cỡ, chỉ muốn
chui xuống đất.
"Chiêu Huấn cái gì cũng nói?" Đáng chết! Chiêu
Huấn miệng rộng! Vũ Chiêu Ngọc cắn răng nghiến lợi, âm thầm thề sẽ lột
da Chiêu Huấn, mà ngoài mặt vẫn tự nhiên, "Cái gì cha mẹ cũng đã biết
rồi, vậy con cũng không cần phải giới thiệu nhiều."
"Con chính là Kinh Hỉ?" Vũ Chấn Kỳ nhã nhặn bắt tay cô, không để ý tới khuôn mặt đang thối của con.
"Bác trai, bác gái, hai người khỏe." Cảm nhận được sự nhiệt tình của họ,
trong lòng dần dần thoải mái hơn. Ban đầu cô sợ mình sẽ không được hoan
nghênh, nhưng bây giờ đã không còn lo lắng nữa, cô mỉm cười như bông hoa e lệ, gật đầu thi lễ.
"Ừ! Các con chơi vui, chúng ta đi trước."
Vũ Chấn Kỳ mỉm cười, nháy mắt với con, lần này ông rất hài lòng. Trước
khi đi vỗ vỗ bả vai Chiêu Ngọc, "Tiểu tử. Không tệ . . .!" Sau đó nghênh ngang rời đi.
Để lại hai người. Vũ Chiêu Ngọc chưa kịp phản
ứng, liền bị đám người ùn ùn kéo tới bao vây, ồn ào lộn xộn hỏi thăm,
suýt nữa anh không chống đỡ nổi, mà bà nội là người khởi xướng lại ngồi
chơi một bên cùng mấy cụ già uống trà hóng mát.
Vũ Chiêu Ngọc thế nào cũng không ngờ tới ban đầu là muốn đến xem trò hay. Không ngờ, mình lại biến thành vườn thú để mọi người bao quanh.
Đối mặt với tam
cô lục bà, Tứ thúc Thất công, anh phải bảo vệ cô. Cũng vì che giấu lời
nói dối không muốn bị phơi bày, anh chỉ cười cười, cười đến nỗi cơ miệng cũng mau rút gân, đúng lúc ——
"Hai! Cháu ngoan, đã lâu không gặp." Một cô gái xinh đẹp đột nhiên xuất hiện .
"Em. . . .Dì U." Trước ánh mắt nhắc nhở của cô, anh đổi lời.
Mai Như U mặc một bộ tây trang màu đỏ trung tính. Cô tùy tiện đánh giá Kinh Hỉ đang xấu hổ, bí ẩn nở nụ cười làm anh sợ hết hồn hết vía, tê dại da
đầu.
Anh tự trấn tĩnh hỏi: "Sao dì lại đến?"
"Chuyện lớn
như vậy, sao tôi có thể vắng mặt." Mai Như U tươi cười rạng rỡ, cùng
Kinh Hỉ chào hỏi, "Xin chào, tôi tên là Mai Như U, gọi tôi Tiểu U là
được rồi. Cô rất có duyên, tôi thích cô, có hứng thú cùng tôi. . . . .
."
" Dì U!" Vũ Chiêu Ngọc không vui, lông mày nhíu lại. Cô dám
khi dễ vợ sắp cưới của anh, bất kể mục đích gì, anh đều không cho phép.
"Được! Được! Vì câu dì U của cậu, dì U tránh ra, để cho cậu cùng cô dâu mới
một chỗ." Ánh mắt Mai Như U thâm thúy thoáng qua sự thần bí lại quỷ dị,
làm người ta khó có thể phát hiện.
Vũ Chiêu Ngọc thở phào nhẹ
nhõm, "Sau này không cho phép em đến gần. . . . . . Không! Từ giờ trở
đi, em ngàn vạn lần không được đến gần cô gái kia!"
"Tại sao?" Mai Như U bất quá cũng chỉ là cô gái nhỏ, cô không hiểu vì sao lại không thể đến gần.
