ý giải đôi co sẽ bị coi là tầm thường kém cỏi.
Bích Liễu đứng sau lưng Hách Liên Dung không nhịn được lên tiếng: “Nha
hoàn kia phạm sai lầm, tự mình chịu phạt, có điều Mộ Dung cô nương tối
qua còn giả dạng nha hoàn trong phòng bếp, hôm nay lại lấy thân phận em
chồng nhị tiểu thư đại giá quang lâm thật khiến cho người ta kinh hãi.”
- Bích Liễu?
Hách Liên Dung ngạc nhiên khẽ nhắc nhở nàng, không hiểu sao một người từ trước đến nay luôn cẩn trọng như Bích Liễu hôm nay lại kích động không
kìm nén được nói ra những lời như thế, không nói đến việc lão phu nhân
vốn ghét nhất việc người dưới quá phận, mà Vị Thủy Liên vẫn còn ngồi
trên bàn tiệc, Mộ Dung Phiêu Phiêu đó cũng được coi như có một nửa thân
phận chủ tử.
Dường như Vị Thủy Liên không có ý định truy cứu trách móc Bích Liễu,
ngược lại dồn mọi chú ý đến những lời nàng nói, mặt mày nhăn nhó: “Cái
gì? Muội…muội làm cái gì vậy! Đến cũng không thèm tìm ta lại dám chạy
đến phòng bếp làm ra cái chuyện hay ho như vậy?”
Mộ Dung Phiêu Phiêu lườm nguýt Bích Liễu, bĩu môi nói: “Đúng là chủ nào
tớ đấy!” Nói xong mới quay sang phía Vị Thủy Liên: “Vì muội muốn cho tỷ
một sự ngạc nhiên lớn nên mới đóng giả nha hoàn, thế nào ngạc nhiên quá
đi chứ?”
Cô ta vừa dứt lời bỗng sau lưng lòe ra một bóng người, vừa đi đến bên
bàn ăn vừa nói móc: “Chỉ sợ Mộ Dung cô nương không chỉ thích giả dạng
nha hoàn thôi đâu.”
Hóa ra là Vị Thiếu Dương. Mộ Dung Phiêu Phiêu vừa nhìn thấy hắn liền
cười tươi rói, khi nghe đến Vị Thủy Liên hỏi: “Thiếu Dương, đệ đã gặp
qua muội ấy rồi sao?” thì lập tức tắt nắng, trong mắt còn hiện rõ sự
chán ghét: “Hóa ra là ngươi.”
Điều đó chứng tỏ là nhận lầm người, Hách Liên Dung càng thấy ngạc nhiên, khó có lúc gặp được người có thái độ như vậy với Thiếu Dương, lại ngẫm
nghĩ một lúc vậy nụ cười tươi rói lúc nãy là dành cho Vị Thiếu Quân? Lại nhớ đã từng nghe Vị Thiếu Quân kể chuyện ở Hợp Hoan các, biết được Mộ
Dung Phiêu Phiêu nhận lầm người nên đánh Vị Thiếu Quân, chẳng lẽ sau khi biết rõ chân tướng sự việc lại nảy sinh thái độ tốt đẹp với Vị Thiếu
Quân?
Hách Liên Dung đang tự giải tỏa nghi hoặc trong lòng, Vị Thiếu Dương
tiếp tục tố cáo với Vị Thủy Liên: “Đã gặp qua một lần, có điều lúc đó Mộ Dung cô nương đang giả danh họ hàng của tuần phủ phu nhân nên ta cũng
không ngờ cô ta vốn chỉ là em chồng của nhị tỷ.”
Vị Thủy Liên càng nghe càng đau đầu: “Phiêu Phiêu, muội muốn ta phải ăn nói sao đây? Nếu tuần phủ phu nhân mà biết được…”
-Chỉ cần có kẻ đừng thông thống hớt lẻo, tuần phủ phu nhân làm sao mà
biết được? Hơn nữa muội thật sự quen biết tuần phủ phu nhân mà, là do
bọn họ tự cho rằng muội là họ hàng của tuần phủ phu nhân đó chứ, đúng là ức hiếp người ta quá thể!
Nhìn dáng vẻ vừa buồn bực vừa bất đắc dĩ liền biết nàng ta cũng đành bó
tay với cô em chồng này, chỉ đành thở dài lắc đầu ngao ngán sai người
bưng nước đến cho Mộ Dung Phiêu Phiêu rửa mặt, kéo nàng ngồi xuống bên
cạnh mình.
Một người nữa ngồi bên cạnh Mộ Dung Phiêu Phiêu là Vị Xuân Bình lúc này
đang bấm đốt ngón tay tính toán gì đó, tính đến nửa ngày mới quay sang
hỏi Mộ Dung Phiêu Phiêu: “Lúc muội đi lấy của ta hai mươi hai lượng bạc
đúng không? Sao trưa nay ta tính đi tính lại cứ thấy thiếu thiếu thế nào vậy?”
Thái độ của Mộ Dung Phiêu Phiêu với Vị Xuân Bình lại khá tốt, không đầy
vẻ coi thường như Vị Thủy Liên, không hề để ý so đo nói: “Có lẽ là vậy,
muội chỉ tiện tay lấy một ít nào biết là hai mươi hai hay ba mươi hai
đâu.”
Lúc này Vị Xuân Bình mới thở phào nhẹ nhõm, Vị Thủy Liên lại không chấp
nhận nổi sự nhỏ nhen hẹp hòi ra mặt này, không nhịn được nữa mỉa mai:
“Có vài lượng bạc tầm thường mà cũng tính toán chi li như vậy!”
Vị Xuân Bình thở dài bi thống: “Trong nhà này cũng chỉ có mỗi muội hiểu
rõ tình cảnh của tỷ, công việc làm ăn của chồng ta mỗi ngày một sa sút,
sớm hay muộn gì cũng phải đóng cửa, nếu không khéo léo tính toán chi
tiêu, mấy ngày nay ta cũng không biết phải sống ra sao nữa!”
Cái kiểu than vãn này Vị Thủy Liên cũng chẳng lạ gì nữa, Vị Xuân Bình
thấy bà em này nhà mình dửng dưng thì quay sang Hách Liên Dung: “Nhị đệ
muội chấp chưởng đương gia chắc rất rõ cuộc sống này không dễ dàng gì,
như Vị gia chúng ta nhà cao cửa rộng, đồ ăn thức uống chẳng lo thiếu gì, nhưng nhà chồng tỷ…haiz…từ ngày chồng tỷ chuyển sang buôn bán hoa quả
khô, việc làm ăn mỗi năm một lụn bại, đồ đạc trong nhà bán đi cũng đã
sớm không đủ bù lỗ rồi, nói ra sợ nhị đệ muội cười chê, bộ đại tỷ đang
mặc trên người đây là từ ba năm trước rồi, vốn là y phục mùa đông, bỏ đi lớp bông dày bên trong cũng coi như về đây không quá mất thể diện.”
Nghe những lời này thật khiến cho người ta dễ mủi lòng thương xót, Hách
Liên Dung vội nói: “Đúng lúc phủ ta đang chuẩn bị may một loạt y phục
mùa hạ, đợi vải vóc mang đến đây tỷ cứ chọn lấy vài tấm, đã về đến nhà
không cần phải khách khí ngại ngùng gì.”
Vị Xuân Bình vội vã gật đầu như giã tỏi cười toe toét sung sướng, Mộ
Dung Phiêu Phiêu với ấn tượng ban đầu về Hách Liên Dung vẫn khó thay
đổi, khẽ hừ một tiếng: “Đạo đ