Duck hunt
Tình Nhân Trọn Gói

Tình Nhân Trọn Gói

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324134

Bình chọn: 8.00/10/413 lượt.

?

Anh và em sẽ tạo cho họ ấn tượng chúng ta là một cặp.

Cặp với nhau sao? Cô mất hết bình tĩnh.

Lúc nào cũng dõi mắt đến nhau.

Một âm thanh lạ thoát ra từ cổ họng cô. Còn khuya. Chắc chắn phải còn cách nào khác chứ?

Nếu em nghĩ ra cách giải quyết khác, anh rất muốn được nghe.

Vấn đề là, cô không thể - bởi lẽ tâm trí của cô đang choáng váng cực độ, cố tiêu hóa cái ý tưởng kỳ quặc của anh. Có thể làm thế nếu anh và cô đã qua vài lượt hẹn hò. Đi xem phim, đi thưởng kịch, một hay hai bữa tối cùng nhau...

Anh cần một người đồng hành thường xuyên để giảm bớt nhiệt từ cái của nợ Chàng trai của năm, anh nói tiếp. Người cùng anh thực thi các trách nhiệm nảy sinh từ danh hiệu ấy.

Như thế cũng tạo được ấn tượng tốt cho em trong mắt công chúng, mà lỡ cánh nhà báo có đánh hơi được sự việc ở Paris, anh nghĩ tầm ảnh hưởng của anh với giới truyền thông có thể dàn xếp ổn thỏa. Còn về vấn đề tài chính – anh có một phòng ở tầng trệt gần chỗ làm, em có thể dùng phòng đó để làm kinh doanh, miễn phí hoàn toàn.

Cô vẫn chăm chăm vào từ thường xuyên. Mức độ thường xuyên mà anh nói thì sao?

Đôi mắt anh giờ chuyển sang màu than, cứng rắn. Em sẽ chuyển đến chỗ anh –

Ái chà. Từ từ đã nào. Chuyển đến sống với anh sao?

Như thế sẽ an toàn hơn.

An toàn hơn cho ai cơ? Cô nheo nheo mắt. Mà anh định nghĩa thế nào về an toàn chứ?

Bố mẹ em đi vắng cả; em sẽ không muốn ở một thân một mình trong căn nhà rộng rinh đó đâu. Mariel, một khi cánh cửa đã khép lại, sẽ chẳng ai biết được chuyện gì diễn ra đằng sau đó cả.

Không một lời đáp. Cô không tìm được một câu trả lời nào khác. Như vậy trong mắt mọi người, chúng ta sẽ là một cặp?

Cặp tình nhân, anh chỉnh lại.

Sức nóng bừng bừng trong mạch máu cô khi hình dung ra hình ảnh đó. Có nghĩa là chúng ta vừa chuyển từ bạn đồng hành và vài cuộc hẹn hò sang hẳn cặp tình nhân?

Mắt anh vẫn giữ nguyên ánh nhìn với cô. Anh sẽ không vờ vịt nói rằng anh không muốn cùng em trên giường đâu, Mariel.

Điều gì khiến anh nghĩ em muốn lên giường với anh chứ? Cô đáp trả.

Điều gì khiến cô nghĩ cô có thể kháng cự được chứ?

Xúc cảm, anh nói. Sự lôi cuốn. Em có thể dùng bất kỳ từ gì để gọi tên, rung cảm giữa anh và em đã hiện diện từ tối qua. Không thể nói anh lấy làm vui được. Chuyện này quá sức phức tạp.

Ít nhất chúng ta cũng đồng điệu hoàn toàn ở một điểm.

Vấn đề là, cả hai ta đều muốn cùng một thứ - nhưng chỉ có anh mới có nhã ý chuyện trò về nó.

Mím chặt môi để ngăn mình lên tiếng phản bác, cô ép mình nhìn anh. Phải chăng màu mắt anh tối hơn?

Đôi mắt em cho anh biết cả rồi. Mắt anh hạ ngang ngực cô, núi đôi của cô trở nên tròn đầy và nặng hơn. Thêm cả cách phản ứng của cơ thể em nữa...

Được rồi, anh ngừng ở đó thôi. Cô cựa quậy tìm chút khí để thở. Sao lại chẳng có lấy một chút không khí ở đây thế này? Anh chàng này thật khốn kiếp vì đã khiến cô cảm thấy bị tổn thương.

Vì đã khiến cô cảm thấy mình được sống hơn hẳn những năm vừa qua.

Vẻ mặt anh chẳng hề đổi khác, cô quan sát với vẻ ghen tị. Làm sao anh có thể ngồi mát ở đây, vui vẻ thoải mái bàn về chuyện trở thành cặp tình nhân, cùng một việc này, có bao nhiêu phần trăm chỉ đơn thuần chỉ là thỏa thuận giữa anh và cô?

Cô hít nhanh thêm một hơi nữa. Cũng chẳng quan trọng, cứ mặc kệ anh nghĩ gì tùy thích về khoản thỏa thuận ngủ chung. Giờ đây mục tiêu quan trọng nhất là gây dựng sự nghiệp và duy trì nó. Được dư luận đánh giá tốt và địa điểm mở hàng. Quên xừ đám cảm xúc đi. Cả những thứ cuốn hút tầm xàm nữa.

Và nếu chỉ phải sống trong nhà của Dane và đóng tròn vai người tình của anh... Quan hệ tình cảm. Cô nuốt nước bọt. Cô sẽ ngậm đắng nuốt cay nhận lời vậy.

Được thôi. Hai cái đâu thông thái như chúng ta sẽ biết cách giải quyết êm thấm mà không gây rùm beng lên. Nhưng đây hoàn toàn chỉ là một thỏa thuận đơn thuần. Ngay khi công việc làm ăn bắt đầu thu được tiền, em sẽ gửi trả anh.

Cô tự nhắc nhủ mình rằng anh không phải típ người trong mộng của cô. Mẫu người yêu thích của cô phải hết sức quyến rũ, lôi cuốn sâu sắc và ăn mặc có gu, trong khi đó rõ ràng Dane chẳng gây được chút ấn tượng nào về khả năng phối đồ cả.

Cô cần phải ghim chặt ý nghĩ này trong đầu, để dẹp lực hút thừa thãi, vô ích này sang bên. Vì sự nghiệp của cô.

Vì cái đầu tỉnh táo của cô.

Còn về phần Dane và bồ bịch anh... Dù đây không phải là một mối quan hệ chính thức, em có một điều kiện. Cô muốn đứng dậy đi tới đi lui nhưng vẫn cố ép mình ngồi yên, tựa lưng vào ghế và nhìn vào mắt anh. Hiện giờ đàn ông không thuộc những mối quan tâm hàng đầu của em, bởi thế về phần em thì không có gì đáng kể, nhưng em sẽ không chấp nhận bất cứ hành động tùy tiện nào của anh khi chúng ta... ở cùng nhau.

Chuyện đó là hiển nhiên rồi.

Không. Không hiển nhiên tý nào. Em không muốn trở thành con ngốc một lần nào nữa.

Em hiểu sai rồi, Mariel. Gã người Pháp kia mới là kẻ ngốc chính hiệu. Dane đứng dậy, trả chiếc ghế về vị trí cũ, và bằng một cử chỉ rõ rành rành muốn cô xua đi những rối rắm trong đầu óc, anh rung lẻng xẻng chùn chìa khóa trước mặt cô.

Ơ... Không biết anh đã lấy chúng bằng cách nào