XtGem Forum catalog
Tôi Muốn Chàng Nam Sủng Này

Tôi Muốn Chàng Nam Sủng Này

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323332

Bình chọn: 7.5.00/10/333 lượt.

núi. Bao nhiêu

tinh hoa của thế giới tụ tập ở đây, mà nhiều hơn nữa là các món ăn từ trên mạng

được in ra, đầy đủ các món tủ. Đúng là chuyên nghiệp.

Thạch phu nhân cũng chú ý tới Triệu Tử Hiển, mỗi đêm khuya đều ở thư phòng mà

bận rộn, trên bàn chất đầy văn kiện. Mà trợ lý Thạch Quân Nghị phái tới cũng đã

có thói quen làm việc đêm khuya còn ngày ngủ bù, thời gian làm việc và nghỉ

ngơi điên đảo.

Vừa đến lớp, vừa công việc, lại còn phải phục vụ cô vợ ngang ngược. Chỉ trong

một tháng ngắn ngủi, mặt Triệu Tử Hiển gầy đi trông thấy mà lại nhìn thấy con

gái béo trắng như châu ngọc, khuôn mặt sáng ngời xinh đẹp. Thạch phu nhân cùng

vú Trần trước khi lên đường về Newyork không tự chủ nói với Triệu Tử Hiển một

câu thật thâm tình: “Thật vất vả cho con rồi.”

Ai ngờ người kia còn cười đến rực rỡ, dịu dàng nhìn vợ mình mặt lại càng sáng

hơn, còn nhìn cái bụng đã hơi nổi lên, thỏa mãn không tưởng tượng được: “Không

khổ cực, con rất vui vẻ.”

Cái gì gọi là nồi nào úp vung đó, Triệu Tử Hiển chính là cái vung đó của Thạch

Sắc Vi, nếu đổi lại là người khác chắc không thể chịu nổi.

Tại nhà ở Newyork, Thạch lão gia cố làm lơ đãng khi thấy vợ về nhưng vẫn ngập

ngừng vô số lần, mắt Thạch phu nhân nhìn là hiểu hết.

Biết tâm ý của ông liền lưu loát rõ ràng không có một chút giấu diếm đem sự

việc trong suốt một tháng kể cho chồng mình nghe. Sau khi nghe xong, Thạch lão

gia hừ hừ: “Muốn kết hôn với con gái bảo bối của tôi thì phải làm như vậy, bà

nói cho tôi những điều này làm gì? Tôi không muốn nghe! Hừ!” Xoay người đi

luôn.

Nhưng Thạch phu nhân nghe được trên hành lang Thạch lão gia hát bài hát mà

nhiều năm ông chưa hát thì môi bà cũng cong lên.

Giống như lời của Thạch Quân Nghị, Triệu Tử Hiển xứng đáng với Thạch Sắc Vi, vì

thật sự là quá tuyệt phối, không ai có thể ngăn cản được.

Ừm, con trai thật là thông minh!

Phía Tây Paris có một căn biệt thự xinh xắn trang nhã, giữa trưa chủ nhật thật

đáng để lười biếng hưởng thụ nắng ấm.

Thạch Sắc Vi ăn uống no say xong, thoải mái nằm trong ngực chồng mình. Lười

biếng không nhúc nhích mà cũng không có ý định động đậy, mí mắt hơi trũng xuống

có chút buồn ngủ.

Một bên Triệu Tử Hiển chất đầy văn kiện, hắn nghiêm túc đọc vừa lưu ý không để

tiếng sột soạt làm kinh động đến vợ yêu.

Ánh mặt trời tháng hai chiếu qua sân, tràn đầy ánh nắng chiếu qua phòng, sàn

nhà bằng gỗ tếch trơn bóng mà ấm áp. Cửa sổ mở ra, gió mang theo hơi lạnh nhẹ

nhàng thổi vào mang theo mùi thơm ngát của cây xanh và hương thơm của hoa cỏ

mùa xuân.

