muốn nhất định
phải tới tay, nhất là tình yêu.
Có lẽ cô bây giờ cũng không chắc chắn về tình cảm của hắn, nhưng không sao, ít
nhất hắn cũng chỉ có một người là cô, bây giờ là thế, tương lai cũng vậy. Vì
đền ơn cũng được, vì tình cảm càng tốt, chỉ cần là hắn, cô muốn tất cả.
Nhìn đồng hồ, chắc đến giờ tan lớp của hắn rồi, nhất định phải rẽ qua đón hắn
cùng về nhà, thuận tiện còn đi siêu thị mua thức ăn mang về nhà.
Nghĩ đến liền làm, cô nháy xi nhan rẽ vào trường hắn.
Hai mươi phút sau, cô từ từ lái xe vào trường, mưa lại càng lớn, xe của cô
nhanh chóng đi chậm lại tránh cho bánh xe làm té nước lên người đi đường.
Thời gian vừa đúng, thấy trên đường từng nhóm một học sinh đi qua, môi cô khẽ
nhếch lên, biết tên tiểu quỷ đó tính tình cổ quái nhất định sẽ đi sau cùng,
không sợ không đợi nổi hắn.
Thời tiết mùa đông, lại đang mưa, lúc này bầu trời đang xám xịt, cô lái xe cẩn
thận, đôi mắt lơ đãng quét về phía trước, trong chớp mắt dừng lại.
Màn mưa đan vào, bay phất phơ đầy mê hoặc, chàng trai trẻ cùng cô gái đứng ở đó
cùng mặc đồng phục. Chàng trai cầm chiếc ô to màu đen, gương mặt cực kỳ thâm
trầm, mà cô gái tóc vàng xinh đẹp bị nước mưa làm cho ướt nhẹp, gò má hồng hào
làm nổi bật lên gương mặt ngọt ngào mà vui vẻ. Cô ngẩng lên nhìn về phía thiếu
niên cười cười, hai người chung một chiếc ô đứng vui vẻ như trong một bức
tranh.
Đôi mắt sáng của Thạch Sắc Vi khẽ nhíu lại, nhìn về hai người kia.
Mắt cô gái sáng lên, đôi môi đỏ thắm hé mở giống như đang nói chuyện gì đó rất
vui vẻ cho chàng trai nghe mà chàng trai thì mặt nhàn nhạt không nhìn ra vẻ vui
buồn, một hồi lâu lắc đầu rồi đưa ô cho cô gái.
Cô gái liều chết khoát tay, muốn kéo tay của hắn, rất rõ ràng là mời hắn cùng
che chung một cái ô.
Cái ô kia cô khá quen thuộc, vì hắn là một người tỷ mỉ và cẩn thận, ở Paris
luôn mang theo nó cho tới bây giờ cũng chưa bao giờ thấy hắn phải làm cái
chuyện đội mưa nhếch nhác cả.
Nhìn đến đây, đã đủ rồi. Thạch Sắc Vi xoay tay lái, cũng không quan tâm đường
này có quay đầu được hay không, phóng thẳng đến bọn họ rồi đạp mạnh phanh. Xe
thể thao đắt giá, tính năng ưu việt trong nháy mắt tăng tốc và thắng gấp dừng
lại ngay gần chỗ hai người đang đứng. Những vũng nước đọng ven đường bị bánh xe
đột ngột chạy qua té hết lên những người đứng ven đường.
“Á!” Elaine kêu lên một tiếng, cả người bị té ướt một mảng lớn, cô không tự chủ
lui về phía sau mấy bước.
Triệu Tử Hiển cũng không may mắn thoát khỏi, cả tóc và quần áo ướt hết, hắn
ngước lên nhìn chiếc xe thể thao phách lối kia, nhìn thấy chiếc xe quen thuộc,
đôi mắt đen nhánh chợt có một tia sáng thoáng qua.
“Rầm” một tiếng, Thạch Sắc Vi đóng cửa xe lại bước đến. Chiếc áo sơ mi màu
trắng bằng lụa tơ tằm phối cùng chiếc quần đùi màu đỏ, chiếc đai lưng tinh xảo
quấn quanh vòng eo mảnh khảnh, khoác ngoài là chiếc áo len màu tro, mái tóc
xoăn tùy ý xõa xuống, vừa mang khí chất cuồng dã sẵn có lại mang mấy phần thục
nữ dung hợp với nhau, chỉ cần đứng đó thôi cũng đủ hấp dẫn ánh mắt mọi người.
Không khí ẩm ướt mà lãnh lẽo, mưa bụi dày đặc, nhưng lúc này đây Thạch Sắc Vi
đang giận dữ như ngọn lửa muốn thiêu đốt, lại xinh đẹp động lòng người.
Trong giây lát, Triệu Tử Hiển nhận ra cô đang đứng dưới mưa, khuôn mặt trong
trẻo lạnh lùng lập tức thay đổi, hắn nhanh chóng bước tới, kéo lấy tay cô đem
cô đẩy vào trong xe: “Đừng đi mưa, sẽ cảm mạo!”
Mắt hắn thoáng qua tia tức giận, biết cô tùy hứng không còn cách nào khác nhanh
chóng cởi áo khoác ra che lấy đầu cô, hoàn toàn không để ý mình đang một thân
áo mỏng manh bị mưa làm ướt hết.
Thạch Sắc Vi trừng mắt nhìn hắn, sải bước tới cô gái đang sửng sốt nhìn, đầy
khí thế hung hăng đến trước mặt cô ta nhìn lên nhìn xuống đánh giá một phen.
Rất tốt! Khuôn mặt tươi trẻ, ngọt ngào động lòng người, nhìn thật biết điều
lương thiện và khéo léo hoàn toàn không giống với cô. Lại hung hăng trừng mắt
nhìn về phía tên con trai đang chỉ biết che mưa cho cô, lát nữa sẽ tính sổ với
hắn, quay lại nhìn cô gái, ngạo mạn hỏi: “Cô là ai?”
“Tôi... Tôi tên là Elaine, bạn học của Triệu.”
Cái cách cô ta nói từ “Triệu” thật mềm ngọt nhưng lại khiến Thạch Sắc Vi cực kỳ
không thoải mái, trừng mắt đằng đằng sát khí nhìn ai đó. Thạch Sắc Vi cho đến
giờ vẫn là một người không thích làm khó ai cả, muốn chơi ác tất nhiên phải
tìm kẻ đầu sỏ gây nên chuyện, nhưng không phải là bây giờ, “Cô thích hắn?”,
ngón tay thon dài xinh đẹp chỉ về tên con trai đứng bên cạnh hỏi.
Gương mặt đáng yêu của Elaine ửng đỏ, len lén liếc nhìn chàng trai tuấn tú một
cái, mặc dù xấu hổ nhưng vẫn dũng cảm nhẹ nhàng gật đầu, “Phải... Tôi... Thích
anh ấy.”
Tỏ tình trắng trợn như
vậy, cái kiểu tỏ tình này cô không xa lạ, bất kể là cô hay hắn mỗi năm đều bị
gặp vô số lần tỏ tình. Nhưng mà lần này không giống, lần nay là cô gái đứng
cạnh hắn, đi chung một cái ô.
“Thích?” Trừng ánh mắt như dao nhìn ai đó, lại tiếp tục quay lại hỏi: “Vậy cô
có biết tôi là ai không?”
“Biết.” Dịu dàng gật đầu, “Tôi biết rõ chị là chị gái của Triệu.