riệu Tử Hiển sau khi tốt
nghiệp trung học, sau đó thi vào đại học tài chính L, hoàn toàn không có gì
phát sinh thêm cả.
Tất cả đều theo kế hoạch của hắn mà tiến hành, học tập hay cuộc sống cũng vậy.
Hắn là người vô cùng nghiêm túc. Hơn nữa tính nghiêm cẩn trời sinh, đi học đúng
giờ, rời trường đúng giờ, chưa có một ngày ngoại lệ.
Vẫn cô độc như cũ, vẫn lãnh đạm như cũ. Nhưng thật kỳ lạ, nhân duyên của hắn
không tệ lắm, qua mấy tháng qua lại cũng có được vài người bạn hợp ý. Nhưng có
một điều cực kỳ rõ ràng đó là từ sau khi khai giảng xong, số nữ sinh theo đuổi
tỏ tình với hắn có thể đứng chật sân trường. Đại học L ở Pháp là trường cực kỳ
khó thi vào, tỉ lệ cạnh tranh hằng năm vô cùng kịch liệt, mà tỉ lệ đào thải vô
cùng kinh khủng. Hơn nữa miễn cưỡng xem như học thành công thì tốt nghiệp cũng
vô cùng nghiêm khắc. Cho nên chủ yếu là sinh viên ở Pháp, còn chàng trai Phương
Đông này thì cực kỳ hiếm hoi.
Trẻ tuổi, anh tuấn, cao lớn, khí chất bất phàm, khi hắn xuất hiện ở khuôn viên
trường đại học L quả thật đã khiến các cô gái Pháp vốn nhiệt tình và mạnh dạn
trở nên điên cuồng. (haizz,
bây giờ thì ta đã hiểu vì sao bé Hiển bị Đại tiểu thư ra tay hái sớm như vậy.)
Nhưng dù có nhiều cô gái xinh đẹp hơn nữa thì hắn cũng không có hứng thú. Trong
lòng hắn, cả trong đôi mắt hắn đã tràn đầy hình ảnh cô gái tùy hứng và ngang
ngược kia, không thể thấy người khác được. Hơn nữa mục tiêu đã có, hắn chỉ muốn
nhanh chóng hoàn thành giấc mộng của mình, sớm tốt nghiệp và cưới được cô gái
hắn yêu về làm vợ.
Giống như lời Thạch Sắc Vi đã oán trách, tính cách của hắn và Thạch Quân Nghị
khá giống nhau, làm việc có kế hoạch. Đã muốn làm việc gì thì như thời khóa
biểu, gió có thổi thì cũng không thay đổi được. Mỗi ngày như vậy, đi học, tan
học, rồi về nhà chuẩn bị bữa tối, cuộc sống rất có quy luật. Triệu Tử Hiển rất
hài lòng với cuộc sống bây giờ, cũng không cảm thấy khác trước nhiều lắm, duy
nhất điều thay đổi là mỗi ngày hắn sẽ bớt chút thời gian lên thị trường chứng
khoán, gom góp tiền bạc vì tương lai.
Mặc dù bây giờ giá trên thị trường chứng khoán cũng không hẳn là tốt. Nhưng
giống như lời Thạch Quân Nghị khi mới bắt đầu dạy hắn: “Không nhất định là sẽ
kiếm tiền, mà cũng không nhất định sẽ lỗ vốn, thị trường chứng khoán điên đảo
cũng sẽ có người lao vào. Giống như ở sòng bạc người thua nhiều, nhưng cũng có
người thắng. Cái quan trọng là phải nắm chắc.”
Hắn có tài năng thiên phú, từ mấy đường đồ thị có thể nhạy bén mà bắt được tin
tức trọng yếu. Sau khi được Thạch Quân Nghị chỉ dạy một lần xong, về sau hắn tự
mình mày mò, vừa học vừa làm. Ban đầu từ hai mươi vạn thắng ở sòng bạc xong,
giờ con số ấy đã gấp lên không biết bao nhiêu lần.
Đúng vậy, lần đó giao ước với Thạch Quân Nghị hắn không chỉ thắng mười vạn mà
là tổng cộng ba mươi vạn. Sau khi hắn kiếm đủ mười vạn xong, hắn sẽ dùng toàn
bộ tiền thừa còn lại để chơi trò Stud (là một trò bài), trực tiếp showhand. Không thể không nói trò Stud là
một kỹ xảo chứ không chỉ đơn thuần là vận số.
Trời cao quả là phù hộ hắn, để hắn chơi lần đầu mà thắng đến hai mươi vạn.
Nhưng hắn cũng biết điểm dừng đúng lúc, hắn hiểu rằng đời này sẽ không bao giờ
đến sòng bạc nữa. Hắn thích nắm chắc trăm phần trăm chứ không phải trò chơi xác
suất may rủi này.
Cầm hai mươi vạn, hắn bắt đầu tính toán cho tương lai của mình. Đi học đại học
công nên học phí không cần lo lắng. Trừ lại chi tiêu hằng ngày cho hai người,
hắn đem toàn bộ đi đầu tư chứng khoán. Thấy số tài sản cá nhân mỗi ngày tăng
lên, hắn cảm thấy mục đích của mình càng gần đến rồi.
Hiện tại tất cả đều rất vững vàng, công ty của Thạch Sắc Vi dần dần đi vào quỹ
đạo, buổi biểu diễn thời trang hè rất thành công, việc làm ăn của cửa hàng cũng
phất lên trông thấy. Sự nghiệp ngày càng ổn định, mặc dù rất bận nhưng tình cảm
của họ không vì bận rộn mà ảnh hưởng.
Bọn họ, người sẽ bớt thời gian học, người tìm ra khoảng hở trong sự nghiệp bận
rộn để hẹn hò, cũng là một điều vô cùng ngọt ngào. Mỗi ngày trôi qua, hắn càng
cảm thấy kế hoạch mà hắn đang tiến hành càng ngày càng suôn sẻ, hắn vô cùng hài
lòng.
Nhưng mà có kế hoạch hoàn mỹ đến đâu cũng không thể địch nổi sự kiện đột ngột
xuất hiện kia. Nhất là nó có khả năng phá hỏng ngoài sức tưởng tượng.
Vào buổi sáng sớm nào đó của tháng mười một, Thạch Sắc Vi tỉnh lại sau đó bị
một trận nôn mửa đánh úp lại. Người nào đó là thiên tài số học nhanh chóng tính
toán xong thì sắc mặt bỗng dưng thay đổi.
Lôi cô kéo thẳng đến bệnh viện, dĩ nhiên không phải cái bệnh viện lần trước hắn
ngã bệnh nằm ở đó. Siêu âm kiểm tra thấy cái mầm sống nho nhỏ đã làm thay đổi
hoàn toàn cuộc sống của họ, phá hỏng toàn bộ kế hoạch hoàn mỹ.
Đúng vậy, Thạch Đại tiểu thư mang thai, không lâu không sớm, vừa lúc hai tháng
lẻ sáu ngày.
Sau khi mừng như điên cầm tấm hình siêu âm mờ mờ xem không hiểu gì, quay đầu
sắc mặt lập tức đổi nhanh. Vì Triệu Tử Hiển lại dám đứng đó một mực trầm mặc,
hơn nữa vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, tâm tình đang tốt lập tức bị
