ành lắc lư, cái tát của Mạnh Hằng
Phi và cơ thể đầy mùi rượu đè nặng lên người trong bóng tối, khu rừng mờ mịt
sương, mũi tên đầy máu, cơ thể co giật sắp chết và giây phút tuyệt vọng nhất…
Tất cả đều mai phục ở trong bóng tôi chờ đợi cô, chỉ cần nhắm mắt lại là chúng
lại lần lượt hiện ra trước mắt. Trong những ngày đầu, cô phải uống thuốc an
thần để có được giấc ngủ yên. Mấy ngày sau đó tình hình có vẻ tốt hơn, cô vẫn
kêu thất thanh trong đêm, nhưng khi mở mắt thấy mình đang ở trong vòng tay quen
thuộc, điều này khiến cô cảm thấy được an ủi nên sự sợ hãi trong lòng được xoa
dịu.
Cô không thể rời người đàn ông này, đặc biệt là trong
đêm, nhưng cô vẫn không muốn nói chuyện với anh. Thực sự là đầu óc cô rất căng
thẳng, không thể cảm thấy thoải mái được. Cô không có cách nào để quan tâm đến
bất kỳ ai.
“À, quên mất không cho em xem cái này.” Lục Hiến Phong
lấy chiếc chìa khóa vàng từ trong túi ra, đắc ý giơ lên trước mặt cô. “Anh đã
đem đổi một sợi dây khác đẹp hơn, đeo vào đi. Cái này mẹ anh đã đem vào đền xin
rồi, có tác dụng tránh tà rất tốt.”
Tô Cẩm hé mắt, nhìn chiếc chìa khóa vàng, sống mũi đột
nhiên hơi cay.
Lục Hiến Phong tránh chỗ quấn băng trên cổ cô, đeo
chiếc chìa khóa vàng vào cho cô, nhìn thấy mắt cô hơi đỏ, không đừng được tiến
lại hôn lên má cô. “Cứ cho là em không thèm để ý đến anh, thì cũng phải nói
chuyện với anh chứ. Em xem anh ngoan thế này, ngày ngày mượn nồi của nhà ông
Khúc để nấu canh gà cho em…”
Tô Cẩm cúi đầu nhẹ nhàng sờ vào chiếc chìa khóa trước
ngực, nước mắt rơi xuống.
Lục Hiến Phong đưa tay ôm cô vào lòng mình, giống như
là an ủi một đứa trẻ đang tủi thân, nhẹ nhàng vuốt lưng cô. “Là anh không tốt,
sau này anh sẽ không để em gặp chuyện như thế này nữa…”
Tô Cẩm cảm thấy đỡ căng thẳng, vùi đầu vào lòng anh
khóc thành tiếng.
“Không sao, không sao.” Lục Hiến Phong nhẹ nhàng vỗ
vào lưng cô, trong lòng chua xót nghĩ: Phản xạ của cô bé ngốc nghếch này đúng
là dài, đã nhiều ngày trôi qua rồi mà bây giờ mới biết khóc.
Bên ngoài cửa, Lý Hiểu Âu đẩy cửa phòng ra một chút
rồi lại khép vào như cũ, quay đầu lại cười với Khúc Kinh Vĩ. “Thằng nhóc đấy
nói là canh gà do nó nấu, đúng là không biết điều. Anh Khúc, về chúng ta phải
cho nó một trận.”
Ông chủ Khúc đặt túi to túi nhỏ lên chiếc ghế ở cửa,
cười hồn hậu, “Người ta đang dỗ vợ mà, không sao. Về cậu cũng phải theo đuổi cô
nào đó đi, tôi sẽ bảo con dâu giết gà, nấu canh cho!”.
Lý Hiểu Âu sờ cằm, nghiêng đầu nghĩ ngợi, “Ôi, phải
nói là phụ nữ ở chỗ ông khá tuyệt. Ông có quen cô nào vừa xinh đẹp, vừa dịu
dàng, vừa khôn khéo, vừa đanh đá, gan không nhỏ mà lại chưa lấy chồng không?”.
