thoáng như Tây Việt, câu
đùa kiểu này vẫn là không nên nói ra.
Vệ Vô Hạ cũng không tiếp tục vấn đề này, lại lái sang vấn đề khác: “Có
phải trong lòng tứ tiểu thư đã có người khác rồi hay không?”
-Chuyện này liên quan đến danh tiết nữ nhi, khôg thể bàn tán lung tung được.
Hách Liên Dung nói câu này với hắn xong cũng không muốn tiếp tục đề tài
trai gái yêu đương này nữa đang muốn tìm cớ rời đi thì Vệ Vô Hạ lại lên
tiếng: “Tẩu tử, tại hạ vẫn còn chuyện chưa rõ. Tại hạ được biết Vị phủ
nổi tiếng về đồ cổ, sáng nay lại thấy Vị huynh đối với ngọc cổ vô cùng
am hiểu hứng thú, vậy sao huynh ấy lại muốn kinh doanh tửu lâu? Không
phải hơi chệch hướng so với tài năng của huynh ấy hay sao?” Nghe câu đó của Vệ Vô Hạ, Hách Liên Dung khẽ thở dài trong lòng một
tiếng nhưng cũng không muốn nói nhiều với người ngoài nên chỉ cười cười
đáp lại: “Mỗi người đều có chí hướng riêng, bất kể chàng ấy làm cái gì
ta đều ủng hộ.”
Vệ Vô Hạ nhìn chằm chằm Hách Liên Dng, trong mắt có vài phần nghi hoặc,
nếu tình cảm của Hách Liên Dung và Vị Thiếu Quân không có vấn đề gì vậy
vì sao hai người bọn họ…
Lực chú ý của Vệ Vô Hạ lại đặt trên người Hách Liên Dung, cười nói: “Ta
chợt nhớ đến một chuyện nhưng còn phải đi thương lượng với Vị huynh và
Thiếu Dương đã.”
Hách Liên Dung không hỏi là việc gì chỉ nhún vai nhắc nhở: “Vậy chỉ sợ công tử phải chờ đến tối mới tìm được Thiếu Quân rồi!”
Vệ Vô Hạ không biết vì sao trong tim đánh thịch lên một cái, tâm tình vô cùng khác lạ: “Tẩu tử còn bận nhiều việc, Vô Hạ không dám làm phiền
nữa.”
Nói tới bận rộn đúng là Hách Liên Dung đang rất bận, lại cho người đến
phòng bếp dặn dò cẩn thận một hồi sau đó đến tìm Vị Thủy Liên đợi nàng
ta vẽ xong bức họa chân dung rồi lại phái người tìm kiếm khắp trong
thành, bất giác cũng đã đến tối.
Vị Thiếu Quân lúc chiều tối đã về nhà, Vệ Vô Hạ lại vây đến hỏi han rồi
kéo nhau vào thư phòng thầm thì to nhỏ đến nửa ngày không biết là đang
nói chuyện gì, ngay đến bữa tối cũng không buồn ra ăn, Hách Liên Dung
đành phải một mình đi đến đại sảnh.
Đại sảnh hôm nay tề tụ đông đủ, bữa tối cũng coi như khá thân mật thoải
mái, Vị Xuân Bình đặc biệt khen ngợi Hách Liên Dung không dứt mồm, lúc
thì khen nàng tài sắc vẹn toàn, một lúc lại khen nàng cử chỉ đoan trang, tinh tế, lo liệu công việc gia đình thỏa đáng. Trước mặt mọi người bị
khen ngợi đến bất hợp lý như vậy cũng khiến nụ cười của Hách Liên Dung
không còn kiên nhẫn hơn được nữa, cứ thế cứng đơ đơ hóa đá.
-Đại tỷ, tỷ rốt cuộc về nhà để mưu tính cái gì vậy? Nịnh hót cũng không cần quá mức khoa trương, lố bịch đến vậy chứ?
- Những lời ta nói đều xuất phát từ đáy lòng.
Vị Xuân Bình khẽ lườm Vị Thủy Liên tỏ vẻ không hài lòng vừa tiếp tục
khéo léo tâng bốc: “A Dung vốn dĩ rất đảm đang tháo vát. Không những
thân phận cao quý mà giải quyết mọi việc đều nhanh gọn dứt khoát.”
Hách Liên Dung lại thêm lần nữa toát mồ hôi hột, nàng không biết Vị Xuân Bình từ đâu đưa ra kết luận mình giải quyết mọi việc nhanh gọn dứt
khoát, đang suy nghĩ xem bản thân có nên lại khiêm tốn một hồi nữa hay
không chợt nghe thấy bên ngoài đại sảnh một giọng nói trong trẻo: “Đảm
đang? Tháo vát? Nhanh gọn? Dứt khoát? Sao ta lại không thấy thế nhỉ? Vị
đương gia này của các vị, ngay cả một bát cơm thừa cùng việc thăng chức, thêm cắt tiền lương bên nhiều bên ít cũng mập mờ, vô lý!”
Giọng nói sặc mùi thuốc súng này khiến người trong đại sảnh đều sửng sốt một phen ngoại trừ Vị Thủy Liên, nàng ta đứng dậy thở phào nhẹ nhõm với người đứng ở cửa kia: “Tạ ơn trời đất cuối cùng cũng tìm được rồi!”
Lúc này Hách Liên Dung mới ngẩng đầu lên nhìn thấy một thiếu nữ mặc áo
xanh lục đứng ngay ở cửa, ước chừng mười sáu mười bảy tuổi, dáng vẻ
thanh tú cao ngạo, tự tin có thừa, mắt gườm gườm nhìn mình thể hiện rõ
sự căm ghét khinh thường.
Người trông cửa đứng sau thiếu nữ đó rụt rè lên tiếng: “Nhị tiểu thư, người này nói có quen biết tiểu thư…”
Vị Thủy Liên khoát tay lệnh cho người giữ cửa lui xuống, Hách Liên Dung
nhìn rõ dung mạo thiếu nữ này có hơi chút giật mình thì Vị Thủy Liên đã
lên tiếng nói tiếp : “Sao muội dám lén bỏ đi một mình, đại ca của muội
đang lo cuống hết cả lên rồi kìa.”
Trong lòng Hách Liên Dung đầy nghi hoặc liền hỏi lại: “Nhị tỷ, vị này
là…” Chưa đợi Vị Thủy Liên lên tiếng trả lời thiếu nữ đó đã nói chen
vào: “Là em chồng của nhị tỷ cô, nhị thiếu phu nhân, lại gặp mặt rồi.”
Vị Thủy Liên kinh ngạc: “Hai người gặp nhau lúc nào vậy?”
Mộ Dung Phiêu Phiêu hừ cười đáp: “Chính là lúc nhị thiếu phu nhân đang
đại phát thần uy, lúc đó người tốt việc xấu cô ta cũng chẳng buồn quan
tâm, hết lần này đến lần khác chèn ép một nha hoàn mới mười ba tuổi.”
Đây phải gọi là giữa đường gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ, Hách
Liên Dung cuối cùng cũng đã hiểu vì sao nữ hiệp nhiệt huyết tràn đầy
năng lượng này mỗi lần gặp mình là hằm hè địch ý. Đối mặt với ánh mắt
soi mói hiếu kì của mọi người, Hách Liên Dung lặng lẽ không lên tiếng,
hiện tại nàng là đương gia, nếu chỉ vì một việc cỏn con này mà tự mình
lên tiếng l
