thưởng cuối năm cao gấp bốn lần
cho mấy người nhân viên cũ bọn mình nữa.”
Không ngờ lại có chuyện đáng mừng như thế, Đường Du
nghĩ, từ giờ về sau sẽ tiếp tục làm ở hộp đêm Loạn thế giai nhân này.
Còn vấn đề tiền nhà trọ nữa, lúc Đường Du về thì không
thấy Tô Nhiêu đâu nhưng bà chủ nhà đã kịp nhìn thấy cô. Tưởng bà đến giục trả
tiền nhà, toan mở miệng thì bà nắm tay cô, mắt rơm rớm: “Đúng là nghiệt ngã.
Sao các cháu không chịu nói sớm, bác đã bảo Tô Nhiêu là cô gái ngoan như thế,
không thể bỗng chốc thay đổi nhanh như vậy. Thì ra bố nó mắc bệnh máu trắng,
cũng chẳng biết có chữa trị được hay không, cháu giúp bác chuyển đến nó lời xin
lỗi nhé, đêm đó, bác đã không đúng…”
Hả? Bố Tô Nhiêu mắc bệnh máu trắng, chuyện gì vậy? Mấy
năm nay, Tô Nhiêu hận bố đến nỗi không muốn nhắc, chỉ sống với mẹ, sao bỗng
nhiên xuất hiện tin tức về ông ấy? Đường Du ngơ ngác.
“Tiền thuê nhà…”
“Tô Nhiêu đã nộp tiền thuê nhà ba tháng rồi. Lần trước
bác có nhắc chuyện tăng giá, cháu hãy quên việc đó đi. Ba tháng tới, giá vẫn
không đổi, cứ yên tâm ở nhé.”
Bà chủ nhà đi rồi, Đường Du vẫn cứ ngơ ngác. Gọi cho
Tô Nhiêu thì không liên lạc được, gọi điện thoại cho mẹ cô nhưng chẳng ai nghe,
không liên lạc được nên Đường Du không biết rốt cuộc tình hình là thế nào.
Đường Du vẫn có việc phải tìm gặp thầy hướng dẫn, gõ
cửa văn phòng, thầy giáo mời cô vào. Cô sợ sệt đứng trước bàn làm việc, “Thưa
thầy, em có chút việc muốn hỏi.”
“Việc gì thế?”
“Về việc vay hỗ trợ học tập ạ.”
“Đơn xin vay hỗ trợ năm nay đã nộp từ lâu, sắp có phê
duyệt của ngân hàng rồi, e là em phải đợi sang năm tới.”
“Dạ.”
“Thưa thầy, em nợ tiền học phí có được không?”
“Em nợ bao nhiêu?”
“Dạ, sáu nghìn ạ.”
“Thầy cũng không rõ, đây là việc của phòng tài vụ,
không thuộc quản lý của khoa, nhưng…” Thầy trầm ngâm một lát mới hạ thấp giọng
nói, “Thầy biết là không được phép nợ học phí, nhưng phòng tài vụ cũng không
thể vì chuyện chưa nộp học phí mà yêu cầu nhà trường đuổi học em.”
“Vậy ạ, em biết rồi.” Đường Du muốn bật cười. Chả
trách trước đây Tô Nhiêu nói, thầy hướng dẫn trong văn phòng khoa tiếng Pháp
này được sinh viên yêu quý nhất, năm nào cũng được bình bầu là “Mười gương mặt
tiêu biểu nhất” và danh hiệu “Giảng viên được yêu mến”. “À, thưa thầy, em còn
một vấn đề nữa ạ.”
“Chuyện gì vậy
“Em muốn biết chương trình vừa học vừa làm của trường
ta còn chỗ không ạ?”
“Không, hết từ lâu rồi.” Thầy hướng dẫn xua xua tay,
“Em đừng nghĩ đến việc đó nữa.”
“Vâng, cảm ơn thầy.” Đường Du quay người đi về hướng
cửa.
“Này… từ từ đã… em quay lại đây.” Thầy giáo gọi Đường
Du. Cô quay lại, “Thưa thầy, còn việc gì nữa ạ?”
“Thầy nhớ mang máng, có em khóa trên đã tốt nghiệp,
gần đây muốn tìm người biên dịch, em có làm không? Thầy cho số điện thoại liên
lạc.”
“Thật vậy ạ? Được thế thì tốt quá. Đường Du mừng rỡ.
Cô biết trong trường có nhiều sinh viên nhận bản thảo dịch bên ngoài về làm,
thù lao hậu hĩnh, lại liên quan đến chuyên ngành. Tuy nhiên, những việc như
thế, hầu như đều do người quen giới thiệu, hoặc những anh chị khóa trên sau khi
tốt nghiệp nhượng lại cho các em khóa dưới.
Đường Du quen biết ít, nếu không, ý nghĩ đầu tiên của
cô đã không phải là đến hộp đêm Loạn thế giai nhân làm phục vụ, không ngờ lại
có thể biết được thông tin từ thầy giáo. Ghi xong số điện thoại, cô cúi đầu,
giọng chân thành: “Em cảm ơn thầy ạ.”
Thầy hướng dẫn cười, “Chính bởi vậy, nếu có thời gian
hãy năng đến văn phòng khoa, mỗi lần trong khoa tổ chức hoạt động giáo dục tâm
lý, em đều vắng mặt. Ủy viên tâm lý lớp em luôn nói em không hòa đồng, còn ám
chỉ em có vấn đề tâm lý, giờ thầy thấy em cũng bình thường đấy chứ.”
Đường Du cười ngượng nghịu.
Sau đó Đường Du liên lạc với chị khóa trên, chị ta họ
Phù, tên Thanh, Phù Thanh nhìn cô, hỏi: “Em là sinh viên năm mấy?”
“Em đang học kỳ một năm thứ hai.”
“Thế em đã học môn Phương pháp dịch Hán chưa?”
“Vẫn chưa ạ.” Ở khoa họ, năm thứ học Pháp ngữ sơ cấp,
học kỳ một năm thứ hai bắt đầu học Pháp ngữ trung cấp, đến cuối kỳ năm thứ hai
mới học Pháp ngữ cấp bốn, còn Phương pháp dịch Hán năm thứ tư mới bắt đầu học.
Điều này, Phù Thanh chắc chắn biết rõ hơn cô.
Phù Thanh không nói gì, nhìn Đường Du cân nhắc.
“Chị có tài liệu gì cần dịch không ạ? Hay, để em thử
dịch một đoạn?”
Phù Thanh đưa mắt nhìn cô, cười, “Cô bé này, đúng là
cầu tiến, nhưng việc này tạm thời em chưa làm được. Tuy nhiên, chị có mấy thứ
khác cần dịch, một vài cuốn truyện tranh đơn giản, sách thiếu nhi, có vài lời
đối thoại thôi, thứ này thì em có thể làm được.”
Lần đầu tiên nhận bài dịch nên Đường Du không dám lơ
là, tối nào cũng thức đến khuya. Cô dịch các cuốn truyện tranh màu khổ lớn,
thường là những mẩu chuyện thiếu nhi, lời thoại không khó. Mấy bản thảo đầu
tiên, cô dịch rất nhanh, khi giao lại cho Phù Thanh, chị ta lộ rõ vẻ hài lòng,
nhìn Đường Du cười nói: “Dịch khá lắm. Em mang bản thảo dịch đến địa chỉ này
nhé, đây là số điện thoại của họ, người phụ trách tên là Chương Duyệt, thù lao
thanh toán một tháng một lần. Nhưng ch