“Vừa khôn khéo, vừa đanh đá?” Mặt ông chủ Khúc ngạc
nhiên, “Cậu không nói nhầm đấy chứ?”.
“Đúng.” Lý Hiểu Âu bình thản gật đầu, “Trước mặt tôi
thì vừa ngoan vừa nghe lời, trước mặt người khác thì vừa dũng cảm vừa đanh đá…
Ông nghĩ như vậy không tốt sao?”.
Ông chủ Khúc cảm thấy buồn cười, nhưng lại không thể
cười được, cúi đầu nghĩ, hay là quyết định nói thật: “Tôi cảm thấy… con gà mà
con dâu tôi giữ cho cậu có thế sẽ sống cho đến già”.
Lý Hiểu Âu: “…”
Từ lúc bắt đầu nói chuyện với Lục Hiến Phong, câu Tô
Cẩm hỏi nhiều nhất là: “Anh đúng là cảnh sát à?”.
Lúc đầu thì Lục Hiến Phong rất bình tĩnh trả lời cô,
sau đó thì bắt đầu đọc giấy chứng nhận cảnh sát cho cô nghe; sau đó nữa, chỉ
cần cô hỏi câu này là anh trực tiếp đưa giấy chứng nhận cho cô xem, thế là lại
thêm một câu mà Tô Cẩm nói nhiều nhất là: “Làm thế nào để kiểm tra xem giấy
chứng nhận là thật hay giả đây?”.
Lục Hiến Phong: “…”
Vấn đề này nếu cứ tiếp tục diễn ra thì sẽ không tốt
chút nào. Nếu anh nói mình là người thành thật thì cô lại nói: “Những kẻ lừa
đảo đều nói như vậy”. Nếu anh tiếp tục giải thích: “Anh không phải là kẻ lừa
đảo”. Cô sẽ nói tiếp: “Thế làm thế nào để chứng minh anh không phải là kẻ lừa
đảo? Bằng chứng của anh có thể là giả…”.
Lục Hiến Phong không biết làm thế nào nữa, nghĩ: Người
cố chấp thật là đáng sợ. Liệu có phải đưa cô ấy đi gặp một chuyên gia kiểm định
không, học kỹ thuật kiểm định như thế nào?
Cho đến khi hai người đáp máy bay về thành phố T, Tô
Cẩm vẫn phân vân vấn đề giấy chứng nhận là thật hay giả. Nhưng, cô cũng biết
câu hỏi gần đây nhất của mình thực sự đã làm anh nổi giận, thế là cô lại khéo
léo đổi sang một câu hỏi khác: “Ồ, anh là cảnh sát vũ trang à?”.
Lục Hiến Phong đang lim dim ngủ hé mắt, hoài nghi nhìn
cô, “Ừ”.
Tô Cẩm lại hỏi: “Thế trước khi làm cảnh sát vũ trang
thì sao?”
Lục Hiến Phong lại liếc nhìn cô, trả lời rất cẩn thận:
“Làm lính”.
Tô Cẩm tiến lại gần anh hơn, rõ ràng là rất háo hức,
“Lý Hiểu Âu nói anh dùng nỏ quân dụng, còn nói anh bắn súng rất giỏi. Anh đã
từng làm đặc công à?”.
Lục Hiến Phong cảnh giác, trả lời lại càng thận trọng
hơn: “Đã từng làm”.
Tô Cẩm lại hỏi thêm: “Thế bây giờ anh ở cấp nào?”.
Lục Hiến Phong lại càng cảnh giác hơn, “Hai vạch một
sao”.
Nói thật là Tô Cẩm chỉ biết có thứ được gọi là “cấp
bậc”, nhưng cấp bậc cụ thể thế nào thì cô không rõ. Đang muốn hỏi
