?”
Hắn ngẩng đầu, gương mặt dán vào gương mặt của cô, tham luyến nhiệt độ mát lạnh
ở đó, cùng cô nhìn vào nồi cháo: “Cô nấu cháo?”
Cô tức giận trừng mắt nhìn hắn, giơ tay huơ huơ cái tập giấy trắng: “Cái này
thì có cái gì khó khăn? Tôi đem toàn bộ các bước in hết ra.”
Hắn vẫn ôm lấy cô, dò xét cẩn thận cái nồi đang sôi kia, một nồi cháo trắng
đặc, không đa dạng, chẳng qua chỉ là mùi gạo thuần túy nhưng lại đủ khiến người
khác động lòng. Thạch gia Đại tiểu thư lần đầu tiên xuống bếp, mặc dù chỉ là
cháo trắng đơn giản, nhưng thành quả coi như vừa lòng.
Đưa tay cầm cái tay vẫn đang cầm cái muôi nâng lên, nhẹ nhàng hôn một cái, khép
hờ con mắt có thể cảm thấy được đáy mắt khẽ ướt: “Cô nấu trong bao lâu?”
Không có mùi khét, không nấu tràn ra, không có tất cả những sai lầm của tay mới
sẽ phạm phải, rất rõ ràng cô vẫn lấy cái muôi canh nồi cháo rồi từ từ khuấy đều
mới có thể nấu ra được nồi cháo trắng nhừ như thế này.
Cô rõ ràng là Đại tiểu thư, mười ngón tay không chịu dính nước, thậm chí ngay
cả hình dạng thức ăn trước khi nấu chín thế nào cũng không biết. Tính nhẫn nại
của cô vô cùng kém, phách lối vô cùng nhưng có thể chăm sóc hắn, có thể trong
mấy tiếng đứng làm cái việc đơn điệu nhất, nhàm chán nhất là nấu cháo.
Rõ ràng chỉ cần một cuộc điện thoại là có thể mua được cháo trắng, nhưng cô lại
tự mình xuống bếp.
“Cái đó không quan trọng..., mà quan trọng là người ta hôm nay mới phát hiện,
thì ra là làm một bữa cơm cũng không đơn giản hơn bao nhiêu so với thiết kế một
bộ trang phục.” Mặc dù cô không giống trong tiểu thuyết rất cẩu thả cắt phải
ngón tay hoặc làm bỏng tay, nhưng cô cũng đã thất bại vô số lần.
Chỉ chỉ vào mấy cái nồi lớn bên cạnh, trong đó đựng cái thứ không giống là cơm
cũng không phải là cháo. Hoặc trực tiếp đổ đi, hoặc để đó, trải qua vô số lần
thất bại và nếm thử xong giờ mới miễn cưỡng được như thế này, chỉ còn lại là
cháo trắng mà thôi.
Không làm qua cũng không biết những năm này hắn vì cô mà vất vả như thế nào.
Mỗi một bữa ăn, mỗi một đĩa thức ăn, đều là món cô thích ăn, đều là cô muốn ăn.
Món ăn kiểu Trung Quốc, đúng cách thức tiêu chuẩn, các món tráng miệng và các
món chính hắn đều học được, tinh thông thuần thục chỉ vì khẩu vị tinh quái của
cô.
Tấm lòng của hắn với cô, từng ly từng tý, đều ở bên trong từng chi tiết sinh
hoạt nhỏ nhoi mà cô cũng đang dần dần nghiệm ra.
“Tôi lên mạng tra thấy tình trạng cảm mạo nóng sốt của cậu tốt nhất là ăn
cháo trắng, chờ hết sốt rồi sẽ thêm thịt nạc vào nồi cho đủ dinh dưỡng.” Cô
xoay người trong ngực hắn nhìn trong tay một tập giấy dày, mặt lóe sáng.
“Thạch Sắc Vi.” Hắn cúi đầu gọi tên của cô.
Cô đảo tập giấy trong tay, thuận miệng lên tiếng: “Ừ?”
“Cám ơn cô.”
Ngón tay đang giở chợt dừng lại, ước chừng một phút cô mới hung hăng nói: “Cảm
ơn cái gì? Còn không mau ngồi xuống chuẩn bị ăn cháo?”
“Được.”
Hắn thật biết điều, rất nghe lời đáp ứng, sau đó nắm lấy bàn tay cô, lật qua
lòng bàn tay mềm mại và nhẹ nhàng cúi đầu hôn xuống một cái.
Hô hấp của cô cứng lại, lòng bàn tay nhạy cảm giống như là tất cả dây thần kinh
toàn thân cùng hội tụ ở nơi đó, môi của hắn cực nóng, nụ hôn của hắn cũng rất
nóng khiến cho lòng cô càng trở nên xót xa, chỉ có thể không nói gì nhìn hắn.
Hắn ngẩng đầu, cũng ngắm cô. Tròng mắt đen nhánh thâm thúy và đầy phức tạp, bọn
họ nhìn thẳng thật sâu vào mắt nhau, tim của cô đập rất mau, trong nháy mắt đó,
cô cảm thấy hắn sẽ nói câu nói mà cô đang muốn nghe mà hắn cũng chầm chậm mở
miệng...
Tiếng chuông cửa thanh thúy làm cắt đứt luôn không khí lúc này, Thạch Sắc Vi
bừng bừng lửa giận, đôi mắt cô có thể đốt cháy luôn cả phòng. Đáng chết! Là kẻ
nào không thức thời dám cố tình quấy rầy bọn họ lúc này? Cô muốn giết người!
“Ngồi xuống, người ta đi mở cửa!” Khí thế mười phần ra lệnh cho hắn rồi xoay
người đi ra mở cửa. Triệu Tử Hiển nghe giọng nói của cô hiểu rõ cô đang cực kỳ
bất mãn, hắn ngoan ngoãn đến bên bàn ăn mà ngồi xuống.
Thạch Sắc Vi dằn mạnh gót chân đầy khí thế vọt tới cánh cửa, không thèm nhìn
xem người đến là ai liền kéo cửa ra, nhìn thấy kẻ phá đám tới khiến cô trợn
tròn mắt, có chút không dám tin.
“Hi.” Cô gái ngọt ngào yếu ớt, sợ hãi đứng nép vào một chỗ cố gắng nặn ra một
nụ cười:, “Nghe nói Triệu ngã bệnh, tôi tới thăm anh ấy.”
Elaine! Lại là Elaine!
Thạch Sắc Vi không thể tin được cô ta còn dám đến, lại còn dám tìm tới tận
cửa. Khoanh tay trước ngực nhìn vị khách không mời mà đến hỏi: “Làm sao mà cô
biết nhà chúng tôi ở đây?”
Elaine đỏ mặt cúi đầu.
Rất tốt, không cần hỏi nữa cũng biết, một cô gái cuồng dại ngoài thầm mến ra
còn lặng lẽ theo dõi người ta, cho nên mới biết hắn có một chị gái và cũng biết
hắn ở nơi này. Thật là muốn để cho người ta mắng chửi!
Cô gái xấu hổ một lần nữa ngẩng đầu lên: “Xin hỏi tôi có thể vào thăm Triệu một
lát được không?”
Triệu! Triệu! Triệu! Hắn có tên tiếng Anh để cô ta có thể gọi, nhất định phải
thân thiết như vậy sao?
Thạch Sắc Vi chậm rãi nhíu mày, lạnh lùng hỏi: “Triệu là ai?”
“À...” Elaine cứng họng, gư