i chuyện bảo vệ môi trường gì đó, trân trọng động vật gì đó.
Bảo vệ động vật, khái niệm chúng sinh bình đẳng, như vậy tốt nhất là nên ăn
chay. Chẳng lẽ gà vịt ngỗng cá không phải là động vật, chẳng lẽ thấp kém hơn so
với chồn.
Một bên thì hưởng thụ
sự tiện lợi của nền văn minh hiện đại, khí thải của xe hơi gây ra hiệu ứng nhà
kính, sản xuất rác thải không phân hủy; một bên làm bộ làm tịch bảo vệ động
vật, điều này không phải ý nghĩa thực sự của việc bảo vệ môi trường. Bảo vệ
động vật, phải bắt tay vào làm ngay từ đầu, việc bảo vệ môi trường của Trái
Đất, chính là trân trọng tất cả mọi chúng sinh.
Lâm Yến Vũ ngoan ngoãn
mặc vào, bộ dáng không cồng kềnh chút nào, trông rất sang trọng và quyến rũ.
Quần áo chính là như vậy, không cần quá đắt tiền, còn phải xem người đó mặc có
đẹp hay không, Tiêu Lỗi chỉ cần liếc mắt liền nhìn ra được, cô thích hợp mặc
loại quần áo này, quyến rũ mà không hề dung tục, đánh giá một lượt, cảm thấy
không sai, quẹt thẻ trả tiền.
Có vài thứ đạo lý,đồ
quý ắt đắt tiền, đắt tiền chưa chắc là đồ tốt, nhưng đồ tốt nhất định là đồ
quý, cụm từ hàng đẹp giá rẻ, đến ngày nay chỉ tồn tại trong từ điển thành ngữ,
tiền nào của nấy, chỉ có mua lầm, không có bán sai.
Tiêu Lỗi không biết,
trong khi anh nhìn Lâm Yến Vũ, các nhân viên trong cửa hàng cũng vụng trộm đánh
giá anh, một người đàn ông đẹp trai tinh tế, lại ra tay hào phóng, người phụ nữ
được anh xem trong thật là may mắn. Động tác ký vào hóa đơn cũng cực kỳ đẹp,
chữ viết cũng đẹp, các nhân viên bán hàng hâm mộ nhìn theo đôi tình nhân tuyệt
đẹp rời đi, bàn tán cả nửa ngày.
Mua áo khoác xong, Tiêu
Lỗi lại dẫn Lâm Yến Vũ đi mua giày. Lâm Yến Vũ không thích mang UGG*, chê kiểu
dáng không đẹp mắt, đành phải dẫn cô đi mua giày ống.
Một đôi giày da nai con
làm bằng tay xinh đẹp, đế bằng, mang ở chân rất thoải mái, hơn nữa còn rất ấm.
Tiêu Lỗi ném đôi giày cao gót của Lâm Yến Vũ đi: “Em mang cái này, không lạnh
chân mới là lạ.” “Nhưng đó là hàng hiệu Italy, anh lại ném đi như vậy…” Lâm Yến
Vũ có chút đau lòng. Tiêu Lỗi cười khinh thường.
“Có nhớ lần đầu tiên
anh dẫn em đi mua quần áo không?” Tiêu Lỗi cầm theo hai túi to, nắm tay Lâm Yến
Vũ, hỏi cô.”Không nhớ.” Lâm Yến Vũ xoay đi, trong lòng vừa ngọt ngào vừa chua
chát.
Siết chặt tay, cả hai
cùng đắm chìm trong ký ức…
Lần đầu tiên anh dẫn cô
đi mua quần áo, là mua nội y. Khi đó cô mới 15 tuổi, quen anh chưa lâu, anh
phải đi học đại học, trong kỳ nghỉ hè trở lại Bắc Kinh mới dẫn cô đi chơi.
