Tôi Muốn Chàng Nam Sủng Này

Tôi Muốn Chàng Nam Sủng Này

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323525

Bình chọn: 7.00/10/352 lượt.

m được một người

có gia thế tốt, hơn nữa còn có năng lực.”

“Nhưng là đó không phải là người nó thích.” Thạch Quân Nghị nói trọng điểm, “Từ

nhỏ đến lớn, người theo đuổi nó ai không phải con nhà hào môn? Nếu đã thích thì

cần gì phải đợi đến hôm nay?”

Quả nhiên anh trai là người hiểu rõ cô, Thạch Sắc Vi liền quên mọi oán giận

trước đây với anh, cảm động đến thiếu chút nữa muốn nhào vào ngực ôm lấy anh.(mừng sớm đấy cưng, hắn

là gian thương đó!)


“Tóm lại chuyện này, cứ quyết định như vậy, chúng ta không có quyền can thiệp

vào chuyện của bọn họ, bọn họ thích sống cùng thì cứ sống, tùy ý.” Tuôn ra một

tràng xong thở phào. Vì chuyện tình cảm của em gái hắn tốn nhiều thời gian cũng

đã đủ rồi.

Quay đầu nhìn về phía người vẫn trầm mặc nãy giờ, Triệu Tử Hiển: “Hiện giờ coi

như làm thỏa mãn lòng hiếu kỳ của tôi một chút, cậu làm sao có thể kiếm được số

tiền kia vậy?”

Hắn chỉ là một học sinh cấp ba, không hiểu về tài chính, càng không có ai thân

thích mà trong ba ngày ngắn ngủi có thể biến năm trăm đô thành mười vạn đô thì

quả là chuyện không đơn giản. Vấn đề này đại thiếu gia thật sự muốn biết.

“Tôi đi Las Vegas một chuyến.” Hắn rất vững vàng đem đáp án nói ra.

Las Vegas? Lúc trước hắn đã nói với cô, Thạch Sắc Vi cau chặt chân mày, song

bài, thì ra là đi đánh bạc.

“A?” Tên tiểu tử này thật thú vị làm Thạch Quan Nghị vô cùng hứng thú: “Cậu đi

sòng bạc?”

Câu chuyện càng ngày càng hay, hôm trước lúc đi, Thạch Quân Nghị mở ví đưa cho

hắn thẻ chỉ có 500 đô. Nếu hắn đi sòng bạc chứng tỏ tính trừ cả vé máy bay nữa

thì Triệu Tử Hiển thực tế chỉ dùng chưa tới một trăm đô để đánh bài. Nếu so

với dự tính của hắn chắc chắn Triệu Tử Hiển còn có thể kiếm nhiều hơn nữa.

“Vâng”

“Tại sao cậu phải đi đánh bài?”

“Muốn trong vòng ba ngày kiếm mười vạn, tôi nghĩ chỉ có thể trừ chơi cổ phiếu

thì chính là đánh bạc. Mà cổ phiếu thì tôi sẽ không chơi, vì thế không còn sự

lựa chọn nào khác.”

“Cậu tin chắc vận may mình tốt sao?”

“Tôi không phải dựa vào vận khí.”

“Vậy dựa vào cái gì?”

“Tôi tính toán.”

“A?”

“Tất cả các trò đánh bạc hay đánh cược đều là trò chơi xác suất, nếu như tính

toán chính xác thì phần thắng sẽ rất lớn.”

Thạch Sắc Vi thật sự giật mình, cô biết tài học của A Hiển là thiên phú, thành

thích có thể tốt đến khiến người ta có thể giật mình. Nhưng cô không nhờ đầu óc

hắn có thể linh hoạt đến như vậy.

“Hơn nữa trí nhớ của tôi cũng không tệ lắm, nhớ bài cũng được.”

Thạch Kính Nhất hoàn toàn trầm mặc.

“Hơn sáu mươi giờ, cậu đều ở sòng bạc?” Thạch Quân Nghị tiếp tục hỏi.

“Vâng”

“Đều là thắng?”

“Dĩ nhiên không phải.” Hắn không phải có thần bài phù hộ, “Có thua cũng có

thắng.”

Đã là xác suất thì có thua có thắng, hắn chỉ khiến xác suất thắng lớn hơn thôi.

“Cậu đã thông minh như vậy sao không đánh lớn một chút, một lần hốt trọn luôn,

không cần tốn sức như vậy.”

“Không thể, không thể thắng một lúc mười vạn, tôi sẽ không làm như vậy vì thua

tôi sẽ gánh không nổi.”

Cho nên hắn mới mất nhiều thời gian như vậy, từ từ thắng từng chút một vì hắn

biết rõ thua quá lớn sẽ không thể trả nổi.

Lời này rất đáng được tôn vinh, “Ừm...” Thạch Quân Nghĩ xoa cằm suy nghĩ sâu

sắc rồi nói: “Tôi nghĩ cậu không chỉ thắng mười vạn đúng không?”

Triệu Tử Hiển trầm mặc, vấn đề này không cần phải trả lời.

Thạch Quân Nghị cũng không trông chờ hắn sẽ trả lời, lòng hiếu kỳ đã thỏa mãn,

liền đứng dậy: “Mục tiêu cậu đã hoàn thành, Thạch gia chúng ta không phản đối.

Nhưng yêu thì có thể, nhưng kết hôn thì phải chờ đến khi cậu tốt nghiệp đại học

mới được.

“Được.”

Vì vậy, tất cả cứ quyết định như vậy đi.

Lại trở lại nhà trọ Paris, nhìn cảnh trí quen thuộc mà Thạch Sắc Vi có cảm giác

đã qua mấy đời. Từ đêm Giáng sinh đến bây giờ, chỉ có ngắn ngủi nửa tháng mà đã

xảy ra nhiều chuyện như vậy. Vốn định vứt bỏ tất cả để đi theo hắn nhưng ai nào

ngờ có thể bình an mà sống cùng hắn.

Ngẩng đầu, nhìn người đàn ông bên cạnh mình, thật ra phải gọi là chàng trai mới

đúng, hắn mới có mười tám tuổi. Nhưng tới hôm nay cô mới cảm nhận sâu sắc được

một điều rằng, thật ra hắn cũng có thể bảo vệ cô.

Không giống khi còn bé mỗi lần bị khinh thường liền im lặng cúi đầu, bây giờ

hắn đã có khả năng bảo vệ cô. Hắn dùng cách hoàn mỹ nhất để giải quyết chuyện

của bọn họ. Mặc dù cha mẹ không đồng ý nhưng làm cho anh trai đồng ý là có thể

quyết định kết cục. Giống như theo lời cô, anh trai cô làm chuyện gì cũng thành

công, nhưng hôm nay cô thấy thì ra A Hiển, chàng trai thanh tú lịch sự này cũng

có khả năng như vậy.

“Em muốn đi tắm rồi ngủ một giấc thật ngon.” Nhiều ngày như vậy cô không tài nào

mà ngủ ngon giấc được. Mà hắn cũng vậy, tham gia vào trận chiến này hắn chắc

chắn hắn càng khổ cực hơn nữa. Đưa tay mơn trớn khuôn mặt của hắn: “Có muốn vào

cùng?”

Con ngươi đen đột nhiên sáng lên, hưng phấn như là con cún nhỏ đang chết đói mà

nhìn thấy khúc xương.

“Nghĩ gì thế!” “Bốp” một cái, vỗ lên khuôn mặt hắn: “Tắm đàng hoàng, không được

nghĩ biến thái!”

Nói là như vậy nhưng làm sao có thể làm được. Quá lâu không


XtGem Forum catalog