ế nào? Những người đó không phải là hắn, không
phải là người cô yêu.
Mà bây giờ ở trước mặt cô, Triệu Tử Hiển là người cô yêu, cô mong đợi, cô xấu
hổ là điều bình thường. Ngước mắt nhìn hắn, không nóng lòng, không thúc giục.
Hắn kìm nén không được, khuôn mặt trắng noãn càng ngày càng hồng, rất xinh đẹp
đáng yêu, nhiều lần mở miệng ra, rốt cuộc...... “Anh...Yêu em!”(Wow, rốt cuộc bé Hiển nhà
ta đã tu thành chính quả rồi.)
Trong nháy mắt đó, bầu trời không rực rỡ khói lửa, trái đất cũng không hủy diệt
trong khoảnh khắc. Tỏ tình thẳng thắn xong, rốt cuộc hắn nỗ lực nửa ngày cũng
nói ra được. Thật ra thì dưới ánh mắt chăm chú của cô nói ra lời ấy cũng không
khó lắm.
Nhưng thật ra không phải, phải khổ cực lắm, cố gắng lắm mới có thể đem tình yêu
nói ra. Hắn không định nói sớm như vậy, bởi vì hắn cảm thấy mình bây giờ vẫn
chưa có tư cách nói lời yêu cô.Nhưng cô đã nói trước.
Thạch Sắc Vi dịu dàng nhìn hắn, trong mắt còn vương lại chút nước mắt sau khi
khóc. Cô đưa tay vuốt ve gương mặt hắn: “Em nghĩ ít nhất phải năm năm sau mới
có cơ hội nghe anh nói lại.” Lần đó hắn nghĩ cô ngủ thiếp đi, mới nhẹ nhàng
nói câu kia không tính.
“Em vui vẻ sao?”
“Vui vẻ.”
“Không tức giận nữa hả?”
“Tức giận.”
“Tại sao?”
“Bởi vì ước mơ của anh.”
Hắn mỉm cười cầm tay cô lên đưa lên môi nhẹ nhàng hôn: “Làm sao em có thể biết
giấc mộng của anh là gì? Em cũng chưa từng hỏi anh. Coi như Kiến trúc sư là
giấc mộng của anh, vậy thì hiện tại thay đổi. Hiện tại anh đang cố gắng thực
hiện ước mơ của mình nha. Có em, rồi tương lai sẽ có con chúng ta, ước mơ như
vậy mới là hạnh phúc nhất.”
Cô rất cảm động, thật rất cảm động, “Về kiến trúc...”
“Có lúc thích cũng không nhất định phải đi học mới gọi là thích nha. Nếu như em
nói, anh có tài tính toán thiên phú, thầy giáo dạy toán còn muốn tương lai anh
trở thành nhà toán học, vậy anh cũng phải theo sao?”
Cô bật cười: “Ông ta thật hi vọng như vậy?”
“Đúng.”
Nụ cười của cô càng thêm rực rỡ.
“Thật ra thì học cái gì cũng không quan trọng, bọn họ cũng chỉ là mong muốn,
không phải là mục đích. Mục đích của anh là có thể để cho tương lai chúng ta
tốt hơn, như vậy là đủ rồi. Kiến trúc cũng được, tài chính cũng được, bên nào
giúp anh thành công hơn thì anh làm, chỉ có vậy.”
Hắn giải thích như vậy hình như cũng đúng.
“Thật ra thì em vẫn một mực lo lắng, có đúng không?” Đôi mắt đen nghiêm túc
nhìn cô: “Nhiều năm như vậy, trong lòng em vẫn một mực sợ, trong lòng cắn rứt
vẫn nghĩ là em ép buộc anh mới không được tự mình quyết định, đúng không?”
Cô nhìn hắn một hồi lâu, lạnh lùng nhíu mày, “Hừ, anh có biết bao nhiêu người
muốn được bản tiểu thư đây áp bức không? Anh có vinh hạnh này nên cảm kích em
mới đúng.”
Triệu Tử Hiển cười, đây mới là Thạch Sắc Vi quen thuộc của hắn, cúi đâu hôn lên
trán cô: “Dạ, cảm ơn Nữ Vương bệ hạ đã cho thần đặc ân này, thần nhất định sẽ
cố gắng quý trọng.”
Cô trầm mặc một hồi lâu mới mở miệng hỏi nhỏ: “Anh ở bên cạnh em chỉ vì là anh
muốn thôi, đúng không?”
“Vâng, bởi vì anh muốn, sau đó vừa lúc em lại muốn cầu xin nên anh thuận theo
mà làm thôi.”
Cô im lặng trừng mắt nhìn hắn, thật ra hắn và Thạch Quân Nghị mới là anh em
đúng không? Cùng thâm hiểm như vậy, mà quan trọng là vẫn một mực giả làm tiểu
bạch thỏ.
Bực mình.
“Xin hỏi Đại tiểu thư, anh có thể học tài chính không?
“Hừ, tùy anh muốn học gì thì học, sao phải hỏi em.”
“Anh sẽ cố gắng sớm tốt nghiệp, sau đó chúng ta có thể kết hôn.”
“Anh không nhanh lên thử xem?”
Uy hiếp thật đúng là Thạch Sắc Vi, nhưng mà hắn thích.
“Thật tốt, có em, có anh, còn sẽ có con của chúng ta.” Trong mắt của hắn tràn
đầy mong đợi, “Thật hy vọng có thể mau hơn một chút nữa.”
Con, con...cô cảm thấy gương mặt có chút nóng lên, đẩy mạnh hắn: “Còn không mau
làm bữa sáng, anh muốn em chết đói sao?” Mắng rất có khí thế.
“Được.” Hắn ấn xuống môi cô một cái hôn: “Em đi rửa mặt, anh sẽ xong ngay đây.”
Hắn đứng dậy đi nhanh ra ngoài.
“Rửa mặt, tại sao lại rửa mặt? Em rõ ràng đã tắm rồi.” Cô nghi ngờ xoay người,
thấy mình trong gương.
“A a a!!!! Triệu Tử Hiển, cái tên nhóc láo toét này, em muốn giết anh!!!!!!”
Trên tay hắn toàn là bột mỳ, sau đó còn ôm cô, còn lau nước mắt cho cô. Hiện
giờ cái mặt của cô, mặt của cô!
Triệu Tử Hiển cười vui vẻ, đi nhanh đến phòng bếp chuẩn bị bữa sáng, tiếng
chuông điện thoại vang lên cũng không cắt đứt được tâm trạng tốt của hắn, vui
vẻ nhận điện thoại.
“Là tôi.”
“Vâng.”
“Nó thế nào?”
“Đã không sao.”
Đối phương trầm mặc.
Triệu Tử Hiển rất chậm chạp nói: “Tôi chưa bao giờ thấy cô ấy như vậy.”
Lần này đối phương trầm mặc lâu hơn, ước chừng năm phút sau, Triệu Tử Hiển cho
là hắn đã cúp máy, đang định tắt máy thì đột nhiên bên kia nhẹ nhàng thở dài:
“Tôi cũng chưa từng thấy nó như vậy, ngay cả lúc nhỏ cũng không khóc như vậy.
Triệu Tử Hiển, em gái tôi đúng là yêu cậu rồi, cho nên cậu nên hiểu là cậu phải
bỏ ra giá cao như thế nào mới có được phần thật lòng này chứ?”
Hắn hiểu được, hắn làm sao có thể không hiểu, quá rõ ràng. Nhưng mà...
T