ứ nơi nào
là đè bẹp hết tất cả, trấn áp hết tất cả.
“Trần phi nương nương tự sát ở Trần cung…”
“Thái tử phi tự sát ở Đông cung…”
“Không, không được, không được…” Sắc mặt Thượng Quan Dần
thay đổi hoàn toàn, cả người mềm oặt bên cánh cửa, mặt tràn đầy tuyệt vọng.
Vân Khinh thấy vậy cũng không bận tâm đến Thượng Quan Dần,
xoay người đỡ Thượng Quan Lăng Thiên, nhẹ nhàng băng bó vết thương trên cánh
tay ông. Ngoài cửa sổ, ánh lửa như bốc cao tận trời, tất cả đều là giết chóc,
Vân Khinh biết, Độc Cô Tuyệt đã ra tay thì lúc này một kẻ làm phản ở nước Hàn
cũng đừng nghĩ đến chuyện sống còn. Viễn thành đã bị thanh tẩy bằng máu tanh rồi.
“Bệ hạ, người có bên trong không?” Trong ánh lửa ngập trời,
một giọng nói cứng cáp vang lên ngoài điện.
“Có.” Thượng Quan Lăng Thiên vừa nghe thấy đã biết ngay người
tới chính là Ngôn Thượng tướng quân nên lập tức lên tiếng.
“Bệ hạ còn an toàn, bệ hạ…”
“Mở cửa cung.” Ngôn Thượng tướng quân đang lo lắng chưa nói
dứt lời, thì bất chợt giọng nói trong trẻo, lạnh lùng của Vân Khinh vang lên.
Cùng với câu nói của cô, cửa cung nặng nề từ từ mở ra, làm hiện ra một biển lửa
ngút trời, hòa trong thế giới toàn tiếng chém giết.
Thượng Quan Dần ngồi dựa vào cửa điện vừa nhìn thấy, lập tức
nhấc chân bỏ chạy, nhưng không ngờ y chưa kịp có động tác nào thì một thanh kiếm
sắc lạnh đã đặt trên cổ y, những bóng giáp sắt màu đen hiện ra đông nghịt trong
ánh lửa.
Vân Khinh đỡ Thượng Quan Lăng Thiên, Thượng Quan Lăng Thiên
ôm con gái cô, thong thả, trầm ổn bước ra cửa lớn của tẩm cung rồi ra ngoài điện,
ánh lửa ngập trời, mùi máu tanh nồng nặc tràn ngập trong không khí.
Một đội binh mặc giáp sắt lẳng lặng quỳ trước tẩm cung, ánh
lửa đỏ phản chiếu trên giáp sắt lạnh lẽo.
“Thần hộ giá chậm trễ, bệ hạ vạn an.” Một người đàn ông
trung niên quỳ ở hàng đầu tiên, trầm giọng nói.
Thượng Quan Lăng Thiên nhìn Ngôn Thượng tướng quân đang quỳ
trước mặt mình, khẽ gật đầu sau đó vung tay lên, lớn tiếng nói: “Mau đứng lên,
nên làm gì thì làm đi.”
“Rõ.” Ngôn Thượng tướng quân đứng lên, xoay người về đội
binh ở phía sau chỉ huy và phân phó nhiệm vụ. Đội quân đông nghịt liền tách ra,
đi thẳng một đường hoàn thành nhiệm vụ trong tiếng đao kiếm lạnh lẽo như băng
mà tàn nhẫn.
Thượng Quan Dần nhìn thấy cảnh này, cả người ngã lăn ra mặt
đất, hoàn toàn bất động, mặt mày xám xịt như tro tàn.
“Báo, phủ Thừa tướng bị cháy, một trăm bảy mươi ba người nhà
Thừa tướng, không có ai chạy thoát.”
“Báo, phủ Đông quận vương đang cứu hỏa…”
“Báo, ở cửa đông của vương cung đang bị những kẻ không rõ
hành tung tấn công đột ngột, đang bị bao vây tiêu diệt…”
“Báo, Phí vương phủ…”
“Báo, phủ Thất công chúa…”
Những tiếng bẩm báo liên tiếp vang lên, vào giờ khắc này
chém giết thanh trừng đã không còn ở trong vương cung nữa, mà đã lan ra toàn bộ
Viễn thành. Độc Cô Tuyệt muốn ra tay với toàn bộ thế lực của Tề Chi Khiêm ở
Hàn, cho nên tối nay hắn phải diệt trừ mọi nguồn cội, gốc rễ của y ở đây. Thượng
Quan Dần nằm trên mặt đất, mỗi lần nghe cấp báo sắc mặt lại càng trắng xám hơn,
hầu như đã không còn nhìn ra sắc diện của con người nữa.
Ánh lửa cùng với tiếng bẩm báo như càng sáng hơn. Vân Khinh
và Thượng Quan Lăng Thiên đứng ở cửa lớn của tẩm cung nhìn từng ngọn lửa lần lượt
bốc lên trong đêm đen lan tràn ra khắp nơi, chiếu rọi cả một góc chân trời.
Ánh sáng rực rỡ từ phía Nam chiếu lên bậc thang Vân Khinh
đang đứng, soi rõ nét mặt cô, khuôn mặt nhuộm màu lửa đỏ, vạt áo màu trắng thuần
khiết cũng nhuộm màu hồng của ngọn lửa, nhẹ nhàng bay lên trong thế giới hỗn loạn
này khiến người ta có cảm xinh đẹp đến mê người.
Hôm nay, nhất định là một đêm không ngủ yên.
Edit : Ong MD
Beta : Như Bình
Ngọn lửa lớn bùng lên từ đầu đêm qua vẫn tiếp tục tàn phá khắp
chốn đến tận bình minh hôm sau, ánh ban mai chiếu rọi từ phía chân trời phá tan
tầng tầng lớp lớp sương mù dày đặc. Từng tia nắng vàng xuyên qua màn sương trắng
mờ, lại lấp loáng phản chiếu một chút sắc vàng lóng lánh, ngàn vạn tia sáng nhỏ
lan tỏa, vô cùng đẹp đẽ.
Khói trắng cuồn cuộn bốc lên trong ánh nắng vàng buổi sáng,
ngọn lửa đã tắt chỉ còn lại những cột khói trắng cuốn thẳng lên trời bao phủ khắp
Viễn thành – kinh đô của nước Hàn, màn sương khói đậm đặc càng điểm tô buổi
bình minh thêm mông lung, mờ ảo.
Bên trong Hàn vương cung hoàn toàn sạch sẽ, trên nền bạch ngọc
không có chút tỳ vết, dường như trận giết chóc tối qua vốn chưa tồn tại bao giờ.
Dòng máu đỏ tràn trên những bậc thang, trên nền cung điện đã được rửa sạch hoàn
toàn, chỉ còn lại đây một nền điện bạch ngọc lạnh băng băng, dưới ánh nắng ban
mai chúng tỏa ra từng tia sáng thật lạnh lẽo.
Đội thiết giáp tinh nhuệ vẫn dàn quân từ cửa cung đến chính
điện vương cung, binh khí tuốt khỏi vỏ, bóng thiết giáp chói lòa.
Chuông sớm trống chiều (*), hàng loạt những tiếng chuông nặng
nề bồi hồi quẩn quanh trên không trung Hàn vương cung hệt như xưa. Đây là tiếng
chuông triệu tập quần thần vào triều bàn bạc chính sự, có điều hôm nay trong tiếng
chuông nặng nề lảnh lót hiể
