oạt nảy lên trong lòng, nước
mắt Hách Liên Dung rơi càng nhiều, Vị Thiếu Quân đau lòng ôm nàng vào
trong lòng thật chặt, nói: “Đừng khóc, chuyện gì cũng đừng khóc, mọi
chuyện đều có ta.”
Hách Liên Dung nức nở một chút, vươn hai
tay nhẹ nhàng ôm lại hắn, xác thực cảm nhận được nhiệt độ cơ thể hắn,
trong lòng lúc này mới an ổn một chút.
“Đến cùng làm sao vậy?” Vị Thiếu Quân
nâng mặt Hách Liên Dung lên, tình tế tìm tòi, “Có người khi dễ nàng? Vẫn là làm đương gia quá vất vả? Chỉ cần nàng mở miệng nói không muốn làm,
ta sẽ đi nới với bà nội.”
Hách Liên Dung nhẹ nhàng lắc đầu, hai má dán vào lòng bàn tay hắn, an tâm không ít, “Ta chỉ là… rất nhớ chàng…”
Đáy mắt Vị Thiếu Quân tỏa sáng hào quang
vui sướng, nhưng hắn vẫn không dám xác định, bất an cắn khóe môi dưới,
“Nàng không trách ta sao?”
Hách Liên Dung không hiểu hắn vì sao lại nói như vậy, nên hỏi những lời này tựa hồ phải là nàng.
“Ta thực sự không nên nói nàng như vậy,
cái gì không chuyên tâm, cái gì không quan tâm, hết thảy đều bởi vì ta
chưa đủ tốt, nếu ta đủ tốt, nàng dù có muốn phân tâm cũng không thể.
Liên Dong…. Đừng trách ta, đừng thất vọng về ta, về sau ta sẽ cố gắng
làm thật tốt.”
Hắn giành trước nói lời xin lỗi khiến
Hách Liên Dung hơi hơi buồn bã, những lời đó đều là nàng nên nói, nàng
nên nói rõ với hắn chính mình đi tới nơi này có bao nhiêu sợ hãi, có bao nhiêu bất an, cho nên mới bất giác giam giữ những tình cảm của mình,
cho dù trong lòng cực kỳ coi trọng, lại không biết phải biểu đạt như thế nào, cũng sợ hãi bản thân một khi thể hiện ra, người bên ngoài sẽ nhìn
thấu mình, không còn gì bảo đảm, muốn thương tổn nàng, dễ dàng lắm.
Nói trắng ra, nàng ích kỷ, muốn đạt được, lại không muốn trả giá.
“Chàng nói những lời này cũng không phải
xuất phát từ thật tâm đi?” Hách Liên Dung thoáng lui lại, trong lòng tựa như có tảng đá lớn nghìn cân, “Chàng rất tốt, làm được càng tốt, người
không tốt vẫn luôn là ta, chàng nên giống ngày đó trách cứ ta đi, trừng
phạt ta nữa, mà không phải như bây giờ… dỗ dành ta. Nói những lời không
thật lòng, quả thực không giống Vị Thiếu Quân.”
“Vị Thiếu Quân…” Hắn cười, buông mắt nhìn xuống, thất thần nửa ngày, “Vị Thiếu Quân cũng có lúc sợ hãi, hắn đi ra ngoài bao lâu, thì lo lắng bấy lâu. Nếu có thể lặp lại lần nữa, hắn thà rằng cố gắng trọn đời không phân ra thứ tình cảm kia, cũng không muốn
phá hủy tình trạng hiện tại.” Cho dù thanh âm chậm lại, trong giọng nói
của hắn cũng không ngăn được thóa ra bất an cùng hối hận. “Liên Dong,
đừng giận ta, chúng ta cứ giống như trước đây vậy, được không?”
Đây là thứ nàng muốn sao? Từ này về sau
không cần nói gì mà trả giá, chỉ cần hưởng thụ sự che trở của hắn, bảo
hộ mình, sẽ không bị thương tổn nữa.
Nhưng vì sao lòng nàng lại đau như vậy?
So với quá khữ một lần vấp ngã, tạo thành vết thương còn đau hơn, nhìn
Vị Thiếu Quân vốn không ai bì nổi trở nên vô cùng cẩn thận như vậy, nàng ngay cả tâm trạng muốn giết chính mình cũng có.
“Thực xin lỗi.” Than nhẹ một tiếng, Hách
Liên Dung tiến vào trong lòng Vị Thiếu Quân, tay ôm lấy cổ hắn, kiễng
chân, hôn lên môi hắn, “Thực xin lỗi, ta không nên khiến chàng lo lắng
như vậy, thực xin lỗi….”
Mỗi lần nói “thực xin lỗi”, Hách Liên
Dung lại hôn một cái, khi Vị Thiếu Quân vẫn còn trở tay không kịp, đã
thâm nhập vào vòm miệng ẩm ướt của hắn, cảm nhận được nàng đang ở trong
lòng mình run rẩy nức nở, hết thẩy đều trở nên không quan trọng.
“Chỉ cần nàng ở bên cạnh ta, Liên Dong…
Ta cả đời này chỉ cần nàng.” Vị Thiếu Quân đảo khách thành chủ bắt trụ
môi Hách Liên Dung, hơi thở lửa nóng từ nơi hai người gắt gao cuốn hút
thoát ra, dốt cháy hết mọi cẩn thận, thấp thỏm âu lo.
“Ba”, một giọt nước rơi lên hai má Hách Liên Dung, rồi giọt thứ hai, thứ ba…
Mở mắt ra, giữa không trung, mây đem hoàn toàn ngăn trở màn đêm, vô số giọt nước giống như được chậm rãi thả
xuống, giọt giọt giống như nước mắt Hách Liên dung rơi xuống. Sau khi
mưa, Vị Thiếu Quân khẽ nhắm hai mắt lại, sự tê dại cực nóng trên môi còn đang tiếp tục, từ trong môi Hách Liên Dung thoát ra một tiếng thỏa mãn
than nhẹ, thở nhẹ ngẩng đầu, đôi môi sưng đỏ tươi đẹp, ánh mắt chờ mong
mà lại mê mang, “Thiếu Quân, mang thiếp… vào phòng đi.”
Đôi mắt nhuộm đầy hơi nước, dòng nước ấm
áp bao lấy thân hình trần trụi trong lòng Vị Thiếu Quân, bởi hắn nhấc
bổng ôm lấy mà những giọt nước bắn lên trên tóc mình, mặc hắn từ phía
sau ôm lấy, đôi môi nóng như lửa hạ xuống bên gáy mình.
Tự phía sau vươn tay nắm lấy nơi cao ngất no đủ, đem thân hình Hách Liên Dung nhẹ nhàng nâng nổi lên trên mặt
nước, nhìn hai điểm hồng anh kia dưới dầu ngón tay mình nở rộ, Vị Thiếu
Quân thỏa mãn khẽ ngâm một tiếng, chóp mũi hạ lên mái tóc đen như mực
kia, “Liên Dong… nàng thật thơm.”
Hách Liên Dung không nhịn được cố gồng
mình lên, mới có thể bảo đảm bản thân sẽ không xụi lơ trước sự đùa giỡn
của đôi ma chưởng kia, thân bị ý xấu trong lòng cọ rửa thành màu phấn
hồng xinh đẹp, cái miệng nhỏ nhắn thở gấp, giống như làm vậy sẽ có thể
giảm bớt chút nhiệt độ.
Vị T