"Nghe lời của tôi." Anh ôm chặt lấy hông của cô, miễn cưỡng nở nụ cười đã muốn cương lại, dẫn cô đi về phía bà nội.
Mai Như U là một cô gái rất tinh quái, Anh thật sự không dám bảo đảm anh có thể chống đỡ được bao lâu? Vì phòng ngừa bị phá đám, tốc chiến tốc
thắng, anh quyết định nhanh nhanh kết thúc màn kịch này.
******
"Cô gái này là vợ sắp cưới của cháu?" Bà nội híp mắt quan sát bọn họ, "Các cháu quen nhau bao lâu?"
"Chưa tới nửa năm." Trên thực tế chỉ có nửa tháng.
"Bà hỏi con bé, không phải hỏi cháu." Bà nội tức giận liếc Vũ Chiêu Ngọc."Nhà cháu ở đâu? Trong nhà còn có người nào?"
"Cháu. . . . . ." Cô không có cơ hội suy nghĩ liền bị Vũ Chiêu Ngọc giành trả lời.
"Nam bộ, một mình cô ấy đến Đài Bắc tìm công việc, cô ấy không thích nói về người nhà."
"Vũ Chiêu Ngọc." Bà nội giả vờ giận, gầm nhẹ, "Bà không nói với cháu, cháu đi chiêu đãi khách đi."
"Bà nội, bà đừng dữ như vậy, lỡ đem hù cháu dâu bà thì làm sao?" Vũ Chiêu
Ngọc toát cả mồ hôi lạnh, bề ngoài ung dung trấn an Kinh Hỉ, "Đứng mệt
không! Tôi dẫn em lên lầu hai nghỉ ngơi." Ạnh hỏi han cô, giọng chân
thật đáng tin. Ôm cô đi về phía cầu thang, "Bà nội, con dẫn Hỉ nhi lên
lầu."
"Khoan đã!"
Vũ Chiêu Ngọc dừng bước, tay chưa rời khỏi hông của cô.
"Bà hỏi cháu, cháu thật sự sẽ lấy cô bé này làm vợ?" Bà nội chống cây trượng, đứng lên.
Bị bà nội đột ngột chất vấn, Vũ Chiêu Ngọc sợ hết hồn, lúng túng lại miễn
cưỡng cười, "Ách. . . . . . Bà nội, phải để cho Kinh Hỉ một chút thời
gian thích ứng, bây giờ nói chuyện này có hơi sớm!" Anh cũng không muốn
sớm như vậy phải kết hôn.
"Là như vậy sao?" Tầm mất bà nội chyển về phía Kinh Hỉ.
"Được rồi! Các cháu lên lầu nghỉ ngơi đi."
Vũ Chiêu Ngọc thoải mái thở nhẹ, ôm cô đi về phía lầu hai, giữ vững bước chân trầm ổn tỉnh táo, tránh lộ ra sơ hở.
Khi bóng lưng họ biến mất ở chỗ rẽ cầu thang, Mai Như U từ trong đám người đông đúc lại gần bà nội, trình lên một túi hồ sơ.
"Đây là hồ sơ đã được điều tra."
"Cô gái đó là người ở đâu?" Bà nội thấp giọng nói.
"Phương Vũ Tĩnh, chỉ là, trước mắt bị mất trí nhớ. Nhưng có một chuyện rất kì
lạ, đáng lẽ khi con gái mất tích, người nhà phải báo cảnh sát xử lý,
nhưng mà bọn họ chỉ đăng báo tìm người, mời trinh thám, chứ không báo
cảnh sát. Không biết tại sao như vậy?".
******
"Vì sao? Bà muốn nhà họ Phương mất mặt?"
"Mặt mũi, mặt mũi. . . ông chỉ để ý đến mặt mũi của mình, nhưng ông có nghĩ
đến Tĩnh nhi là con của chúng ta?" Ngô Thu Muội thút tha thút thít, nước mắt n