Tình Yêu Không Mật Mã

Tình Yêu Không Mật Mã

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324675

Bình chọn: 8.5.00/10/467 lượt.

“hai vạch một

sao” là cấp gì thì cô tiếp viên đã nhắc nhở mọi người thắt dây an toàn, máy bay

chuẩn bị cất cánh. Tô Cẩm bị vấn đề làm thế nào để thắt dây an toàn được an

toàn hơn thu hút sự chú ý nên những thắc mắc về vấn đề cấp bậc của anh tạm thời

được gác lại.

Lục Hiến Phong thở phào, phát hiện ra rằng để một đứa

trẻ tò mò không hỏi những vấn đề khó giải thích, con đường thoát thân duy nhất

là đánh lạc hướng, không để cho đầu óc cô ấy có thời gian rảnh rỗi.

Lục Hiến Phong đưa tay ôm chặt lấy cô, nói nhỏ: “Ôi,

Tô Tô, sau khi chúng ta về thành phố T thì em có dự định gì không? Nói ra xem

nào”.

Tô Cẩm rất chăm chú suy nghĩ, có vẻ đau xót thở dài,

“Vấn đề công việc của em vẫn còn tồn đọng. Không biết là công ty định giải

quyết như thế nào…”.

Lục Hiến Phong an ủi cô: “Điều đó không cần gấp gáp,

tốt nhất là em nên nghỉ ngơi một thời gian”.

Tô Cẩm lại hỏi anh: “Anh có dự định gì không?”.

Lục Hiến Phong cầm lấy tay cô, cầm đầu ngón tay cô

đếm: “Một, lâu rồi không có người ở nhà, cần phải dọn dẹp vệ sinh; hai, phải đi

siêu thị mua thật nhiều đồ ngon về nhét đầy tủ lạnh. Em là bệnh nhân mà, cần

phải bổ sung dinh dưỡng; ba, khi nào rảnh rỗi còn phải đưa em đi thăm thằng

nhóc của vợ chồng Hình Nguyên; bốn, cuối tháng là sinh nhật mẹ anh, anh phải

đưa em về, để em ra mắt; năm, khi nào sức khỏe của em hồi phục, sắp xếp thời

gian đưa em về thăm người nhà”. Anh nghiêng đầu nghĩ. “Tạm thời dự định như vậy

đã. Em có ý kiến gì không?”

Anh nói từng việc một thì miệng Tô Cẩm cũng mở to dần,

đến khi anh nói xong có lẽ có thể nhét cả quả trứng vịt vào đó.

Lục Hiến Phong vỗ vỗ lên mặt cô, cười hỏi: “Em nhìn

phản ứng của em kìa, có gì đáng ngạc nhiên lắm sao?”.

Tô Cẩm định thần lại, xoa xoa mặt, có vẻ hơi ngại

ngùng, “Hóa ra… anh đã lên kế hoạch nhiều việc như vậy”.

Lục Hiến Phong rướn mày hỏi lại cô: “Em có ý kiến gì

không?”.

Tô Cẩm tiếp tục xoa mặt mình, lắp bắp nói: “Người đó…

Lý Hiểu Âu đâu?”.

“Anh ấy nhiều việc, nên về trước báo cáo rồi.” Lục

Hiến Phong không hài lòng kéo ngón tay cô ra khỏi mặt, “Em không được lảng

tránh chủ đề chính”.

Tay Tô Cẩm buông thõng xuống, đặt lên chân rồi lại vặn

vào nhau.

Lục Hiến Phong có vẻ hơi hiểu ra, để lộ vẻ không tự

tin, anh nói: “Tô Tô, không phải là em đang không vui chứ?”.

“Đương nhiên là không!” Tô Cẩm bực bội lườm anh. Nhưng

khi quay đầu đi, Lục Hiến Phong nhìn thấy cổ cô đỏ lên, ngay cả tai cũng đỏ

lựng.

Lục Hiến Phong cúi đầu cười, “Tốt, không phải, đương

nhiên là không”.

