nặng nề. (Tội nghiệp thằng bé:)), thế này
thì ai còn dám bắt nghé con nữa.)
Lấy nhiệt kế từ trong tai hắn ra nhìn khiến Thạch Sắc Vi nhíu chặt mày, từ
trước đến giờ hắn chưa bao giờ ngã bệnh, cho nên tuy nhuốm bệnh nhưng vẫn hung
hăng.
“Ừm, tôi đi
chuẩn bị bữa sáng... Khụ khụ... hôm nay muốn đi đâu...” Người đang ngã bệnh kia
còn muốn mạnh mẽ chống người dậy, rời giường.
“Nằm xuống cho người ta nào!” Cô nũng nịu một
tiếng, tiểu quỷ luôn luôn nghe lời lập tức ngoan ngoãn nằm xuống, trong đôi mắt
hắc bạch phân minh tràn đầy vẻ ngây thơ cùng với tia máu.
Nhìn cái dáng vẻ này làm cho cô thật là đau lòng, thở dài, “Thay quần áo đi,
chúng ta tới bệnh viện.”
Hắn mới vừa há mồm liền bị cô cho một ánh mắt muốn đông lạnh vội ngậm miệng
lại, tính khí cô rõ ràng nói một không nói hai, hắn rất nghe lời rời giường
sang phòng bên cạnh để mặc quần áo.
Bởi vì Thạch Sắc Vi học thiết kế thời trang, hơn nữa lại rất thích mua quần áo
cho nên y phục, giầy, túi xách, các phụ kiện đính kèm nhét đầy ba chiếc tủ
lớn.Trong đó cô để một tủ để đồ may sẵn mà quần
áo của Triệu Tử Hiển chỉ chiếm diện tích nhỏ, còn lại là của cô hết. Quần áo,
phụ kiện, giày dép chiếm đầy hết căn phòng 10m2 này.
“Mặc dày một chút.” Ném cho hắn là một bộ áo len quần bò, hắn ho khan nhận lấy
rồi im lặng mặc vào người.
“Cái này nữa.” Cô cầm chiếc áo khoác màu đen thật dày, chờ hắn mặc vào xong cô
liền giúp hắn cài nút áo, ngón tay cảm nhận được nhiệt độ cao thấm ra khiến
chân mày cô càng nhíu chặt hơn.
“ Tôi... Khụ khụ... Không sao.” Ngón tay nóng rực vuốt lấy chân mày cô đang cau
chặt, vừa ho khan vừa an ủi cô, lại sợ cô bị lây bệnh nên nghiêng mặt sang một
bên.
Thật là, lại còn quan tâm đến người ta làm cho người ta càng đau lòng, giọng
điệu cô càng hung dữ: “Ngã bệnh không nên lộn xộn, ngoan ngoãn đứng ngay ngắn.”
“Được.” Quả nhiên thật biết điều đứng ở đó, bởi vì cô đang loay hoay choàng cho
hắn chiếc khăn len màu xám tro, quàng kín cổ hắn, vuốt tóc gọn gàng cho hắn. Cô
nhìn toàn thân hắn được mặc hoàn chỉnh mới cầm lấy chiếc áo khoác màu đỏ mặc
vào rồi tùy tiện cột tóc ra đằng sau.
“Ở tầng thứ ba, ngăn thứ hai bên trái.” Thấy cô đang tìm túi xách, hắn
che môi, nhẹ giọng nhắc nhở nàng.
Đồ của cô đều là hắn sắp xếp, thứ gì đặt ở đâu hắn biết rõ còn hơn cả cô.
Hơn nữa cô khá kỹ tính trong ăn mặc, y phục phải phối đúng với nhau, tuyệt đối
không đảo lộn nên hắn chỉ cần nhìn cô mặc cái gì là biết phụ kiện nào đi kèm và
nó đang để ở đâu.
Quả nhiên ở ngăn thứ hai bên trái thấy ngay được túi xách cô muốn tìm.
Kéo hắn ra cửa, trên lối đi theo lời hắn nhắc nhở liền tìm thấy được di động,
ví tiền và chìa khóa.
Trên đường lái xe tới bệnh
viện, cô gọi điện đến trường hắn xin nghỉ phép và gọi điện luôn đến trường mình
xin nghỉ.
Tiếp theo rất thuận lợi, gặp bác sỹ rồi tiêm thuốc, lấy thuốc. Bị sốt cao tới bốn
mươi độ suýt nữa thì viêm phổi, nếu không tới bệnh viện thì sự tình đã rất
nghiêm trọng rồi. Sau khi bác sĩ Pierre là bạn thân của cô khám qua rồi nói với
cô khiến cô tái mặt,vừa tự trách lại vừa đau lòng.
Thật ra tất cả đều là do cô giận dỗi hại hắn bị ngâm trong nước mưa lạnh lâu
như vậy, áo khoác cũng mang che mưa cho cô mới bị ngã bệnh.
Hắn là đứa trẻ ngoan, cũng là bệnh nhân rất nghe lời, không cáu kỉnh khi ở bệnh
viện, ngoan ngoãn tiêm, ngoan ngoãn uống thuốc, ngay cả cô y tá hơn bốn mươi
tuổi cũng cười mỉm, an ủi hắn, cùng nói chuyện với hắn.
Nhưng hôm nay hắn còn im lặng hơn cả ngày thường, khuôn mặt này vốn đang tức
giận nhưng vì sinh bệnh mà mang theo cả mệt mỏi, có phần tái nhợt. Con ngươi có
vẻ đen hơn, mắt càng lớn hơn, gò má vì sốt cao mà đỏ hồng, đôi môi cũng đỏ
tươi, bộ dạng có bệnh trong người mà dường như là thích hợp để câu dẫn người
khác.
Tuổi nhỏ, non nớt, ốm yếu mà mắc bệnh, nếu mà thả ra chắc sẽ khiến cho người ta
không yên lòng.
“Tôi đi tìm Pierre hỏi một chút.” Cô cầm túi thuốc nói với hắn, mặc dù không
khí trong bệnh viện rất ấm nhưng cô vẫn đưa tay sửa lại khăn quàng cổ của hắn
cho kín hơn nữa, cô định hỏi thăm về bệnh tình của hắn thêm lần nữa để chăm sóc
được cẩn thận hơn.
Một bàn tay giữ ống tay áo cô lại, cái tên con trai đang bệnh thoi thóp mở to
mắt nhìn cô, môi mím chặt lại.
“Thế nào?”
“Không được đi.”
“Tại sao?”
Trầm mặc, “Chính là không cho phép đi!”
“Đang bệnh mè nheo gì?” Nhẹ vỗ trán hắn rồi nói.
“Không cho phép đi!”
“Triệu Tử Hiển! Cậu đang gây sự gì đây?” Cô tức giận đến nghiến răng.
Một hồi lâu, tên con trai mới lầm bầm làu bàu mấy câu.
“Lớn tiếng một chút, không nghe được.”
“Cái tên bác sĩ đó, không cho phép gặp hắn.”
“Cậu bảo Pierre?”
“Hừ!”
“Hừ cái gì mà hừ?” Cô bất mãn nhìn hắn, không giải thích không được: “Pierre là
bạn tốt của người ta, có cái gì không được sao?”
“Chỗ nào cũng không được.” Hắn ôm chặt hông của cô, khuôn mặt vùi sâu vào bụng
mềm mại, “Ánh mắt hắn nhìn cô, cả cái nhìn khi cô cười, còn giọng điệu đều
không được, rất ghét.”
Thì ra là... Trên môi cô, nụ cười không tự chủ nhếch lên, hắn ghen.
Thật