úng ta còn chưa làm xong mà".
Cô trừng mắt nhìn anh giống như nhìn quân địch đang
sắp tiến tới gần: "Anh muốn làm gì? Em cảnh cáo con heo thối anh, đừng có
mà bừa bãi xông đến đây."
"Cảnh cáo vô hiệu" Anh vừa cười vừa tuyên
bố: "Bà xã, em thật là biết nghĩ, em nghĩ muốn cùng anh làm một việc sai
lầm... " Anh cười rạng rỡ: "Anh thì lại nghĩ... chúng ta nên dậy
thôi, mặt trời lên cao bằng ba con sào rồi".
"Đáng ghét!" Lại bị anh ta lừa rồi.
Anh buông cô ra, vội vàng chạy vào nhà tắm: "Ai
chiếm được trước, sẽ là của người đó." Cô vội vàng bật dậy, cũng chạy vào
nhà tắm: "Anh chàng thối này, chơi ăn gian, phải cạnh tranh công bằng mới
được."
Anh đã "Cạch" một cái, chốt cửa lại, ở trong
nhà tắm đắc ý nói vọng ra: "Hôm qua lúc ăn cơm ông nội nói, ai mà xuống
lầu muộn sẽ phải đi đánh tennis cùng với ông, thật là khủng khiếp, ông là một
cao thủ đây." Cô tức đến mức nghiến chặt răng, đá ầm ầm vào cửa: "Anh
mở cửa ra cho em!".
Anh đủng đỉnh đánh răng, cạo râu: "Em từ từ đợi
nhé". Cô nhanh trí nghĩ ra một cách, vội vàng thay quần áo rồi xuống lầu
trước. Cô khe khẽ đóng cửa lại, nhẹ nhàng bước đi không một tiếng động, cười
đắc ý: "Có ai nói trước khi xuống lầu phải đánh răng đâu, đúng là đồ
ngốc!".
Hách Gia Tuấn mở trừng mắt, con ngươi như muốn lồi ra.
Tình trạng bây giờ như thế nào nhỉ? Gia Mĩ đang cùng với ông nội anh ngồi ở bàn
ăn nói chuyện vui vẻ, ngay cả khi anh đến, họ cũng không biết.
Người giúp việc bưng món điểm tâm lên, anh giả vờ ho
khụ khụ vài tiếng: "Hôm nay cổ họng mình có vấn đề rồi, thật chẳng thoải
mái chút nào". Ánh mắt anh nhìn thẳng vào hai người, nhưng họ vẫn làm ngơ,
xem như chẳng có anh tồn tại vậy. Thật là đáng ghét! Anh lấy tay gõ gõ xuống mặt
bàn: "Này, Trình Gia Mĩ..." Lời còn chưa dứt, chiếc gậy của ông nội
đã vung lên, anh vội vàng nhảy lùi lại phía sau để tránh, rồi giận dữ nói:
"Ông nội, ông đừng đem đả cẩu bổng của ông ra huơ loạn lên có được
không?".
"Tiểu tử thối, ngươi lại xem ta như bang chủ Cái
Bang sao?" Ông nội đứng dậy, dùng gậy chỉ vào anh mắng: "Thảo nào mà
Gia Mĩ nói cháu bắt nạt cô ấy, nam nhi quân tử phải đại trượng phu chứ, sao
cháu lại xấu tính xấu nết như vậy." Gia gia nheo mắt cười nhìn Gia Mĩ:
"Cháu nhìn Gia Mĩ của chúng ta xem, vừa dịu dàng vừa đáng yêu, thật đúng
là mẫu người phụ nữ lý tưởng để làm vợ hiền mẹ tốt."
"Cô ấy làm vợ hiền mẹ tốt?" Hách Gia Tuấn
lớn tiếng hỏi lại: "Gia Gia, đầu óc của ông có vấn đề rồi đây, người phụ
nữ này mà là mẫu hình lý tưởng để làm vợ hiền mẹ tốt, dịu dàng đáng yêu
ư?".