Chim bói cá đang đứng ở đầu cành, thỉnh thoảng dừng lại rỉa lông, vui vẻ hát

vang khúc hát.

Tiết trời này thật là tốt.

Thạch Sắc Vi nhẹ nhàng nhắm mắt lại, đôi môi cười nhẹ nhàng.

“A Hiển.”

“Ừ?”

“Anh hạnh phúc sao?”

Hắn cầm lấy tấm chăn lông cừu kéo lên cẩn thận, xác định gió không thổi tới cô

mới vuốt cái bụng tròn vo của cô cười, nụ cười có mấy phần ngây thơ, mấy phần

thỏa mãn: “Hạnh phúc.”

“A Hiển.”

“Ừ?”

“Thật xin lỗi.”

“Thế nào?”

“Em quá khó hầu hạ rồi.”

“Không sao.” Hắn cúi đầu, sửa lại một chút tóc trên tóc cô, nhẹ nhàng in xuống

một cái hôn: “Em nên biết anh vô cùng thích chăm sóc em.”

Cô cười ngọt ngào: “Ừ, em biết rõ thế cho nên mới không khách khí sai bảo anh.”

“Triệu phu nhân.”

“Ừ?”

“Cám ơn em đã không khách khí.”

“Ừm, không cần cám ơn.”

Ngón tay của bọn họ nhẹ nhàng đan vào nhau, trên ngón vô danh, đôi nhẫn kim

cương dưới ánh sáng mặt trời càng thêm lòng lánh động lòng người.

Dù là trẻ tuổi, dù là tương lai còn rất dài, nhưng chỉ cần tay của bọn họ vẫn

còn nắm tay nhau thì có gì đáng sợ nữa cơ chứ?

Tình yêu muốn tới, cũng phải là mở cửa lòng để cho nó tới chứ sao?



“Hừ!” Một chiếc túi xách

GUCCI style mới bị ném mạnh trên ghế sofa, Thạch Đại tiểu thư cắn răng cứ đi

qua đi lại trong phòng khách. Khuôn mặt kiều diễm tràn đầy tức giận và không

cam lòng.

Triệu Tử Hiển rời biểu đồ trên màn hình vi tính, nhìn vợ yêu đang giận dữ, nhìn

lại thấy con trai ở bên chân mình đang nghiêm túc vẽ tranh. Rõ ràng trong phòng

này không ai chọc đến Đại tiểu thư, vì vậy mở miệng hỏi thăm: “Sao vậy?”

Thạch Sắc Vi đợi nửa ngày chính là vì chờ chồng thân yêu hỏi, lập tức xoay

người ngồi xuống bên cạnh hắn: Anh nói xem, anh trai có lý do gì để không cần

Đồng Giai Thiến mà chạy đi kết hôn với cô gái không rõ lai lịch nha?”(đây là truyện Phu trái

đó các nàng, về anh trai của Thạch Sắc Vi là Thạch Quân Nghị và La Mỹ Vi cô

nàng đơn giản và mơ hồ. Ngay trước khi tiến vào lễ đường anh đã bỏ cô bạn gái

Đồng Giai Thiến đỏng đảnh đã yêu nhau đến 8 năm để lấy La Mỹ Vi, người anh mới

gặp có 2 lần.)


Thì ra là muốn nói về điều này, Triệu Tử Hiển yên lòng, mắt lần nữa lại nhìn về

máy vi tính, không chút để ý mà lên tiếng: “Ừ.”

Trong cơn giận dữ Thạch Sắc Vi không để ý đến ông chồng đang phụ họa qua loa,

nghiêm túc tiếp tục giãi bày: “Anh ấy cùng Đồng Giai Thiến đã yêu nhau đến 8

năm, làm sao có thể đến ngày cưới mới bày ra trò này? Đáng ghét nhất là, dám

vứt chúng ta ở giáo đường, tự mình lén lút chạy đi kết hô