i có thể nói ra miệng,
nhưng cô đã ngủ rồi, không nghe thấy.
Nhưng hắn cũng không cảm thấy thất vọng, ngủ thiếp đi cũng tốt. Tương lai, cho
đến khi hắn mạnh mẽ hơn, đến khi hắn có thể cho cô tương lai hạnh phúc thì hắn
sẽ nói lại cho cô nghe.
Triệu Tử Hiển cẩn thận ôm người trong ngực lại, kéo chăn, từ từ nhắm mắt rồi
ngủ luôn.
Trong ngực, đôi môi xinh đẹp của Thạch Sắc Vi rất khẽ giơ lên, hừ, có nói cũng
không tự nhiên. Có thế mà không chịu thừa nhận.
Tình yêu của bọn họ được
chính thức được pháp luật công nhận (tức là kết hôn ấy), thế giới cũng không
thay đổi, mặt trời cũng không mọc đằng Tây mà trái đất cũng không quay quanh
mặt trăng, tất cả đều trở lại theo vẻ vốn có của nó.
Nếu như nói có thay đổi thì đó chính là Triệu Tử Hiển đã bận rộn hơn trước rất
nhiều, vô cùng bề bộn. Chỉ cần hắn không dính líu mập mờ đến cô bé nào thì cho
tới bây giờ Thạch Sắc Vi sẽ không can dự vào chuyện của hắn. Mà hắn cũng đang
nhanh chóng tìm trường đại học để vào học nên bận rộn cũng đúng thôi. Hơn nữa
chính cô cũng đang loay hoay đến mụ mị đầu óc, thời gian ăn ngủ cũng không có,
thật sự cũng không thừa hơi can thiệp vào chuyện của hắn.
Thạch Sắc Vi sắp tốt nghiệp, tác phẩm tốt nghiệp cũng đã sớm chuẩn bị xong,
cũng đã đưa cho hội đồng đánh giá. Cho nên tất cả thời gian cùng tinh lực cô
vùi đầu chuyên tâm vào việc tìm địa điểm thích hợp để mở công ty.
Trường đại học hằng năm sẽ có một nguồn dùng để khen thưởng các sinh viên xuất
sắc, nếu tốt nghiệp được toàn thể họ đồng nhất trí khen ngợi sẽ gặp nhà tài trợ
chuyên nghiệp giúp mình khai trương nhãn hiệu.
Đối với cô mà nói, đây là cơ hội vô cùng tốt, vừa có tiền lại vừa có danh
tiếng, quả là nhất cử lưỡng tiện. Cho nên tác phẩm tốt nghiệp cô đã bắt đầu bắt
tay vào chuẩn bị từ hai năm trước, cô vô cùng coi trọng điều này mà sự cố gắng
của cô cũng đã được hồi báo như mong đợi, cô đã lấy được giải thưởng.
Có tài hoa, có tiền bạc, có người giúp đỡ, cô càng thêm không có lý do gì để
không thành công.
Cho nên cô càng bận rộn, tháng một, tháng hai, thời gian bận rộn của hai người
cũng vội vã qua mau. Xuân về hoa nở rồi mùa hạ cũng đến, tháng năm trong lúc
vội vàng đã lặng yên đến từ lúc nào.
Sáng sớm ngày hôm đó, tiết trời sáng sủa, nhiệt độ mát mẻ, ánh mặt trời nhảy
múa xuyên qua căn hộ nhỏ, từng hạt bụi li ti trong ánh nắng bay lên, tất cả đều
yên tĩnh và ngọt ngào.
“Triệu Tử Hiển, anh đến thư phòng ngay lập tức cho em, lập tức! Lập tức!” Một
giọng giận dữ phá vỡ luôn không khí hoàn mỹ này.
Chàng trai trẻ tuổi cao lớn rất nhanh xuất hiện ở cửa phòng. Hắn mặc chiếc áo
sơ mi trắng tinh, quần dài màu đậm, mặt mày tuấn tú. Dù lúc này trên người đang
đeo tạp dề và bàn tay đang đầy bột mì thì cũng không giảm được vẻ tuấn mỹ của
hắn chút nào.
“Thế nào?” Rất trấn định, thật bình tĩnh nhìn cô gái đang tức giận đùng đùng
hỏi. Đôi mắt thấy cô chợt sáng lên, giây lát sau biến mất thay vào đó là vẻ
khẩn trương nhìn cô.
Trên người cô mặc tùy tiện cái áo sơ mi màu lam nhạt của hắn, cài hờ hững mấy
cúc áo làm ôm trọn bộ ngực đẫy đà trong suốt. Đôi chân thon dài tuyết trắng như
ngọc, vô cùng mảnh khảnh. Cô đi chân trần đứng ở giữa sàn nhà sạch sẽ, nhìn cô
đủ khiến cho người ta hoa mắt vì sung sướng. Mặc dù đang tức giận cũng vô cùng
động lòng người.
“Cái này là cái gì?” Mấy giấy tờ ném vào hắn nhưng không trúng mà nhẹ nhàng rơi
xuống đất. Hắn cúi đầu xem lướt qua, liền đã hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Đây là hồ sơ đăng ký vào đại học của anh, có chuyện gì sao?”
Sao trăng cái gì? Sao hắn có thể hỏi một cách nhẹ nhõm như vậy? Sao không để ý
gì cả?
“Anh nói cho em biết, tại sao lại là đại học tài chính L? Tại sao?”
“Bởi vì đại học L ngành tài chính là mạnh nhất.”
“Anh dám đứng đây mà nói lảng qua chuyện khác?” Thạch Sắc Vi giận đến mức muốn
nhào qua cắn hắn, “Em hỏi anh vì sao lại là ngành Tài chính?” Nếu như không
phải vì sáng sớm cô tỉnh dậy muốn tìm phần bản thảo năm ngoái thì cũng sẽ không
phát hiện ra đơn đăng ký trường đại học. Rất có thể sẽ đợi đến khi hắn đi học
đại học rồi cô cũng chẳng biết.
“Anh muốn học nó nên sẽ đăng ký nó.”
“Đi chết đi!” Thạch Sắc Vi lôi ra một xấp giấy được xếp gọn gàng từ trong ngăn
kéo ra: “Đây là cái gì? Anh rõ ràng là muốn thành kiến trúc sư!” Tất cả ở đây
chính là bản thảo hắn đã vẽ, cô đã len lén đưa cho một vị giáo sư là kiến trúc
sư danh tiếng xem qua. Vị giáo sư năm mươi tuổi kia rất kinh ngạc liên tục hỏi
ai là tác giả của bản vẽ này. Ông nói rằng đã bao nhiêu năm qua chưa từng gặp
một người có tài năng thiên phú như hắn, rất hi vọng A Hiển có thể thi vào
trường ông học, làm học sinh của ông và ông muốn tự mình dạy bảo.
Cô biết hắn có tài năng thiên phú về lĩnh vực này, cũng rất hứng thú. Nhiều năm
vẽ nhiều bản thảo như vậy, cũng thừa hiểu kiến trúc chính là ước mơ của hắn,
tại sao hắn phải......
“Anh thấy hiện tại học tài chính cũng không tồi.” Hắn nhún vai định xuống bếp
chuẩn bị tiếp bữa ăn sáng.
Tiểu tử này dám lảng tránh!
“Đứng lại cho em!” Cô xông tới ngăn ở cửa: “Học tài