ọ.
Triệu Tử Hiển buông người trong ngực ra, xoay người đối diện hắn, nhàn nhạt mở
miệng: “Mặt dù chậm chút ít nhưng ít ra vẫn trong thời gian giao ước.”
Thạch Quân Nghị đưa tay đè huyệt thái dương, bảo quản gia đang đứng bên cạnh:
“Đi mời lão gia cùng phu nhân xuống.”
“Vâng”
Hắn đi tới ghế sofa bên cạnh rồi ngồi xuống, người hầu nữ lập tức bưng trà nóng
lên cho mọi người.
Thạch Sắc Vi kéo Triệu Tử Hiển ngồi xuống cạnh mình, nhìn anh trai có vẻ mệt
mỏi bèn lạnh lùng cười một tiếng: “Suốt đêm làm thêm, cảm giác không tệ lắm
đúng không anh trai?”
Thạch Quân Nghị nhìn một cô em gái nhỏ mọn của mình một chút, rất bình tĩnh
uống trà không đáp lời. Hắn tất nhiên không phải không biết mấy ngày nay bận
ngập đầu đều là do cô em gái bảo bối ban tặng. Giai Thiến mấy hôm nay cứ quấn
lấy hắn quả thật khiến hắn vò đầu bứt tai. Từ sáng đến tối, không giờ khắc nào
chịu rời ra, nếu không vừa ý sẽ giận dỗi. Vừa phải dỗ dành bạn gái, vừa phải lo
công việc ngập đầu, coi như tạm làm được thì Thạch Quân Nghị cũng không thể ba
ngày liên tục làm việc không ngừng nghỉ, luôn ngủ muộn mà tinh thần có thể sáng
láng được. Hắn không phải là siêu nhân.
Một vài lời khéo léo hỏi han, hắn tất nhiên biết người phía sau xúi giục bạn
gái là ai. Nhưng mà đành chịu, ai bảo đó là em gái của mình.
Thấy anh trai không trả lời, nụ cười lạnh bên môi Thạch Sắc Vi cũng không tắt,
cô là người luôn nhớ thù mà có thù thì tất báo. Anh trai lần này hại cô mấy
ngày đứng ngồi không yên đương nhiên cô sẽ thù dai rồi.
“Tại sao cậu lại ở đây?” Thạch Kính Nhất cùng phu nhân đang ngủ thì bị gọi dậy,
báo rằng người ông vốn cho rằng đã bị đuổi đi đã trở lại, lập tức cơn buồn ngủ
biến mất. Vội vàng xuống lầu, quả nhiên thấy Triệu Tử Hiển đang ngồi ở đó, còn
đang nắm tay con gái bảo bối, càng thêm tức tối. Liền quay đầu sang trừng mắt
nhìn Thạch Quân Nghị: “Chuyện này là sao?”
“Cha cứ yên tâm, chớ tức giận.” Thạch Quân Nghị đưa tay ra: “Mời cha ngồi, hôm
nay con sẽ hoàn toàn giải quyết chuyện này.”
“Hừ!” Thạch Kính Nhất bực dọc ngồi xuống.
Rất tốt, người nên đến đều đến đông đủ.
Triệu Tử Hiển đứng dậy đem cầm cái vali màu đen mở ra để trên mặt bàn rồi đẩy
sang cho Thạch Quân Nghị: “Mười vạn đô la, anh có thể kiểm tra.”
Đôi mắt đẹp của Thạch Sắc Vi lập tức mở to, A Hiển làm sao có thể có nhiều tiền
như vậy? Hắn có bao nhiêu cô hoàn toàn nắm rõ.
“Chuyện gì đã xảy ra, A Hiển?”
Đây cũng là điều vợ chồng Thạch thị muốn hỏi.
Triệu Tử Hiển nhẹ nhàng khoát tay, lập tức bao nghi ngờ của cô tạm thời bị ép
xuống, hắn ngước nhìn Thạch Quân Nghị: “68 giờ, cách thời gian giao ước còn 4
tiếng.”
Thạch Quân Nghị nhìn đống đôla trong vali được xếp chỉnh tề, khẽ nhếch mép cười
nhẹ: “Quả nhiên cậu có thể làm được.”
“Tôi hi vọng anh có thể tuân thủ giao ước của chúng ta.” Triệu Tử Hiển nghiêm
túc nhìn hắn.
“Dĩ nhiên, tôi là thương nhân, chữ tín rất quan trọng.”
“Với trí tuệ...”
“Cậu có thể cùng Sắc Vi, Thạch gia chúng ta không phản đối.” Thạch Quân Nghị
thoải mái tuyên bố.
“Cái gì?” Thạch Kính Nhất nhảy dựng lên, Hà Bội Dung cũng giật mình trợn tròn
hai mắt nhìn về đứa con trai kiên ngạo của mình. Ngay cả người trong cuộc như
Thạch Sắc Vi trong chốc lát cũng ngây người ra.
“A Nghị, con điên rồi sao? Sao có thể đồng ý cho em gái con...”
“Chuyện này con đã quyết định.” Đôi mắt sắc bén của Thạch Quân Nghị nhẹ nhàng
nheo lại phát ra đầy khí thế.
Mặc dù là con trai của mình, nhưng Thạch Kính Nhất từ lâu đã biết đứa con trai
này ông không khống chế nổi, nhưng mà bây giờ... “Đó là em gái con nha, là đứa
con gái quý giá nhất của Thạch gia chúng ta, con như vậy...” Đau lòng không thể
thốt nên lời.
Tiểu Sắc Vi của ông rõ ràng có thể kiếm được một công tử danh giá, nhưng tại
sao lại phải...Chẳng lẽ vì mười vạn đô? Tài sản của Thạch gia đến vài tỉ, Thạch
Quân Nghị sao có thể vì mười vạn đồng mà đem em gái cho một đứa cô nhi?
“Cha, không cần vội, xin nghe con nói hết lời.” Đối với bề trên tôn kính, Thạch
Quân Nghị cũng phải có sự giải thích thỏa đáng. Hắn đẩy vali tiền sang: “Cha,
xin cha thành thật trả lời cho con biết, cha hoặc con vào mười năm trước nếu
trong tay chỉ có 500 đô mà không có ai giúp đỡ có thể trong vòng ba ngày kiếm
được mười vạn đô không đây?”
Thạch Kính Nhất nhìn mười vạn đô trầm mặc.
“Chúng ta đều không thể làm được.” Thạch Quân Nghị mỉm cười, “Nhưng A Hiển lại
có thể.”
Đôi mắt đẹp của Thạch Sắc Vi trừng lên sắc như dao nhìn Triệu Tử Hiển. Ba ngày
nay hắn đi kiếm tiền, sao có thể? Làm cách nào có thể biến 500 đôla thành mười
vạn đô?
“Con gái của Thạch gia chúng ta muốn gả cho người có tiền thì quá dễ dàng,
nhưng có tiền thì sao nào? Ông cha có tiền thì hắn sẽ là người có tiền, quan
trọng phải gả cho người có năng lực. Triệu Tử Hiển đã chứng minh với chúng ta
hắn có năng lực. Cho nên con mới quyết định đồng ý chuyện hắn và Sắc Vi, không
được sao ạ?”
Điều hắn nhìn nhận khác với cha mẹ, chỉ cần là người có năng lực, xuất thân
không quan trọng.
Thạch Kính Nhất rất tức giận: “Sắc Vi nhà chúng ta có thể kiế