Trên xe, anh vốn định
giúp cô thắt dây an toàn, kết quả nhìn thấy cô kín đáo co ngực thu lưng lại
ngồi ở ghế phụ, rất là kỳ lại, nên cúi xuống vỗ nhẹ vào lưng của cô: “Thẳng
lưng lên, em ngồi như vậy trong thời gian dài lưng sẽ bị gù đó.”
Cô hơi hơi ưỡn ngực
lên, nhưng rất nhanh thân thể lại đổ xuống, dường như có chút ngượng ngùng, anh
lại càng thấy lạ: “Bé con, làm sao vậy? Thân thể không thoải mái sao?” Cô lắc
đầu, nét mặt có chút thẹn thùng.
Anh nghi ngờ không
thôi, tầm mắt đảo một vòng trên người cô, nhẹ nhàng đặt tay lên ngực cô, ngạc
nhiên: “Không có mặc nội y?” Cô bé này, cô có biết hay không một cô gái xinh
đẹp mà “trung tâm trống rỗng” sẽ đưa đến bao nhiêu ánh mắt lang sói của đàn
ông.
Khuôn mặt của cô bởi vì
sự đụng chạm của anh mà sớm xinh đẹp như hoa đào, khẩn trương đẩy tay anh ra:
“Đừng chạm vào em.” Anh ngượng ngùng cười: “Anh không phải cố ý, chỉ cảm thấy
lạ, em còn chưa trả lời câu hỏi của anh,tại sao không mặc nội y?”
“Vội vã ra ngoài, kéo
gấp làm dây đeo bị hỏng rồi.” Cô nhấp khóe miệng, có một chút ý cười ngượng
ngùng.”Vậy em có thể mặc cái khác, cũng đâu phải chỉ có một cái.” Tiêu Lỗi nói.
Đầu của cô càng cúi
thấp hơn, dùng một âm thanh như tiếng muỗi kêu hừ hừ: “Đều nhỏ cả, mặc rất
chật, không thoải mái, hơn nữa dây đeo dễ dàng bị chật căng đứt hết.” Tiêu Lỗi
lúc này mới ân một tiếng, nhìn cô: “Vậy tại sao em không nói với dì Diệp, để dì
mua cái mới cho em .”
Thế này cô mới ngẩng
mặt lên: “Mẹ em đi biểu diễn ở nước ngoài rồi, hơn nửa tháng nữa mới trở về.”
“Vậy em có thể tự đi mua, việc nhỏ như vậy em không thể tự mình làm à.” Tiêu
Lỗi thấy rất lạ, chẳng lẽ ngay cả cái nội y cô cũng không tự mua được? Trong
trung tâm mua sắm có rất nhiều đấy thôi.
Cô không nó gì, nét mặt
có chút không vui. Tiêu Lỗi chú ý tới biểu tình cô có biến hóa, có chút đoán
không ra tâm tư của cô, đành hỏi: “Nếu không, anh dẫn em đi mua, em suy
nghĩ xem em muốn mua kiểu gì, tự em chọn.” Cô vẫn lắc đầu: “Không cần.” Cái
miệng nhỏ nhắn mím chặt, diện mạo vừa đáng thương lại vừa đáng yêu.
Tiêu Lỗi nghĩ chắc là
cô đang ngượng ngùng, cười nhẹ: “Anh chỉ đưa em đến dưới lầu của trung tâm mua
sắm, tự em đi lên, được không?” “Trong nhà một ngày ba bữa đều có người giúp
việc đến làm, mẹ em chỉ cho em đủ tiền sinh hoạt phí, mẹ không cho em tiêu tiền
lung tung.” Cô xoa gấu áo, lại dùng âm thanh như tiếng muỗi kêu nói.
Lúc này Tiêu Lỗi mới
hiểu ra, vì sao nét mặt vừa rồi của cô không được tự nhiên như vậy. Mẹ cô cũng
thật là, chăm sóc con gái thành