Tô Cẩm rất muốn quay đầu lại nhìn anh, nhưng mặt cô

đang nóng bừng. Cô sợ là mặt lại đỏ lên, nếu lúc này quay người lại thì không

phải là anh ấy sẽ nhìn thấy sao?

“Ôi, Tô Cẩm.” Lục Hiến Phong sợ cô xấu hổ rồi thành ra

bực bội, lại tiếp tục nói vấn đề mình là cảnh sát thật hay cảnh sát giả, rồi

chuyển chủ đề nói chuyện. “Bố mẹ em thích ăn gì?” Nhìn trộm phản ứng của cô,

đúng, vẻ mặt cô quả nhiên đã gần như quay trở về trạng thái bình thường.

“Mẹ em thích ăn cay.” Tô Cẩm bắt đầu chỉ đầu ngón tay

đếm các món ăn: “Các món ăn Tứ Xuyên như gà nấu cay, cá hấp, đậu phụ nấu cay có

thể làm cho mẹ em vui. Bố em thích ăn sườn chua ngọt, cánh gà…”.

Lục Hiến Phong không khách khí ngắt lời cô: “Mấy món

sau đều là món em thích ăn phải không?”.

Tô Cẩm thẳng thừng phản đối: “Bố em cũng thích ăn,

không được sao?”.

“Được, được.” Lục Hiến Phong cảm thấy hơi đau đầu,

trong lòng nghĩ chắc bố của cô ấy sẽ không vô lý như cô ấy.

Không thể không đáp lễ. Tô Cẩm bắt đầu khách khí hỏi

lại anh: “Mẹ của anh thích ăn gì?”.

Lục Hiến Phong không thèm chú ý nhìn cô, “Em biết làm

gì?”.

“Anh…” Tô Cẩm cảm thấy tức giận, “… Thí sinh Lục, mời

trả lời câu hỏi”.

Lục Hiến Phong không biết là cô có giả vờ hay không,

đành trả lời câu hỏi: “Mẹ của anh thích ăn các món Mãn – Hán”.

Tô Cẩm lắp bắp: “… Mãn… Mãn…”.

“Các món Mãn – Hán.” Lục Hiến Phong vui vẻ thay cô nói

hết câu.

“Coi như em không hỏi.” Tô Cẩm vẻ trách móc nghiêng

đầu sang bên kia, “Ngủ thôi. Em là bệnh nhân, phải ngủ nhiêu”.

Lục Hiến Phong cúi đầu mỉm cười, nhìn vẻ ngạc nhiên

của cô gái ngồi cạnh rồi cảm thấy có gì đó không nỡ nhẫn tâm, “Tô Tô, anh còn

có một tin vui, em muốn nghe không?”.

Tô Cẩm không mở mắt trả lời: “Không nghe”.

Nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy giọng của Lục Hiến Phong

rất hấp dẫn: “Thật sự là không muốn nghe sao? Điều này có liên quan đến cô bạn

thân của em Bành Tiểu Ngôn đấy”.

Tô Cẩm thở dài, trong lòng nghĩ mình đúng là không

chống lại được mê hoặc, “Thế thì em đành miễn cưỡng nghe đây”.

Lục Hiến Phong lại cười, nhưng giọng nói đã trở lại

bình thường: “Có một người tên là Simon, em có còn nhớ gì không?”.

Tô Cẩm mở to mắt, “Là người ở bãi đỗ xe làm cho anh sợ

trốn vào lòng em à?”.

“Tô Tô!” Lục Hiến Phong dở khóc dở cười.

“Có phải không?”

Lục Hiến Phong mất kiên nhẫn, “Không sai, chính là anh

ấy”.

Tô Cẩm nhớ lại khuôn mặt của người đàn ông đó, nhưng

trên người anh ta hiện ra một vẻ đáng sợ không ai dám lại gần. Cô còn nhớ giọng

nói của người đó, rất trầm ấm.

“Hình như Tiểu Ngôn thường xuy


Polly po-cket