Duck hunt
Tôi Muốn Chàng Nam Sủng Này

Tôi Muốn Chàng Nam Sủng Này

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323553

Bình chọn: 10.00/10/355 lượt.

a điên cuồng được sao?

Cô miễn cưỡng ngáp một cái, “Cho nên, anh không cần nghĩ tới những điều kia,

trước mắt điều quan trọng nhất anh phải tìm được trường đại học tốt. Nên biết

anh trai em rất giữ lời, anh chưa tốt nghiệp thì không thể cưới em được đâu

đấy.”

Hắn trầm mặc nói: “Anh có nói muốn kết hôn với em sao, Đại tiểu thư?” Trong

giọng nói mang đậm ý cười.

“Anh dám không cưới em?” Cô chợt ngồi dậy, nhảy lên cưỡi lên người hắn, đôi mắt

to xinh đẹp đều là sát khí: “Có ngon thì lặp lại lần nữa xem?”

Biểu hiện hung ác như vậy, ai còn dám nhắc lại?

Hừ hừ, dám trêu bản tiểu thư? Không tin không thể trị được tên tiểu quỷ này!

Thạch Sắc Vi cực kỳ hài lòng khi hắn khuất phục, phủi phủi tay: “Anh không phải

rất muốn cưới em? Yêu người ta đến chết, không phải người ta thì không cưới?”

Ơ... Khuôn mặt trắng noãn lập tức đỏ bừng lên, trừng mắt nhìn cô: “Anh chưa

từng nói...”

“Còn phải nói gì nữa sao?” Lúc này đổi thành cô trêu chọc hắn, haizzz, quả thật

rất lâu không trêu hắn, thật là nhớ đó, “Cá tính anh thật khó ưa, thích cũng

giấu trong lòng, làm như người ta không biết ấy.”

Giờ đây, còn đâu là người ôn hòa trầm ổn, hắn gấp gáp đến mức gương mặt sắp bị

thiêu cháy, lôi chăn định che lấy mặt.

Oa, phản ứng này thật sự là quá đáng yêu, quá dễ thương. Mà cũng đúng nha, rõ

ràng mới là tên tiểu quỷ mới mười tám tuổi, lúc nào cũng chững chạc, chuyện nhỏ

cũng giả bộ thâm trầm, bộ dạng này tốt hơn nhiều.

“Che cái gì mà che?” Nữ Vương một tay nắm lấy chăn kéo xuống, nằm úp sấp trên

ngực của hắn, đôi mắt to tinh quái nhìn hắn: “Đến đây, nói cho chị biết, em có

thích chị, có yêu chị không nào?”

“Anh...” Đôi mắt ngập nước vụt sáng, bờ môi đỏ run rẩy, ngập ngừng nửa ngày,

gương mặt sắp chuyển sang màu tím, bộ dạng ngượng ngùng đến sắp ngất..

“Hắc, hắc, hắc, thẹn thùng như vậy sao?” Yêu chết bộ dạng này của hắn, cũng vì

hiếm thấy nên mới càng phải tận dụng.

“Anh nhất định là yêu em, nếu không vì sao có thể ba ngày không ăn không ngủ ở

sòng bạc cũng chỉ vì tương lai sợ em thương tâm? Nếu không yêu người ta sao

nhiều năm cứ canh giữ bên cạnh người ta như vậy? Nếu không yêu, hừ hừ, tại sao

bên cạnh người ta nếu bay mấy con ruồi thì cũng sẽ tự dưng biến mất, hả?”

“Em cũng... Biết...”

“Dĩ nhiên, anh có thể giấu em được điều gì?” Thật ra cô vô cùng thích nhìn bộ

dạng hắn vì cô mà ghen tuông cho nên vẫn không nói gì. Biết hắn rất bận rộn,

nhưng chỉ cần thấy người mến mộ cô xuất hiện, bộ dạng tên tiểu quỷ này sẽ phát

hỏa vô cùng đáng yêu. Qua nhiều năm vẫn vậy nhưng cô vẫn thấy thật sung sướng.

