Pair of Vintage Old School Fru
Tôi Muốn Chàng Nam Sủng Này

Tôi Muốn Chàng Nam Sủng Này

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323563

Bình chọn: 9.5.00/10/356 lượt.

xét cẩn thận Triệu Tử

Hiển.

Hắn có vẻ ngoài rất được, mặt mày thanh tú, môi hồng răng trắng, có một loại

khí chất tự nhiên nhưng không giống công tử bột làm cho người ta có cảm giác

như là người trong sạch chính trực, lại trầm tĩnh tự nhiên cảm giác như sớm

chín chắn, có thể nhìn ra được.

“Tôi nghĩ cậu đã rất rõ ràng những gì tôi nói với cậu, đúng không?” Quan sát đủ

rồi Thạch Quân Nghị mới nhàn nhạt mở miệng, có rất ít người khi nhìn ánh mặt

của hắn có thể trấn định như vậy, Triệu Tử Hiển quả nhiên là không tầm thường.

“Rất rõ ràng.”

“Vậy cậu có lời gì muốn nói với tôi không?”

“Tôi có.”

Thạch Sắc Vi lo lắng đi qua đi lại trong phòng, cô rất lo, một loại cảm giác

chưa có từ trước đến giờ. Ngay cả khi bị cha mẹ bắt gặp với hắn cô cũng không

lo lắng như thế này. Bởi vì cô biết rất rõ ràng, ở Thạch gia Thạch Quân Nghị

mới là chủ nhân chân chính, anh mới là nhân vật mấu chốt quyết định tất cả.

Ngay từ lúc năm năm trước, cha đem toàn bộ tập đoàn Duệ Sang giao cho anh cai

quản thì cũng có nghĩa là đem tất cả quyền hành lớn giao cho anh. Chuyện nhỏ

cha mẹ có thể tự giải quyết nhưng đã là đại sự thì phải do anh quyết định. Cho

nên cha mẹ có đồng ý cô và A Hiển ở chung một chỗ hay không không quan trọng mà

quan trọng là ý kiến của Thạch Quân Nghị.

Mà điều này thì cô có nghĩ mãi cũng không ra. Nếu như nói ba mẹ bởi vì Triệu Tử

Hiển chỉ có hai bàn tay trắng mà không đồng ý mối quan hệ của bọn họ, còn anh

trai cô thì sao? Cô không rõ.

Người anh này mặc dù rất thương cô nhưng tính tình thâm trầm, bí hiểm. Cô một

chút cũng không biết anh đang nghĩ gì, nhưng cô rất hiểu rõ thủ đoạn của anh.

Một người hai mươi lăm tuổi có thể điều hành một tập đoàn lớn, thành công của

anh không đơn giản vì anh là con trai của Thạch Kính Nhất. Mỗi người trong hội

đồng quản trị đều là đám người chẳng lương thiện gì, đều là giảo hoạt thành

tinh. Nếu như anh không có bản lĩnh, dù có ngồi trên ghế chủ tịch cũng không

chắc đã nắm được thực quyền, còn có thể bị đám lão già hồ ly kia điều khiển,

chơi đủ.

Nhưng anh lại làm được, vừa lên ngồi ghế chủ tịch bèn mạnh mẽ cải tổ toàn bộ

tập đoàn, đem những lão già công thần mời ra ngoài hết, tinh giản cơ cấu, cắt

giảm dư thừa rườm rà, nâng cao hiệu suất. Sau một loạt thay đổi lớn, dù các lão

công thần có khóc trước mặt cha hay cha có đập bàn mắng anh thì kết cục cũng đã

định rồi.

Cho tới bây giờ, chưa tới năm năm quy mô của Duệ Sang đã sớm không còn như

trước nữa, những người trong Hội đồng quản trị chỉ biết ngậm miệng mà đếm tiền.

Mà không ngậm miệng cũng không được, hắn nói gì mọi người phải nghe theo,

không ai dám cản.

Có thể nghĩ, Thạch Quân Nghị là một người đàn ông thủ đoạn và kiên quyết cỡ

nào, chuyện hắn muốn làm cho tới giờ cũng chưa bao giờ thất bại. Cho nên chàng

trai mười tám tuổi như Triệu Tử Hiển đâu phải là đối thủ của hắn.

Trong đầu Thạch Sắc Vi hiện lên vô số hình ảnh anh trai sẽ đối phó với Triệu Tử

Hiển, cô càng nóng nảy đứng ngồi không yên.

A Hiển của cô vốn là người khiêm tốn đơn giản, có năng lực gì mà ứng phó được

với loại người biết trước, thấy trước, biết phòng xa như Thạch Quân Nghị?

Cô nhìn thời gian từng giây từng phút trôi qua, mười phút, hai mươi phút, ba

mươi phút, bọn họ nói chuyện riêng trong thư phòng có cần thời gian lâu như

vậy?

Rất muốn lên lầu hai ở cửa thư phòng nghe lén, nhưng cô đã hứa với A Hiển. Thật

là, phải nghe lời nha! Vừa giận mắng mình vừa tiếp tục đợi.

Một giờ, hai giờ, hả? không đúng, làm sao mà có thể sau hai giờ mà vẫn không có

động tĩnh nào?

Cô mở cửa phòng phi thẳng xuống lầu liền thấy quản gia mang theo mấy người làm

đang cầm một đống đồ đi lên lầu ba, cô liền vội vàng kéo tay: “Bọn họ đâu?”

“Tiểu thư hỏi ai?”

“Anh trai tôi.”

“Thiếu gia đến công ty.”

“Còn A Hiển đâu?”

“A Hiển thiếu gia đi rồi.”

Đi? Đi?

“Thạch Quân Nghị, anh nói gì với A Hiển? Sao anh ấy phải rời đi?” Đầu dây bên

kia vừa kết nối, Thạch Sắc Vi lập tức hét lớn.

“Anh hiện giờ rất bận, khi nào em bình tĩnh chúng ta sẽ nói chuyện sau.” Thạch

Quân Nghị dứt khoát mà gọn gàng cúp điện thoại.

Gọi lại lần nữa cũng không chịu nghe máy, cô không chịu từ bỏ gọi thêm vài chục

cuộc sau mới hiểu rõ Thạch đại thiếu gia không rảnh để nghe điện thoại của cô.

Cô không tin A Hiển có thể buông tha cô như vậy, ngay cả một câu cũng không nói

liền đi. Hắn nhất định sẽ trở về, trong lòng cô vẫn luôn tin chắc như vậy.

Nhưng vẫn sẽ tức giận đến toàn thân phát run, mà Thạch phu nhân lại mặt mày hớn

hở: “Ừ, hay là A Nghị nhà chúng ta có biện pháp rồi?”

Có biện pháp đúng không? Anh trai cô lại dám đối xử với cô như vậy, vốn cho

rằng anh không cố chấp bảo thủ như cha mẹ mình, ai ngờ còn kinh khủng hơn!

Rất bận đúng không? Cô sẽ không ngại để cho hắn bận rộn hơn một chút.

“Này, Giai Thiến, mày rời giường chưa?”

“À, không có gì..., tao chỉ là nhàm chán muốn tìm mày tâm sự, đúng rồi, mày

không gặp anh trai tao sao? Ừ, anh ấy bận, ha ha, dĩ nhiên bận rộn.” Giống như

là đột nhiên phát hiện mình lỡ lời chợt câm mồm, hít một hơi lảng sang