Vũ Sinh Kỹ, nhưng do cả đêm qua Tống Ninh Ninh bị mất ngủ nên đã đem toàn bộ những lời căn dặn của anh quẳng ra sau đầu. Khi anh vừa mới bước chân vào phòng họp, cô đã lập tức chuồn đi rồi.
Thật ra, cô nghĩ chỉ cần xác định là Đỗ Phù Lãng không xảy ra chuyện gì là được rồi, cô suy nghĩ đến việc chấp nhận yêu cầu của hắn, dù sao không có lý gì mà hắn muốn gặp cô thì cô phải đi gặp hắn cả.
Mặc dù cô đã nghĩ như vậy, nhưng bước chân lại không tự chủ được mà đi tìm gặp hắn.
Cô đành suy luận rằng đây chỉ là do lương tâm cắn dứt mà thôi…. Lúc cô bước chân vào cửa trụ sở của Tập đoàn Hoàn Vũ Sinh Kỹ, Tống Ninh Ninh đã tìm cho mình một lý do vô cùng tốt. Chung quy là do hắn đã vì mình mà phải nhập viện, căn cứ vào đạo lý hiển nhiên, cô đến thăm nom hắn cũng là bình thường.
Hông nay cô tới báo tên để lên lịch hẹn gặp hắn cũng vô cùng thuận lợi và được mời vào trong phòng chờ Đỗ Phù Lãng họp xong.
Đứng ở cửa thang máy vào trong phòng chờ nghênh đón cô chính là trợ lý Trình Hiểu Phong của Đỗ Phù Lãng, nhìn thấy cô hắn có chút sửng sốt.
“Tống…. Tống tiểu thư?”
“Là thật không phải giả.”
Cô vuốt vuốt mái tóc ngắn của chính mình, có thể lý giải được sự kinh ngạc trong lòng hắn, bởi vì bộ dạng của cô ngày hôm nay và ngày hôm qua như hai người hoàn toàn khác nhau.
“Này…”
Trình Hiểu Phong khôi phục lại tinh thần rất nhanh.
“Tống tiểu thư, mời đi bên này.”
Tống Ninh Ninh đi theo theo sau hắn tới trước cửa phòng chờ của Đỗ Phù Lãng.
“Tống tiểu thư mời vào.”
Tống Ninh Ninh gật đầu với hắn, coi như thay lời cảm ơn, sau đó bước qua hắn đi vào trong phòng.
Vừa vào đến cửa, cô hít một hơi thật sâu, giữ vững tinh thần cất giọng lớn tiếng nói.
“Tôi đã đến rồi đây.”
Đỗ Phù Lãng ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn chằm chằm cô từ xa bước tới, không nói một lời nào.
Cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của hắn, cô không được tự nhiên nhìn xuống dưới người mình.
“Có vấn đề gì sao?”
“Tóc của cô…”
Đỗ Phù Lãng cực kỳ ngạc nhiên nhìn đến bộ tóc của cô, mới ngày hôm qua còn dài thướt tha, hôm nay đã là một bộ tóc ngắn gọn gàng buộc lại đằng sau không có chút cảm thấy không giống… Tống Ninh Ninh hiện tại trong tưởng tượng của hắn…
“Cô đã làm gì với bộ tóc của cô rồi?”
Tống Ninh Ninh đưa tay lên vuốt vuốt tóc chính mình, nhịn không được lẩm bẩm hỏi lại.
“Vấn đề nên là ngày hôm qua anh bị làm sao vậy?”
Anh đặt chiếc bút đang cầm trên tay đặt xuống bàn, chăm chú nhìn cô.
“Giải thích một chút, làm sao vậy?”
“Bởi vì đây mới chính là bộ dáng thật sự của tôi.”
Bàn tay cô lại vuốt nhẹ lên đầu mình.
“Anh không thích tôi cũng không có cách nào a.”
Cô giải thích.
“Ngày hôm qua, bộ tóc đó… là giả. Tóc là tóc giả, ngực là độn, thắt lưng bó bụng mới có thể được thân hình như thế, đến như khuôn mặt… chắc anh cũng biết kỹ thuật make –up hiện nay rồi chứ thật thần kỳ nha, em gái tôi lại là một chủ công ty chuyên trang điểm cô dâu, dưới trướng của nó có rất nhiều thợ trang điểm thật thần kỳ nha.”
Đây chính là thủ đoạn lừa dối rồi.
Anh nhìn chằm chằm điệu bộ kể lể thật thà sinh động của cô, mà nhịn không được bật cười. hôm nay cô ăn vận hết sức đơn giản với một chiếc áo T-shirt kết hợp với quần bò, quả thật vô cùng phù hợp với cá tính của cô.
Anh lại dùng một ánh mắt của một thanh niên thuần khiết đánh giá cô.
Ngày hôm qua trông cô rất đẹp, nhưng ngày hôm nay, anh không ngờ răng cô lại có một bộ mặt thú vị đến như vậy.
“Thực ra, cô như thế cũng rất được.”
Tống Ninh Ninh chăm chú nhìn lại ánh mắt của cô, cô lại một lần nữa cảm nhận được trái tim mình bắt đầu đập rộn ràng giống như cảm giác của ngày hôm qua, hơn nữa, dường như cô lại phát hiện trên trán mình đổ đầy mồ hôi, vừa tiếp xúc với hắn, cô cảm giác như chính mình có một dòng điện chạy qua, không hiểu sao, toàn thân phát run.
Điều này thật kỳ quái khiến cho cô vô tình muốn né tránh ánh mắt đó, nhưng thật kỳ lạ thay ánh mắt anh lại bám riết lấy cô không rời, một khắc cũng không tha, khiến cô không có cách nào né tránh nổi.
“Không nghĩ tới anh cũng có thể nói lời ngon tiếng ngọt như thế.”
Cô cố ý bộc lộ ra thái độ cẩu thả, lại âm thầm quan sát hắn. Nhìn hắn như thế, khí sắc cũng không có quá kém, rất khó tưởng tượng với bộ dạng mới ngày hôm qua vừa đi cấp cứu của hắn.
“Tôi chỉ nói sự thật thôi. Thật ra cô cũng rất đẹp mà.”
“Đó là bởi vì anh chưa từng nhìn qua hai cô em gái của tôi thôi.”
Hắn vừa nói miệng cô liền lập tức phản bác lại, bên bưới chân còn bận rộn xoay chiếc ghế dựa đẩy đẩy đến trước bàn làm việc của hắn, lại ngẩng đẩu lên nhìn khuôn mặt đang không biết nên khóc hay nên cười của hắn, cô thắc mắc.
“Có vấn đề gì không?”
“Cô không có tay sao?”
Hắn nhướng mày, không đáp thêm gì nữa.
“Anh đang nói cái quái gì vậy? Tôi đương nhiên là có tay rồi.”
Cô lẩm bẩn nói, thu hồi lại động tác dưới chân, không tình nguyện dùng tay kéo ghế.
Hắn nhìn động tác của cô, ánh mắt lóe lên ý cười.
“Nghe nói…. Ngày hôm qua anh phải đi cấp cứu?”
Cô ngồi xuống, lập tức chuyển đề tài, lấy tay bưng mặt bị anh nhìn chằm chằm, có cảm giác hơi bất an.
“Đúng vậy.”
Đỗ Phù Lãng cân nhắc nói l