốc bổ quý hiếm đắt giá đến
Paris, chuẩn bị cho Thạch Sắc Vi bồi bổ thân thể. Thời điểm bọn họ đến thì đôi
vợ chồng mới cưới đã dọn về biệt thự mới mua.
Đây là căn biệt thự hai tầng rưỡi, là Triệu Tử Hiển mua dùng để kết hôn và sinh
con. Diện tích không quá lớn 120m2 ở phía Tây Paris. Rất gần công ty của Thạch
Sắc Vi để dễ dàng cho công việc của cô. Nhà tuy không thể sánh bằng khu nhà cao
cấp của Thạch gia ở Mỹ, nhưng thật đẹp và thoải mái. Quan trọng nhất là trước
nhà còn có một vườn hoa nhỏ, sau này đứa bé ra đời không lo không có chỗ nghịch
ngợm. Ngay cả người luôn soi xét như Thạch Phu nhân nhìn vị trí và bố trí căn
nhà xong cũng không nói gì thêm nữa.
Thạch phu nhân và Triệu Tử Hiển trước sau như một vẫn khách khí lễ độ như vậy,
vú Trần ở Thạch gia nhiều năm rất rõ ràng mối quan hệ của bọn họ cũng im lặng
làm việc. Ba người đều tập trung vào Thạch Sắc Vi.
Ông bà nội của vú Trần quê ở Quảng Đông có bí quyết làm món canh hầm vô cùng
tuyệt diệu. Từ mười mấy tuổi theo chồng đi Mỹ vẫn làm việc ở Thạch gia. Sau khi
chồng qua đời, bà lại không có con cái nên chuyên tâm làm việc ở Thạch gia. Khi
Thạch phu nhân mang thai, thực đơn cũng do một tay bà chuẩn bị. Anh em nhà họ
Thạch sinh ra đều rất khỏe mạnh, cứng cáp cho nên lần này Thạch Phu nhân đặc
biệt dẫn bà đến để chăm sóc thân thể cho Sắc Vi thật tốt.
Thạch phu nhân vốn đối với c