phá hỏng: “Anh
có phải đang mất hứng?”
“...”
“Triệu Tử Hiển!”
“...”
Hung hăng đá một cái vào chân hắn, hắn mới đột nhiên phản ứng kịp ôm lấy cổ
cô: “Em đang có em bé, không nên lộn xộn.”
“Hừ, anh còn biết em có em bé cơ đấy?”
Bàn tay hắn nhẹ nhàng vuốt bụng của cô, cười đến vô cùng ngu đần: “Thật tốt,
Sắc Vi, nơi này có em bé của chúng ta.”
Đây mới là phản ứng bình thường, chân mày của Thạch Đại tiểu thư dãn ra, “Anh
vừa mới suy nghĩ gì?” Nghĩ gì mà nhập tâm như vậy, cô gọi cũng không nghe, hại
cô tưởng hắn không muốn con mình.
Nhắc tới điều đó, sắc mặt hắn trầm xuống, chậm chạp mở miệng: “Anh đang nghĩ,
nếu hiện tại muốn lấy em, anh trai em sẽ như thế nào?”
“Có quan hệ gì?” Thạch Sắc Vi nhún vai tỏ vẻ không liên quan: “Dù thế nào anh
ấy cũng đã hiểu chúng ta sống chung thì kết hôn cũng là chuyện sớm muộn mà
thôi, có gì khúc mắc đâu?”
Haizz, nếu đơn giản như cô nghĩ thì đã tốt, nếu như chuyện kết hôn của em gái
được Thạch Quân Nghị đồng ý dễ dàng như thế thì lúc đồng ý đã không có ngoại
lệ.
“Kết hôn, ít nhất cũng phải chờ cậu tốt nghiệp đại học mới có thể.” (đã thấy gian
thương chưa?)
Thạch Quân Nghị là một vô cùng cẩn thận, hắn đặc biệt ghi chú thêm điều này
nhất định là có dụng ý. Chỉ sợ không đơn giản như điều Thạch Sắc Vi nói, mà lúc
đó cô cũng thấy không cần thiết để quan tâm.
“Chúng ta có con rồi, thật là tốt.” Hắn ôm cô, cẩn thận vuốt ve bụng cô, “Thật
khó tưởng tượng, nơi này đã có một đứa con”. Vẫn chưa thấy dấu hiệu nào.
“Ừm, không phải vẫn dùng bao cao su sao? Sao vẫn trúng được?” Cô cắn môi nghi
ngờ hắn.
Gương mặt hắn thoáng chút đỏ lên: “Cũng có... vài lần...”
À, cô nhớ mấy lần hay ho, vì họ quá mau đợi không được liền...
Chỉ là dáng vẻ xấu hổ của người sắp thành cha này thật là đáng yêu, khiến cho
hứng thú xấu của cô lại phát tác, muốn trêu chọc hắn: “Vài lần thế nào vậy?”
“À... Em có đói bụng không, muốn ăn gì anh mua, còn nữa...” Quả nhiên người ta
gương mặt liền đỏ bừng cố lảng sang chuyện khác.
Hắc, hắc, hắc, tiểu quỷ chính là tiểu quỷ, có giả bộ như người lớn thì cũng mệt
công thôi, thật sự là đáng yêu! Thật là, lúc đó có thể điên cuồng khiến cô phát
điên nhưng tại sao khi lấy điều đó để trêu chọc hắn lại khiến hắn ngượng ngùng
không tả nổi. Cái loại mâu thuẫn này thật dễ thương.
“A, để em tính một lát, hai tháng lẻ sáu ngày, ừm, vừa lúc hôm đó là ở rạp
chiếu phim...” Miệng của cô bị người ta nhanh chóng che lại, sau đó tròng mắt
ngập nước nhìn về bốn phía, xác định không có ai nghe trộm mới miễn cưỡng yên
lòng: “Sắc Vi, ở bên ngoài đừng nói.” Vào giờ phút này, ánh mắt của hắn sáng
trong, đôi môi hồng nhuận lại thanh tú vừa đáng yêu, quả nhiên rất đẹp.
Yêu nghiệt, khuôn mặt đàn ông xinh đẹp như vậy không phải là yêu nghiệt thì là
gì?
Cô thở dài tựa vào ngực hắn: “Con của chúng ta nếu giống anh chắc chắn là vô
cùng đáng yêu.”
Hắn đưa tay ôm chặt cô: “Anh thì muốn có con gái giống em, anh nhất định sẽ
cưng chiều nó đến mức tính khí nó còn hư hơn cả em.” (may mà không
có con gái đấy bé, nếu không bé hầu cả hai nữ vương kham sao nổi!)
“Anh, nói, cái, gì?” Hỏi chậm chạp từng chữ từng chữ, mang theo mười phần uy
hiếp.
Nhìn một chút, đúng là như vậy, Triệu Tử Hiển trong lòng thở dài, nhẹ nhàng
vuốt từng sợi tóc của cô.
“Sắc Vi.”
“Hửm.”
“Em hạnh phúc không?”
“Hạnh phúc, anh thì sao?”
“Anh cảm thấy mười chín năm sống trên đời, hôm nay là ngày vui vẻ nhất.”
Miệng thật ngọt, cô hài lòng.
Triệu Tử Hiển quả nhiên đoán không sai, muốn kết hôn với con gái của Thạch gia
không đơn giản như vậy.
“Mang thai à?” Trên màn hình máy tính, sắc mặt Thạch Quân Nghị không chút đổi
sắc, ngay cả động đậy cũng không: “Cậu vẫn còn nhớ rõ cậu đã đồng ý những gì
với tôi chứ?”
“Nhớ.”
“Rất tốt.”
“Thật xin lỗi, có chuyện không thể khống chế.” Nhưng mà hắn cực thích cái loại
không thể khống chế này, “Tôi muốn cưới cô ấy.”
“Vậy thì cưới đi.” Thạch Quân Nghị cúi đầu nhanh chóng lật xem giấy tờ, như
không thèm để ý.”
Nếu là hắn thật sự nói cưới liền cưới, chỉ sợ phiền toái càng lớn, Thạch Quân
Nghị rất thích cô em gái này, Triệu Tử Hiển vô cùng rõ ràng. Hắn biểu hiện hắn
càng bình tĩnh thì càng không đoán ra được.
Triệu Tử Hiển lẳng lặng mở miệng: “Anh có điều kiện gì, có thể nói đi.”
Thạch Quân Nghị lúc này mới ngẩng đầu lên, khuôn mặt cứng rắn mới thoáng qua nụ
cười: “Ừ, tôi thích nghe cậu nói câu này.”
Dĩ nhiên là thích, lần trước hắn nói câu nói này thì Thạch đại chủ tịch đã tặng
cho hắn nhiệm vụ mà để hoàn thành dường như không tưởng. Ít nhất lần này...được
rồi, hắn đã chuẩn bị tinh thần, biết là không dễ dàng rồi, “Mời nói.”
Thạch Quân Nghị đặt bút xuống, như suy nghĩ thâm sâu mà nói: “Tôi cảm thấy năng
lực của cậu cũng không tệ lắm, đã như vậy thì tốt. Vậy sau khi tốt nghiệp, cậu
đến Duệ Sang làm việc thì thế nào?”
Sắc mặt Triệu Tử Hiển tái nhợt, bình tĩnh suy nghĩ thật lâu mới mở miệng: “Trừ
điều này ra.”
“Cậu quả nhiên đúng như lời Sắc Vi, tính khí thật bướng bỉnh.” Thạch Quân Nghị
gật đầu một cái, hiểu rõ Triệu Tử Hi