Haizzz, người nhà Thạch gia rất xấu tính mà lại nham hiểm, không thể thay đổi

được.

“Như thế nào? Như thế nào? Rốt cuộc có yêu hay không?” Tình cảm của hắn cô vô

cùng hiểu rồi, đã rất rõ ràng mà cũng biết hắn không phải là người cởi mở cho

nên những lời như vậy khó mà nói ra khỏi miệng. Nhưng cô vẫn thích trêu chọc

hắn.

“Em... Rõ ràng đã... Biết...”

“Anh không nói làm sao mà người ta biết được?”

Triệu Tử Hiển nỗ lực nửa ngày, trán toát mồ hôi hột, tim đập như sấm mà vẫn

không mở miệng được.

Gấp gáp thành như vậy, Thạch Sắc Vi có chút thương tình bèn buông tha, đưa tay

lau mồ hôi cho hắn: “Thôi, đứa ngốc.” Tâm tình của hắn, sao cô không hiểu.

Trước kia không nói là bởi vì hắn chỉ có hai bàn tay trắng, dễ dàng mở hứa hẹn

thì đó không còn là hứa hẹn nữa.

Hiện tại không nói cũng là bởi vì hắn vẫn chỉ có hai bàn tay trắng, còn chưa

có tư cách nói yêu, phải cho cô tương lai đã.

Lòng tự ái của hắn rất mạnh, từ lúc còn rất nhỏ cô đã hiểu rõ. Chàng trai quật

cường, cao ngạo như vậy sau nhiều năm vẫn cam nguyện ở bên cạnh, chăm sóc cô thật

tốt. Tình cảm của hắn với cô sao cô không hiểu?

Có lẽ rời đi cùng cô, rời khỏi Thạch gia hắn sẽ có tương lai tốt hơn. Dù sao

thì ý tốt của Thạch gia với hắn cũng có hạn, trừ học phí hằng năm cho hắn,

những thứ khác đều không quan tâm, mà hắn thì có thể chăm sóc cô rất tốt.

Nếu như ban đầu không phải vì cô, nếu như ban đầu hắn không bước vào Thạch gia

thì mọi chuyện ngày hôm nay đã khác. Nhưng có lẽ cũng chỉ là có lẽ, ít nhất

hiện tại hắn đang ở bên cạnh cô, cùng sống với cô.

Không có nói ra lời yêu, cũng nhất định là không phải không yêu. Lúc tuổi trẻ

yêu nhau say đắm thì không phải nhất định là do thói quen. Ít nhất cô đã yêu

hắn nhiều năm như vậy và hắn cũng đã đáp lại tấm chân tình của cô.

Cô bây giờ, đã thỏa mãn.

Tựa vào trong ngực của hắn, chậm rãi ngáp một cái, một lần mệt mỏi, một lần

điên cuồng xong lại có thể nằm trong ngực hắn bình yên mà ngủ thì đó là hạnh

phúc rồi.

Triệu Tử Hiển mở rộng vòng tay ôm thật chặt lấy cô.

Bàn tay ngọc hung hăng vỗ ngực hắn một cái: “Đừng đập nhanh như vậy, rất ồn.”

Giọng chẳng xem đạo lý ra gì, cứ như là lời của cô là lẽ đương nhiên.

Nhưng mà, hắn lại thích điều đó.

“Ừ.” Hắn bật cười thỏa mãn và an lòng.

Căn phòng yên tĩnh và ấm áp.

“Thạch Sắc Vi!”

“Hửm...”

“Anh... Anh... Yêu em.”

Trả lời hắn là tiếng hít thở đều đều của cô.

Cô đã thiếp đi.

Lấy tất cả dũng khí, toàn bộ nổi lực và nỗ lực lâu lắm mớ