là, đã ngã bệnh còn nhớ đến chuyện đó mà ghen tuông. Người này có thể
khác bình thường một chút thì thật đáng yêu nha. Lúc bình thường thì vô cùng
kín đáo nhưng khi bệnh vào lại hư như vậy. Dĩ nhiên điều này so với tuổi của
hắn thì có vẻ hợp lý hơn, mà hắn như vậy khiến cho lòng cô nhũn thành vũng bùn.
Giơ tay vuốt ve từng sợi tóc hắn: “Đúng là Pierre từng theo đuổi người ta.”
“Hừ!”
“Mà người ta rất rõ ràng đã cự tuyệt hắn, mà hắn cũng đã chấp nhận làm bạn
bè.”
Tính tình Thạch Sắc Vi vốn là vậy, thích là thích, không thích là không thích,
chưa bao giờ chơi trò mập mờ, bởi vì trong lòng cô từ đầu đến cuối cũng chỉ có
một người mà thôi.Cho nên mặc dù từ nhỏ đến lớn số người bị cô cự tuyệt đếm
không hết, nhưng cho tới bây giờ cũng không có người vì vậy mà oán hận cô, thậm
chí có người đến giờ còn ôm mộng chỉ có thể làm bạn bè, Pierre chính là một
người trong đó. Hơn nữa anh ta cũng là người bạn tốt, thiện lương lấy giúp đỡ
người khác làm việc vui, chơi với anh ta thật sự vui vẻ.
“Làm bạn mới là lạ.” Thanh âm của hắn rầu rĩ truyền đến, đàn ông mà làm bạn với
phụ nữ thì chỉ có quỷ mới tin.
“Tóm lại người ta với hắn không có gì, buông tay người ta ra, để người ta đi
hỏi rõ ràng có được không?”
“Còn việc gì để hỏi nữa?”
Sự kiên nhẫn của cô rốt cuộc khô kiệt, đưa ngón tay dí vào mặt hắn: “Triệu Tử
Hiển, tôi cảnh cáo anh, còn như vậy tôi sẽ tức giận.”
Hắn ngẩng đầu, yên lặng nhìn cô, tròng mắt đen nhánh có một tia uất ức, giơ tay
cầm túi thuốc trong tay cô, “Cái túi này, một ngày uống ba lần, mỗi lần uống
hai viên, uống sau khi ăn xong; lọ này, một ngày hai lần, sau 12 giờ uống một
lần, mỗi lần 50 millilit. Cái túi này, một ngày uống một lần, mỗi lần một viên,
sốt phải nghỉ ngơi nhiều, uống nhiều nước, ăn đồ nhẹ một chút. Hiện tại, còn có
cái gì muốn hỏi sao?”
Hắn càng nói, nụ cười bên môi cô càng nở ra, người này sao đáng yêu thế!
“Không.”
“Vậy chúng ta về nhà, có được không?”
Có được không? Đương nhiên được..., cô nắm lấy tay hắn, ánh mắt hắn sáng lên
lập tức nắm lại. Bàn tay hắn rất nóng khiến cho lòng cô cũng nóng lên.
Hắn như vậy sao cô có thể không động lòng?
Ngón tay hai người đan vào nhau cùng ra về.
“Vivian!” Tiếng gọi từ xa truyền đến, Thạch Sắc Vi quay đầu thấy Pierre từ
trong phòng khám ra.
“Đi mau đi mau!” Người bên cạnh luôn miệng thúc giục, sắc mặt tối hơn phân nửa.
“Chờ một chút, hắn có thể...”
“Đầu tôi hơi choáng, muốn nghỉ ngơi sớm.”
Được rồi được rồi, biết rõ người này rất có thể đang cố ý, nhưng cô vừa mềm
lòng lại vừa lo lắng, cười xin lỗi Pierre rồi vẫy chào tạm biệt, nắm chặt tay
hắn ra khỏi bệnh viện
Mãi cho đến xe chạy ra khỏi phạm vi bệnh viện, cái tên kia lúc này mới thở ra
một hơi dài, mềm nhũn tựa vào trên ghế ngồi, sợi tóc đen nhánh sạch sẽ rủ xuống
trán, gương mặt mệt mỏi nhưng giọng vẫn kiên quyết như cũ: “Về sau không bao
giờ tới bệnh viện nữa!” Một hồi lâu, bổ sung một câu: “Có tới tuyệt đối cũng
không bao giờ tới đây.”
Cô cười đến suýt cầm tay lái không nổi.
Bọn họ về đến nhà đã là vào buổi trưa, Triệu Tử Hiển đã uống một chút thuốc ngủ
nên đã chìm vào giấc ngủ.
Cô ngồi bên giường ngắm nhìn khuôn mặt đang ngủ, ngoan ngoãn nằm đó, bàn tay an
phận đặt bên người, tư thế ngủ quy củ.
Giơ tay kéo chăn bông đắp cho hắn, vuốt tóc hắn, nghe hắn thở sâu đều đều mà
lòng cô vô cùng ngọt ngào. Cứ yên lặng nhìn hắn ngủ say cũng thật là vui vẻ
rồi.
Mặc dù cô lớn hơn hắn ba tuổi, nhưng trên thực tế, từ nhỏ đến lớn đều là hắn
chăm sóc cô. Có lúc cô trộm nghĩ, hắn so với cô còn giống con nhà họ Thạch hơn.
Tính cách của hắn thật giống anh trai Thạch Quân Nghị, đều là những người đàn
ông rất nghiêm khắc và kỷ luật, sống, làm việc và nghỉ ngơi đều theo kế
hoạch, không xê dịch phút nào.
Buổi sáng nhất định là đúng sáu giờ rưỡi rời giường, cho tới bây giờ đều không
muộn một phút. Bất kể trời mưa hay nắng đều sẽ ra ngoài tập thể dục bằng cách
chạy bộ nửa tiếng, sau đó trở về làm đồ ăn sáng rồi gọi cô dậy.
Thích sạch sẽ, cuộc sống nghiêm chỉnh rõ ràng, quần áo giặt thế nào, ủi thế
nào, để ở nơi nào cũng rõ ràng, trong nhà không nơi nào có nhiễm chút hạt bụi,
nhà cửa sáng choang. Về tài nấu nướng thì càng khỏi nói, bất kể là món ăn Trung
Quốc hay là Phương Tây đều không làm khó được hắn. Dĩ nhiên, điều này hoàn
toàn đáp ứng được khẩu vị khó tính của cô, thức ăn ngoài cô không thích cho nên
hắn dứt khoát đi học nấu ăn.
Hắn đối với cuộc sống của mình rất có hoạch định, cũng biết rõ mình là người
nào, cho tới bây giờ cũng sẽ không vượt khuôn khổ. Ở Thạch gia, hắn vẫn luôn là
yên tĩnh ít nói, biết cha cô, mẹ cô hi vọng hắn có thể chăm sóc cô cẩn thận,
hắn liền làm tốt khiến cho mọi người đều hài lòng. Chuyện học hành càng không
cần ai quan tâm, chọn trường nào, thi gì cho tới giờ vẫn như một đường thẳng,
nếu ai làm cha mẹ hắn chắc cũng chẳng phải lo lắng điều gì.
Hắn như vậy lại gặp phải người như cô, mà cô lại thích hắn, không biết đây có
thể gọi là duyên phận?
Triệu Tử Hiển gặp Thạch Sắc Vi không biết có phải l