Gia Gia cầm chiếc gậy nhằm vào anh đánh tới, thân thủ
nhanh nhẹn. Hách Gia Tuấn vừa chạy vừa la: "Ông khỏe như vậy sao lại phải
dùng gậy, thì ra là dùng để đánh người, thật là ông già đáng ghét!".
"Tiểu tử thối, xem ta có đánh chết ngươi
không" Hách gia gia nổi giận đùng đùng đuổi theo anh, Gia Mĩ đủng đỉnh ăn
sáng, ăn xong mới từ từ lau miệng, dịu dàng nói: "Gia Gia, ông không cần
phải như vậy, vì đánh anh ấy mà ảnh hưởng đến sức khỏe, thực là không
đáng."
Hách gia gia thở phì phì dừng lại, cố gắng cười:
"Cái thằng ranh này, giống như con khỉ vậy, thực không thể nào đuổi
được."
Gia Mĩ đứng lên, bước đến bên đỡ ông, vừa cười vừa
nói: "Ông không cần phải phí sức hại mình như vậy, lát nữa trong trận đánh
tennis dạy cho anh ấy một bài học là được rồi." Hách gia gia gật gật đầu:
"Đúng là Gia Mĩ hiểu chuyện".
Hách Gia Tuấn nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn
Gia Mĩ: "Buổi tối anh sẽ lại tiêu diệt em!" Hách gia gia hơi ngạc
nhiên, rồi cười tiếp lời; "Đúng, buổi tối tiêu diệt Gia Mĩ, lời nói này
nói rất đúng."
Gia Mĩ đỏ bừng mặt giống như ngồi bên đống lửa vậy Cô
vừa cười vừa nói: "Ông nội à, kỳ thực anh ấy mắc một loại bệnh, mà cháu
thực không tiện nói ra, cái bệnh này hả, đàn ông đều không dám mở miệng nói ra
đâu ông ạ."
Hách Gia Tuấn bước đến trước mặt cô, giận dữ hỏi:
"Anh mắc bệnh gì hả? Em đừng có nói lung tung." Gia Mĩ nhìn anh chớp
chớp mắt, mặt tỏ vẻ ngây thơ: "Xin lỗi, em chỉ buột miệng nói ra
thôi..."
Hách gia gia há hốc mồm, cứng cả lưỡi, vỗ vỗ vào người
Hách Gia Tuấn ra vẻ thăm dò: "Cháu cao lớn khỏe mạnh như vậy, làm sao có
thể lại mắc cái loại bệnh đó nhỉ?" Hách Gia Tuấn mặt mày đau khổ nói:
"Ông nội, cháu rất khỏe ông đừng có nghe cô ấy nói năng lung tung bừa
bãi."
Gia Mĩ ngắt lời: "Đúng đấy, ông nội, cháu thực là
nói năng hồ đồ, việc như vậy làm sao có thể nói ra chứ, chỉ một chút bất cẩn đã
buột miệng nói ra. Anh ấy cơ thể cường tráng khỏe mạnh, một chút bệnh tật cũng
không có... "
Hách gia gia gật gật đầu nói: "Chuyện này đúng là
không được nói lung tung với người ngoài... có cũng xem như là không
có..."
"Ông nội..." Gia Tuấn thất vọng thốt lên.
Gia Mĩ phụ họa: "Đúng ạ, có cũng xem như là không có. Câu này của ông nội
thực là tuyệt vời!".
Hách Gia Tuấn chỉ còn cách hậm hực trợn mắt nhìn cô,
Hách gia gia lặng lẽ thở dài: "Từ giờ trở đi cháu càng cần phải đi chơi
tennis cùng với ông, mỗi ngày cùng ông luyện tập khoảng ba tiếng."
"Ba tiếng?" Hách Gia Tuấn giơ ba ngón ta
