ắn vừa đi khỏi, An Ninh liền cảm thấy hối hận. Mình thật không ra gì, chỉ vì
một bát mỳ mà đánh mất hết cả khí tiết, Lưu Huệ mà biết chuyện này thì thế nào
cũng cười mình đến chết thôi.
Mấy ngày sau đó, Tô Khoáng vẫn làm những gì hắn thích. Mỗi lần khi An Ninh hạ
quyết tâm nói lý lẽ với hắn, khi sắp nói ra khỏi miệng thì Tô Khoáng lại dùng
các món ăn quyến rũ để mê hoặc An Ninh. Lần trước là mỳ vằn thắn tôm thịt, lần
này là xủi cảo nhân ba vị, còn An Ninh lại không thể chiến thắng nổi sự cám dỗ
của các món ăn, cuộc đàm phán giữa hai người cứ thế bị An Ninh bỏ lỡ dở.
An Ninh tới thành phố H thấm thoắt đã hơn nửa năm, chuyển đến nơi ở mới cũng đã
gần hai tháng, tiền trong túi ngày càng ít đi, còn công việc thì vẫn chưa thấy
đâu. Nếu cứ tiếp tục thế này, thì sớm muộn cũng chết vì đói mất thôi. Theo ý
kiến của Lưu Huệ, An Ninh hạ thấp yêu cầu của mình xuống, chuyển mục tiêu tìm
việc sang các công ty nhỏ.
Với vốn kiến thức vững chắc về văn tự, cô nhanh chóng được một công ty Đài Loan
nhận làm thư ký tổng giám đốc. Tiền lương không được cao, trừ tiền thuê phòng
và chi tiêu hàng ngày ra, số còn lại không đủ để mua một bộ quần áo có thương
hiệu một chút.
Sau khi tìm được công việc, cơ hội mà An Ninh và Tô Khoáng gặp nhau dần dần ít
đi, hơn nữa sau một ngày làm việc căng thẳng, về đến nhà, tắm táp xong xuôi thì
việc đầu tiên phải làm là ngủ, ngay cả sấm nổ cũng không đánh thức được cô,
chứng mất ngủ hành hạ cô từ lâu giờ đây không cần thuốc cũng khỏi. Cho nên,
những oán hận của An Ninh đối với Tô Khoáng cũng dần dần nhạt bớt.
Những tưởng sống cùng với Tô Khoáng sẽ được tiếp tục với quan hệ tình cảm bình
thường, nhưng thế sự khó lường, nhiều khi có những việc bỗng thay đổi khi chúng
ta không hề để ý tới chúng.
Tô Khoáng bỗng có ý
định muốn chăm sóc An Ninh cả cuộc đời. Nhưng, bản thân anh cũng đang đứng nơi
đầu sóng ngọn gió, liệu anh có tư cách, có khả năng để che chở cho cô ấy không?
Người đứng đầu công ty mà An Ninh đang làm là người Mỹ, tổng công ty ở Khu vực
Châu Á Thái Bình Dương nằm ở Đài Loan, tổng giám đốc bổ nhiệm cũng là một người
Đài Loan chính cống. Ai cũng nói người Đài Loan nhỏ nhen, ngay ngày đầu tiên đi
làm An Ninh đã thực sự thấu hiểu câu nói đó.
Đầu tiên, khi đi lĩnh văn phòng phẩm phải đăng ký, ký tên, do đích thân trưởng
phòng hành chính kiểm tra. Nghe nói sáu tháng một mới được lĩnh một lần, hơn
nữa phải là những đồ văn phòng phẩm đã cũ mới được đổi lấy đồ mới. Nếu như đồ
cũ chưa dùng hết, thì vẫn chưa đủ tư cách để lĩnh đổi đồ mới, cụ thể là: bút bi
phải dùng cho đến khi không còn giọt mực nào, thước phải mòn đến mức hoàn toàn
không nhìn rõ vạch đo, giấy in phải dùng hết cả hai mặt, …
Đương nhiên những việc đó đều là những việc nhỏ nhặt, An Ninh vốn không phải
người phô trương lãng phí, cô quen dùng bút máy để viết, chiếc bút máy
Schneider được cô sử dụng từ thời trung học đến bây giờ, và bây giờ cô vẫn chưa
có ý định vứt nó đi.
Công ty không cung cấp trà túi lọc và cà phê, nếu có nhu cầu, xin tự mình mang
tới, đó là câu đầu tiên mà trưởng phòng nhân sự nói với An Ninh trong ngày đầu
cô đi làm. Cốc giấy của công ty được chuẩn bị dành cho khách, cho nên, xin hãy
tự mang theo cốc pha trà, đây là câu nói thứ hai. Vẫn còn may, nước uống trong
cây nước được cung cấp miễn phí, nếu không An Ninh sẽ kích động đến mức đập đầu
vào tường ngay lúc đó mất.
Để tiết kiệm chi tiêu, công ty không có quầy lễ tân, tất cả những cuộc điện
thoại từ bên ngoài gọi tới đều chuyển tới bộ phận trợ lý, sau đó An Ninh phải
sàng lọc để chuyển tiếp. Lúc bận rộn chính là lúc chuông điện thoại kêu liên
hồi, khiến cô trợ lý Tiểu Trư (chú heo con) phàn nàn, kêu than không ngớt.
Tiểu Trư họ thật là Chu, chỉ trách rằng cái tên tiếng Anh của cô đặt không hay
– Judy. Có một lần tên cô bị một khách hàng người Tứ Xuyên phát âm không chuẩn
đọc thành “zhu di” (trư địch – móng heo), thế rồi cái tên Tiểu Trư của cô được
mọi người gọi từ đó. Lâu dần, chẳng ai còn nhớ tới tên thật của cô nữa.
Tiểu Trư là một cô gái hoạt bát, có sở trường làm sôi động không khí trong công
ty. Chỉ cần tổng giám đốc không ở phòng làm việc, thì phòng làm việc lập tức
trở thành thiên hạ của cô, từ tiểu phẩm hài của Quách Đức Cương đến vở kịch
chúc mừng năm mới của Phùng Tiểu Cương đều được cô bắt chước rất hay và sinh
động, đôi khi cô còn kết hợp với Ivan của bộ phận bán hàng biểu diễn một vài
đoạn. Hai người phối hợp với nhau rất ăn ý, khiến tất cả mọi đồng nghiệp đều
được một bữa cười hả hê, ngay cả trưởng phòng tài vụ vốn nổi tiếng nghiêm khắc
cũng không thể không đến chung vui.
Không khí làm việc rất thoải mái vui vẻ, điều duy nhất khiến An Ninh không yên
tâm, đó là lúc nào cô cũng phải đối diện với ánh mắt khác thường của tổng giám
đốc.
Người ta thường nói, thư ký là một nghề nguy hiểm, đặc biệt là thư ký của tổng
giám đốc, người ta ví người đó như bảo mẫu hay nữ giúp việc luôn đi cùng tổng
giám đốc cả trong và ngoài giờ làm, thời gian hai người ở bên nhau nhiều hơn
nhiều so với
