những người khác. Để tránh những lời bàn ra tán vào của người
khác, An Ninh luôn lựa chọn những bộ trang phục kín đáo trang trọng, váy tối
màu, cổ áo cao, kín, không bao giờ để lộ xương quai xanh, mặc dù vậy, cô vẫn có
thể nhận thấy ánh mắt tổng giám đốc dành cho cô đầy nồng cháy và hắn không hề
có ý che giấu điều đó.
Khi An Ninh nói điều đó với Lưu Huệ, Lưu Huệ lại không cho là như vậy, “Ôi dào,
cậu nghĩ nhiều quá đấy, người ta nhìn thì có sao đâu, cậu cũng chẳng mất gì
mà.”
Lưu Huệ nói không sai, nhưng An Ninh vẫn cảm thấy như vậy không thoải mái.
Sự lo lắng của An Ninh không phải vô căn cứ.
Tổng giám đốc tập đoàn Trường Vũ – Tăng Gia Tuấn lần đầu tiên nhìn thấy An Ninh
đã bắt đầu chú ý đến cô.
An Ninh và Lưu Huệ là hai mẫu người khác nhau. Vẻ đẹp của Lưu huệ kiều diễm như
hoa mẫu đơn khoe sắc, dù cô không cần trang điểm cầu kỳ, dù cô có thô lỗ hơn
nữa thì cô vẫn nổi bật hơn tất cả mọi người. Còn An Ninh, chỗ hấp dẫn người
khác nhất ở cô đó là đôi mắt thoáng buồn.
Cô không hòa đồng, cô luôn dùng thái độ lãnh đạm khi giao tiếp với mọi người,
cô thường xuyên ngồi yên tĩnh một mình trước bàn làm việc. Sau khi làm xong tất
cả mọi việc, cô thường chống cằm ngồi đờ đẫn.
Ngồi ngăn cách cô bởi một tấm cửa kính, Tăng Gia Tuấn quan sát rõ tất cả mọi
biểu hiện của cô. Dưới ánh nắng xế chiều, hàng mi dài che lấy mí mắt, mái tóc
dài hơi xoăn lọn để buông chạm vai. Khi thì cười giận giữ, lúc lại ngồi im lặng,
có lúc hồn nhiên như đứa trẻ, có lúc lại chín chắn hơn so với tuổi, hoặc như
lúc này đây cô trở lại chính cô sau khi vứt bỏ mọi lớp bao bọc ngụy trang kia.
Tăng Gia Tuấn đã gặp vô số phụ nữ, có người chủ động theo đuổi hắn, cũng có
người giả bộ thâm trầm, “bên trong thì đã mà bên ngoài còn kiêu”. Từ trước đến
nay, ai muốn đến với hắn hắn đều không từ chối, hắn là một cao thủ trong trò
chơi ái tình kiểu đó. Và, không tán tỉnh người cùng cơ quan là nguyên tắc của
hắn.
Nhưng giờ đây, xem ra hắn cần phải phá vỡ nguyên tắc đó.
Không có nhiều những người phụ nữ có thể làm hắn thấy hứng thú.
Tăng Gia Tuấn cười ma mãnh, hắn nhấc điện thoại gọi số nội mạng, nói “Cô An, cô
vào đây một chút.”
An Ninh ôm tập công văn, đứng trước phòng làm việc của tổng giám đốc, tâm trạng
đầy lo lắng.
Cô không ngu ngốc, thậm chí cô rất nhạy cảm đối với một số việc việc nhỏ nhặt,
làm sao mà cô không nhìn ra tâm ý của Tăng Gia Tuấn cơ chứ. Nhưng cô là người
ngang ngạnh, thứ nhất, cô vẫn chưa quên được Quan Tín, thứ hai, cô chẳng có
thiện cảm gì với người Đài Loan. Mặc kệ Tăng Gia Tuấn đẹp trai, giàu có, tài
giỏi, có thể đáp ứng mọi mơ ước của mọi phụ nữ.
Cô hít sâu một hơi, rồi gõ cửa.
“Mời vào.” An Ninh có thể hình dung ra nụ cười rất đẹp của Tăng Gia Tuấn lúc
nói câu đó.
Cô nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, “Tổng giám đốc Tăng, anh tìm tôi có việc ạ?”
Tăng Gia Tuấn không trả lời, hắn chỉ tay vào chiếc ghế đối diện bàn làm việc,
ra hiệu cho cô ngồi xuống nói chuyện.
An Ninh ngồi vào ghế, động tác hơi cứng nhắc, cho thấy rõ cô đang rất hồi hộp.
Tăng Gia Tuấn nhận thấy điều đó, nhưng hắn tỏ ra chẳng để tâm, hắn ngước mắt
lên cười, đôi mắt điềm tĩnh đó như mang đầy những cảm xúc phức tạp.
Thấy Tăng Gia Tuấn nhìn mình không chớp mắt, An Ninh vội đưa tập công văn đang
cầm trong tay cho hắn, “Tổng giám đốc Tăng, đây là hợp đồng với công ty Phú
Minh, cần tổng giám đốc ký tên.”
Tăng Gia Tuấn “hừm” một tiếng, hắn đón lấy tập công văn, cố tình để tay mình
chạm vào mu bàn tay An Ninh, khiến cô sợ hãi thu ngay tay lại, suýt chút nữa
làm đổ chiếc cốc thủy tinh đang đặt trên bàn.
Tăng Gia Tuấn vẫn làm ra vẻ như chẳng có chuyện gì xảy ra, hắn chăm chú xem
công văn, rồi đưa bút ký lên đó chữ ký như rồng bay phượng múa.
“Tổng giám đốc Tăng, nếu không còn việc gì nữa, thì tôi xin về phòng làm việc.”
An Ninh luống cuống sắp xếp lại tập công văn. Đứng trước kẻ cáo già như Tăng
Gia Tuấn, một cô gái đa cảm như An Ninh luôn cảm thấy tay chân lóng ngóng.
An Ninh tưởng rằng sự im lặng của hắn nghĩa là đồng ý, nên cô vội vàng bước đến
bên cửa. Vừa định vặn tay cầm cửa, thì cánh tay cô bị lôi lại, “Vội gì thế, tôi
còn việc chưa nói với cô.”
An Ninh bị dồn vào chân
tường, muốn lùi không được, mà tiến cũng không xong, tay cô bị Tăng Gia Tuấn
giữ chặt, không thể cử động được. Lúc này, khoảng cách giữa hai người chỉ còn
khoảng một tấc, Tăng Gia Tuấn có thể nghe thấy tiếng tim đập tình thịch cùng
hơi thở gấp gáp của An Ninh.
Hơi thở người đẹp, thật thơm, thật nồng nàn, văn học Trung Quốc thật là cao
siêu, bây giờ hắn mới thấu hiểu được sự kỳ diệu trong cách dùng từ ngữ.
An Ninh không phải là người con gái đặc biệt xinh đẹp, nhưng các đường nét trên
khuôn mặt cô rõ ràng, mang vẻ duyên dáng say đắm lòng người. Hơi ấm, mùi hương,
sự mềm mại của An Ninh, khiến hắn không nỡ buông tay ra.
Hai má An Ninh đỏ bừng, cô không dám ngẩng đầu lên, cũng không dám cất tiếng.
Lúc lâu sau, Tăng Gia Tuấn mới hạ ánh nhìn của mình xuống, rồi mắt hắn dừng lại
ở vùng ngực của An Ninh – 75B. Miệng hắn hơi nhếch lên, vô số các cô