gì vậy?” Vị Thiếu Quân bắt lấy bàn
tay sau lưng, đang muốn truy vấn, lại bị tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ
khiến phân tâm. “Trời mưa?”
Hách Liên Dung khó hiểu, ngạc nhiên nhìn
hắn. “Lúc chúng ta vào nhà không phải đã mưa sao? Lúc bị ướt chàng còn
oán giận không thể mở cửa ngắm trăng.”
“Ta nói rồi? Cứ mãi nghĩ nên muốn nàng thế nào.”
Hách Liên Dung lại đỏ bừng hai gò má, Vị Thiếu Quân lại nhảy xuống giường, nhanh chóng mặc vào ngoại bào.
“Thiếu Quân?”
“Ta có thứ này…” Thanh âm Vị Thiếu Quân biến mất trong màn mưa, mà ngay cả ô cũng không cầm, cứ vậy xông ra ngoài.
Hách Liên Dung vội vàng đứng dậy, thân
thể lại không chút sức lực, hai chân như muốn nhũn ra, liền buông tha ý
tưởng này, ôm lấy chăn nhìn ra phía cửa. Lại vừa vặn nhìn thấy Bích
Liêu, nàng canh giữ bên ngoài, thấy Hách Liên Dung nhìn ra, cười hàm ý,
thăm dò tiến vào, nhẹ giọng nói: “Thiếu phu nhân, bồn tắm có cần cất
đi?”
Hách Liên Dung đỏ mặt, lui vào trong chăn, “Đổi chút nước đi, hắn không biết làm cái gì nữa, ướt lại phải tắm.”
Mặt Bích Liễu mang đầy ý cười lên tiếng
trả lời rời đi, Vị Thiếu Quân lúc này cũng đã trở về, ôm trong lòng một
vật gì đó thật lớn, giống như cái thớt vậy, có chút cố gắng hết sức mới
đặt được lên trên bàn, miệng vui vẻ nói: “Xong rồi xong rồi….”
“Là gì vậy?” Hách Liên Dung nhìn hắn sử dụng hai tay xé bỏ vỏ bọc bên ngoài món đồ kia, cả người bị mưa làm ướt hết.
“Quà cho nàng…” Vị Thiếu Quân ngừng tay lại, cẩn thận liếc mắt nhìn Hách Liên Dung một cái, mới hối hận mình đáp quá nhanh.
“Quà?” Mắt Hách Liên Dung sáng lên một
chút, tuy rằng tạm thời còn chưa biết cái thứ giống như thớt này rốt
cuộc là cái gì, nhưng dù sao… là quà, hơn nữa, liếc mắt cũng đã có thể
nhận ra vô cùng giá trị.
“Cũng không phải…” Vị Thiếu Quân bỏ qua
việc mở ra vỏ bọc thứ đồ kia, đặt nó trên bàn không ngừng nhỏ nước
xuống, “Thứ này phải làm thêm một vài bước mới là quà, hiện tại ngâm
nước nóng, sẽ không thể đưa nàng như quà được.” (ngâm nước nóng: phá
hỏng, hủy bỏ, không làm được.)
Hắn nói xong, ôm đồ kia ra bên ngoài,
Hách Liên Dung vội vàng ngăn lại, ôm chăn nhanh chóng xuống giường, mới
đi được hai bước, nơi bắp đùi không ngừng đau đớn, chân cũng phát run,
vội vàng vịn lấy mép giường. Vị thiếu cũng chẳng còn tâm trang nào đi để ý món đồ kia nữa, tùy ý vứt trên đất, tiến đến xem xét tình huống của
Hách Liên Dung.
“Là gì vậy?” Hách Liên Dung mở miệng, có
chút buồn bực nói: “Đồ vật đưa cho ta, ta lại ngay cả nó là cái gì cũng
không biết đã mang đi.”
“Không phải…” Vị Thiếu Quân sờ sờ mũi, Hách Liên Dung có chút mất hứng mới không tình nguyện nói: “Là pháo hoa.”
Hách Liên Dung ngạc nhiên nhìn cái gói lớn trên mặt đất kia, “Pháo hoa?”
“Ừm.” Vị Thiếu Quân tiến lên xé bỏ hoàn
toàn cái gói kia, quả nhiên lộ ra một bó ống pháo hoa được bó lại với
nhau, có to có bé, chính là hiện tại tất cả đều ướt. “Ta lần này đi ra
ngoài là muốn tới Tuyên Pháp tự, bảo Sắc Mê làm cho ta một ít, vốn định
hôm nay về tới sẽ phóng cho nàng xem, kết quả…” Hắn cười giượng một
tiếng, không nói hết câu.
Đưa pháo hoa, nhưng thật ra cũng thật có
lòng, nhưng Hách Liên Dung càng cảm thấy đáng tiếc, nén giận nhìn hắn
một cái. “Món quà đầu tiên chàng đưa ta, cứ vậy đã chẳng còn gì, sớm
biết sẽ mưa, việc trước tiên là bảo quản cho tốt!”
“Ta lúc ấy chỉ nghĩ tới việc ôm nàng vào
nhà, nào còn có tâm trạng mà nhớ tới nó!” Vị Thiếu Quân nói xong hắt hơi một cái, nhu nhu mũi, không chút để ý.
Kỳ thật hắn muốn khiến Hách Liên Dung
kinh hỉ, đem pháo hoa đặt ở bên ngoài Thính Vũ hiện chuẩn bị châm ngòi,
ngay tại lúc tới tiểu viện dò thám tình hình, lại thấy Hách Liên Dung
đang ngồi trong viện ngẩn người. Sự nhớ nhung bao ngày qua ngay tại lúc
nhìn thấy Hách Liên Dung nhất thời nhảy lên trong lòng, cứ nhìn nàng như vậy, cho đến sau đó… Kỳ thật nếu được lựa chọn lại, hắn nhất định vẫn
lựa chọn bỏ mặc pháo hoa, mà đi làm chuyện yêu của bọn họ.
“Mau cởi quần áo ướt ra, ta bảo Bích Liễu tới thay nước, lát nữa chàng lại tắm.”
Đang nói, Bích Liễu dẫn người vào phòng,
mang theo một bồn tắm sạch, đem nước trong bồn tắm cũ đổ đi phân nữa,
mới để người ta mang đi, rồi mới đổ nước ấm vào trong bồn.
“Mấy người tứ tiểu thư đã trở về chưa?” Nghe tiếng mưa ngoài cửa sổ ngày càng lớn, Hách Liên Dung có chút lo lắng.
“Nô tì sẽ cho người đi nhìn xem sao. Nếu còn chưa trở về, có cho người ra ngoài tìm không ạ?”
Hách Liên Dung gật gật đầu, “Nơi đại tiểu thư nhị tiểu thư cũng qua nhìn xem, nếu còn chưa quay về thì cứ cho
thừa xe đi timg, trên xe chuẩn bị vài bộ quần áo.”
Bích Liễu trở lời lui xuống phân phó, Vị
Thiếu Quân đi tới cửa phòng đóng cửa khóa lại, lúc này mới xoay người
lại cởi bỏ ngoại thường.
Vốn toàn thân hắn chỉ có một kiện ngoại
thường, khó trách vừa rồi không không biết xấu cởi bỏ quần áo, Hách Liên Dung ngắm thân thể hắn, không có ý tốt lui về giường. Nếu như vừa rồi,
Vị Thiếu Quân nhất định sẽ trêu trọc, hiện tại lại không lên tiếng tắm
rửa, sau khi tắm xong mới lên giường, tiến vào trong chăn cầm tay Hách
Liên Dung, nói lời xin