nhân số một của Hồng Kông.'>
Người nhân viên nói lại lời của Tổng giám đốc với Diệp
Đào Hoa, nhưng chị ta hầu như không để ý, thói quen nghề nghiệp khiến chị tiến
lại búng búng khuôn mặt và nắn nắn eo Đường Du, rồi nói: “Làm nhân viên phục vụ
thì thật đáng tiếc.” Tuy vậy chị ta cũng không có ý ép buộc, do Đường Du không
tiếp lời, chị cũng không nhắc lại nữa. Có một chuyện xảy ra trước khi Đường Du
rời hộp đêm, thì ra nhân viên phục vụ ở đây phải nộp tiền đặt cọc, không nhiều,
chỉ ba trăm tệ nhưng với Đường Du thì quá là khó, cô nóiDiệp Đào Hoa: “Giờ em
không có tiền.”
Diệp Đào Hoa nhìn kĩ Đường Du thêm lần nữa, hiểu rằng
nếu không quá bế tắc thì người như cô đâu có đến nơi này. Chị ta xua xua tay,
nói: “Thôi được, em có thể để Chứng minh thư ở đây.” Sau khi mọi thứ xong xuôi,
lúc chuẩn bị ra về, Diệp Đào Hoa hỏi thêm: “Em thực sự không định làm cùng chị
à? Chị sẽ giới thiệu cho em những người tốt nhất, có thể em chưa biết, nhân
viên tiếp rượu chỉ cần uống được rượu, không phải tiếp khách đâu.”
Đường Du cảm ơn rồi lễ phép từ chối.
Trên đường tiễn Đường Du ra, người nhân viên nói: “Chị
Đào Hoa chưa từng hứa hẹn với ai thế đâu, chị ấy cũng chẳng ép buộc ai cả. Thực
ra làm phục vụ cũng tốt, không giống các đám tiếp rượu, lương là do khách boa,
uống đến nỗi dở sống dở chết, có lúc còn bị coi thường. Làm phục vụ cũng có khi
được tiền boa, một tháng cũng kiếm được không ít đâu.”
Khi đã chính thức vào làm, người nhân viên hôm trước
giới thiệu Đường Du với các nhân viên khác. Họ phần lớn đều còn rất trẻ, Đường
Du năm nay hai mươi tuổi, thế nhưng những người ở đây chủ yếu chỉ mười sáu mười
bảy, lớn hơn một chút chỉ có cô lễ tân, người hôm trước dẫn Đường Du vào, năm
nay hai mươi mốt tuổi, tên là Lý Văn. Lý Văn cho cô hay, tuổi tác những người
đến đây làm việc ngày càng nhỏ, họ chủ yếu ở nông thôn, trình độ văn hóa thấp,
lại không muốn làm trong nhà máy, ở thành phố thì không tìm được việc nên mới
chọn nghề này.
Đường Du không cho Lý Văn biết mình là sinh viên đại
học, cũng không nói tại sao cô lại đến đây. Đương nhiên, Lý Văn là người hiểu
biết, không mấy khi hỏi những chuyện riêng tư. Ngày đầu tiên đi làm, Lý Văn chỉ
cho cô cách kiếm thêm tiền. Phần lớn là nhờ vào thuốc lá, giá thuốc lá trong
hộp đêm thường cao hơn bên ngoài gấp đôi thậm chí gấp bốn lần; còn rượu nữa,
nhân viên có thể lén lút mua rượu, thuốc lá ở bên ngoài rồi cất trong tủ quần
áo cá nhân, đợi khi có khách cần mua sẽ tự thu tiền của khách rồi đến tủ quần
áo lấy. Trong hộp đêm bao giờ cũng thu tiền trước rồi mới đưa đồ cho khách, hóa
đơn cũng do nhân viên quản, chỉ cần không viết vào hóa đơn thì số tiền đó thuộc
về mình rồi. Tuy nhiên, rượu là mặt hàng lớn, không gọn gàng như thuốc lá. Nếu
bán được vài bao thuốc lá với giá cao thì thu nhập một đêm cũng rất khả quan.
Đường Du nói: “Chả lẽ chị Đào Hoa và giám đốc không
biết chuyện này sao?”
“Chị Đào Hoa biết nhưng không quan tâm lắm, chỉ cần
ông chủ không phát hiện thì chị ấy chẳng gây khó dễ cho bọn mình đâu, yên tâm
đi.”
Quan hệ của Đường Du ở trường vốn thường chẳng ra làm
sao, ở hộp đêm cô cũng không cố ý lấy lòng ai nhưng những nhân viên ở đây rất
quan tâm và không hề nạt nộ dù cô mới đến, có chuyện gì cũng kéo cô ra nói, nào
là chuyện phiếm, chuyện khách hàng, chuyện thị phi của đám tiếp viên, chuyện
chị Đào Hoa. Tuy họ chỉ là những cô bé nhưng lại rất nghĩa khí. Đường Du nghĩ
có thể do có cùng hoàn cảnh nên mọi người dễ cảm thông nhau.
Vì mới đến nên mọi việc của Đường Du đều do Lý Văn
hướng dẫn. Có một phòng gọi mấy chai Hennessy, Lý Văn dẫn Đường Du mang lên,
khi ngang qua hành lang, họ thấy rất nhiều tiếp viên đang ưỡn ẹo quanh Diệp Đào
Hoa châm thuốc, nịnh nọt.
Lý Văn thì thầm: “Trên lầu có khách VIP, bọn họ đều
muốn được lên tiếp nên đang lấy lòng chị ấy.”
Dù mới đến làm có hai ngày nhưng Đường Du biết có
nhiều kẻ lắm tiền đến đây tiêu khiển, tuy nhiên cô chưa thấy khách nào có nhiều
tiếp viên tranh nhau đi tiếp như thế.
Lý Văn nói: “Chuyện ở đây thì nhiều, cậu mới đến, chưa
biết đâu, thôi, không nói nữa, bọn mình mang rượu lên đi, hai chai Hennessy XO,
hai chai Chivas Royal, này này, cẩn thận kẻo vỡ.”
Bài học đầu tiên của Đường Du khi đến làm việc tại “Loạn
thế giai nhân” là làm quen với giá các loại rượu và thuốc lá ở đây, Hennessy XO
và Chivas Royal là hai loại rượu tương đối đắt ở hộp đêm này, Lý Văn nói khách
bình thường sẽ không gọi, dù có gọi cũng không gọi luôn cả chai, mà chỉ gọi
từng ly. Đường Du nghĩ mấy người này đúng là phung phí thật!
Sau khi đã mang rượu lên, cả hai đi ra, Đường Du cứ
ngó nghiêng qua cánh cửa. Lý Văn kéo cô lánh vào nhà vệ sinh nói: “Đừng ngó
nghiêng nữa kẻo hai con ngươi rơi ra lúc nào không hay đấy”, rồi vừa nói vừa
hứng nước táp vào mặt , “Không ngờ lại chính là bọn họ, chả trách lúc nãy các ả
tranh nhau đến sứt đầu mẻ trán.”
Đường Du thản nhiên hỏi: “Cậu biết họ à?”
“Ừ, các chị em ở đây chẳng ai là không biết, tuy họ
rất ít lui tới.” Lý Văn đắc ý gật gù nói, “Lúc nãy cậu có để ý