chuyện
khác. “À, mày không phải muốn tìm tao đi dạo phố sao? Hôm nay tao có thời
gian...Haizzz, không, tao làm gì có chuyện giấu mày, thật.”
Sau khi đối phương nói toàn bộ năm phút xong, cô lúc này mới hơi thở dài, dáng
vẻ giống như bất đắc dĩ: “Được rồi, dù sao chúng ta cũng là bạn tốt tao mới nói
với mày, nhưng mày không được nói với anh tao là tao nói đó.”
“Tối hôm qua có phải mày nói cái cô tên gọi là Linda rất thích những đứa con
trai nhỏ tuổi? Xem ra mày nói không chính xác lắm đâu, nếu không hôm nay cô ta
gọi điện thoại đến nhà tao. Tìm ai? Ha ha, mày nghĩ nhà tao có ai đáng giá cho
cô ta tìm?” Cố ý dừng lại, sau đó tiếp tục nói: “Sáng nay anh tao nhận điện
thoại, sau đó tao gọi đến công ty nhưng không có ai nhận cả.”
“Mày không phải tìm anh tao gây chuyện đó chứ? Đàn ông ghét nhất là bạn gái vì
chuyện phụ nữ mà tìm hắn gây phiền toái. Ừ, mày đã hiểu? Ha ha, tao biết Giai
Thiến nhà chúng ta thông minh nhất mà. Cái gì? Mày hôm nay không muốn đi dạo
phố à? Có chuyện gì sao? Vậy cũng tốt.”
Sau khi cúp điện thoại Thạch Sắc Vi mới thấy cơn giận trong lòng vơi đi đôi
chút.
Trên đời này chuyện vui nhất chính là nói láo mà như không nói, cũng không cần
phải nói thật nhiều, phần còn lại phải nhờ vào người nghe phát huy tinh thần
tưởng tượng rồi.
Linda đúng là có gọi điện thoại tới, nhưng cô ta cần tìm A Hiển, đúng lúc cô
nhận được nên sung sướng cúp điện thoại luôn. Về phần Đồng tiểu thư muốn nghĩ
cô ta tìm Thạch Quân Nghị thì tùy, chẳng liên quan tới cô. Mà nghe quản gia
nói, anh trai cô đúng là vừa nhận được điện thoại liền chạy đến công ty, về
phần cô gọi điện không có ai nhận chẳng lẽ không phải là thật?
Ai bảo cái cô Linda kia tối hôm qua cứ quấn lấy A Hiển như vậy làm cô phát
ghét, cho nên vui vẻ mà nhận đòn sau lưng đi. Thuận tiện để cho Đồng Giai Thiến
nếm tư vị tối qua dám chọc cô.
Thạch Quân Nghị rất bận đúng không? Cô sẽ khiến cho hắn bận rộn thêm chút nữa.
Tính khí Đồng Giai Thiến cô quá rõ ràng, chỉ cần đưa một thanh củi khô đảm bảo
lửa sẽ cháy thành tro.
Nghĩ lại, nói Thạch Sắc Vi và Thạch Quân Nghị là anh em quả là một chút cũng
không sai.
Thạch Sắc Vi bắt đầu
trông cửa Thạch gia, một tấc cũng không rời. Cô tin tưởng Triệu Tử Hiển sẽ
không tự dưng mà rời đi như vậy, hắn nhất định sẽ trở về. Mà hắn đi mà không
nói câu nào chứng tỏ hắn sẽ đi không lâu.
Bởi vì hắn hiểu rõ cô sẽ chờ hắn mà hắn thì không bao giờ để cô đợi quá lâu.
Một giờ, hai giờ, một ngày, hai ngày... Rốt cuộc sau khi hắn rời đi sang đến
sáng sớm ngày thứ ba, người nữ giúp việc còn mang theo thần sắc kinh ngạc đến
báo cho cô, cô vội từ phòng của mình vọt thẳng xuống dưới.
Cô đã gặp hắn, gặp được người mà mấy ngày hôm nay cô đang ngày nhớ đêm mong.
Hắn gầy, nhưng mắt rất có thần, cứ như vậy lặng yên đứng ở đại sảnh nhìn thấy
Thạch Sắc Vi chạy như bay từ cầu thang xuống. Bởi vì vội vàng, làn váy tung bay
như những cánh hoa xinh đẹp, dung nhan kiều diễm so với trong trí nhớ càng thêm
động lòng người. Từ trên cao nhìn xuống đã thấy hắn, ánh mắt cô hừng hực lửa
giận.
“Đi thì đi luôn, trở về làm gì?”
Rõ ràng nhớ hắn như vậy nhưng lại cố mạnh miệng, khóe miệng hắn nhếch lên một
nụ cười, không nói câu gì, dang rộng vòng tay đón cô.
Đáng ghét, tên tiểu quỷ này thực sự quá đáng ghét, Thạch Sắc Vi thật muốn đến
mà gạt tay hắn đi, ai bảo dám không nói gì mà bỏ đi, lại còn để cô ăn không
ngon ngủ không yên, chờ hắn ở đây mất 68 giờ 12 phút. Hắn có hiểu rằng, dù bề ngoài
cô như vậy nhưng thật ra không hề chắc chắn và tự tin?
Thật ra cô cực kỳ lo lắng và cực kỳ sợ, cô không biết rốt cục anh trai đã nói
gì với hắn. Cũng không rõ hắn định làm gì, điều duy nhất cô có thể làm là ngồi
ở đây chờ hắn.
Cô rất thống hận cái cảm giác vô lực này.
Nhưng rồi hắn đã trở lại, đứng ngay trước mặt cô, ở bên cạnh cô. Cô thật sự
không khắc chế được loại ngọt ngào hấp dẫn này vội ngã nhào vào ngực hắn.
Bọn họ ôm nhau thật chặt, không quan tâm trong phòng khách còn có những người
khác, lúc này trong mắt họ chỉ có lẫn nhau mà thôi.
“Anh đã đi đâu?” Giọng lạnh lùng, mang theo cơn giận dữ còn sót lại hỏi hắn.
“Las Vegas.”
“Đi đâu làm gì?”
“Khoan, trước hết để cho anh ôm em một lát, anh rất nhớ em.”
Lời ngon tiếng ngọt, lời ngon tiếng ngọt, tên nhóc này mới đi được mấy chục
tiếng đã học thói hư tật xấu rồi.
Nhưng mà khóe môi có thể không cần cười nhanh như vậy? Nhịp tim có thể không
cần mãnh liệt như thế?
Hắn trở lại, hắn thật sự trở lại!
“Hừ, ai cho anh âm thầm làm hành động hả?” Cô hung hãn nói, nhưng tay ôm eo hắn
lại càng chặt hơn nữa.
Tất cả bất an, tất cả sợ hại đều tiêu tán hết trong giây phút này, còn gì ngọt
ngào hơn so với cái ôm ấm áp của hai người yêu nhau? Có điều gì an toàn hơn so
với giờ phút này hắn đang ôm cô?
Cô nhắm thật chặt mắt lại, nhịn chua xót nơi đáy mắt.
“Tôi cho là cậu sẽ trở lại sớm hơn.” Một giọng nói nam tính trầm ổn cắt đứt cái
ôm thâm tình của bọn họ.
Thạch Sắc Vi ngấng đầu nhìn lên, thấy Thạch Quân Nghị đang đứng ở đại sảnh, mặt
bình thản nhìn bọn h