mình
ra, làm nũng như một đứa trẻ: "Anh đừng như vậy, tôi không thoải mái,
buông tôi ra đi, tôi không thể thở ."
Quả nhiên, chiêu làm
nũng này khá hữu ích, rốt cục Tiêu Lỗi cũng buông người đẹp nhỏ nhắn trong lòng
ra, để cho cô hít thở, cũng để cho bản thân mình nhẹ nhõm một chút, vạn nhất
không cẩn thận cọ xát làm súng cướp cò ở trên ngựa thì coi như xong, không thể
ở chỗ này muốn cô, cô sẽ liều mạng với anh.
Ngay thời điểm anh còn
đang ngây người, Lâm Yến Vũ lập tức từ trên ngựa nhảy xuống, ngã thật mạnh ở
trên bãi cỏ, Tiêu Lỗi sợ cô ngã bị thương, dưới tình thế cấp bách muốn kéo cô
lên, nhưng không với tới.
Lâm Yến Vũ không thể
nhiều lời với anh nữa, oán hận cài lại nút áo, cúi đầu nhìn, trước ngực trắng
noãn bị anh ta giày vò bị hồng một mảng, mà anh ta tựa tiếu phi tiếu (cười như
không cười) ngồi trên lưng ngựa, giống như một người đàn ông hư hỏng từ trên
cao nhìn xuống, ánh mắt tham lam như lang sói vẫn dừng lại ở trên người cô.
Cuối cùng cũng sửa sang
xong quần áo, Lâm Yến Vũ đứng lên, hung hăng đạp ngựa của Tiêu Lỗi một đạp,
thành công khi nghe con ngựa hí vang một tiếng, cô chạy thật nhanh đến con ngựa
của mình, chân dùng sức leo lên lưng ngựa.
Tiêu Lỗi không đuổi
theo cô, chỉ ôn nhu nhìn nhất cử nhất động của cô, ánh mắt vừa mê luyến vừa
nuông chiều, bất luận thế nào, cô cũng đã thừa nhận, Lâm Yến Vũ chính là
Cynthia Lâm, về phần cô là có phải là Lâm Yến Vũ chân chính hay không, sẽ tra
ra manh mối rất nhanh thôi.
Bị Tiêu Lỗi bắt nạt,
Lâm Yến Vũ quyết định trả đũa lại. Sau khi Tần tuyển trở về, cô vẫn dính lấy
hắn, không cho Tiêu Lỗi có bất kỳ cơ hội nào để đến gần cô. Nhưng bất kể cô đi
tới đâu, vẫn không thoát khỏi tầm mắt của anh, điều này làm cho cô rất sợ hãi,
sợ hãi một khi tầng cửa sổ giấy kia bị xuyên thủng, cả ba người đều khó xử.
Cô có thể cảm giác được
bầu không khí giữa Tần Tuyển và Tiêu Lỗi có chút không tốt, nhưng lại không nói
được không tốt ở điểm nào. Nhìn hai người bọn họ vừa nói vừa cười khách khách
khí khí, nhưng cảm giác được sau lưng họ đang che giấu giương cung bạt kiếm
(gươm súng sẵn sàng bất kỳ lúc nào cũng có thể chiến đấu). Tất cả những chuyện
này lại không nằm trong tầm kiểm soát của cô, nếu như có thể kiểm soát, cô sẽ
không đi cùng với Tần Tuyển tới đây.
"Lỗi, chúng ta so
tài đi!" Tần Tuyển phá vỡ cục diện căng thẳng, chủ động hạ chiến thư, dắt
con ngựa mà Lâm Yến Vũ đã cưỡi lúc trước. Tiêu Lỗi hơi sững người, gật đầu đồng
ý.
Mọi người nghe hai
người họ muốn so tài với nhau, sôi nổi vây lại xem. Hai vị thiếu gia nổi tiếng
khí phách ở Bắc Kinh tranh giành tình cảm, tình huống này hiếm gặp, người nhiều
chuyện tất sẽ thêm mắm dặm muối, sẽ trở thành đề tài bàn tán nhất. Đoạn Nhạn
Linh lo lắng, đi theo Tiêu Lỗi, cố gắng thuyết phục anh, nhưng tất cả mọi người
đều không lên tiếng, cô lên tiếng ngăn cản e rằng không thích hợp lắm.
"Người nào tới
sườn đồi trước thì người đó thắng”. Tần Tuyển vung chiếc roi ngựa chỉ về một
ngọn đồi nhỏ ở phía xa, quyết định đích cuối của trận đấu. Tiêu Lỗi không phản
đối, theo bản năng nhìn về Lâm Yến Vũ, ngạc nhiên khi thấy cô đang trong vòng
tay của Tần Tuyển khẽ cau mày, độ cong khóe miệng rất lạ, có vẻ như trong ánh
mắt chứa một ý nghĩ sâu xa khó hiểu.
Nhưng Tiêu Lỗi lại ngầm
hiểu được, anh biết ý nghĩa của ánh mắt kia, đó là muốn nói với anh không cần
cạnh tranh với Tần Tuyển trong thời điểm này, muốn anh phải chú ý đến sự an
toàn. Họ trao đổi bằng ánh mắt, chỉ cần trong chốc lát, là có thể thấu hiểu tâm
tư của nhau.
Nhìn thấy hai con ngựa
như mũi tên cùng lúc phi ra ngoài, Lâm Yến Vũ đuổi theo vài bước, trong lòng có
một dự cảm xấu, nhưng lại không biết sẽ phát sinh ra điều gì, bất an nhìn về
triền núi, hai kỵ mã tuyệt vời, dần dần biến thành đốm đen, Lâm Yến Vũ cúi đầu,
trong lòng cực kỳ cảm thấy có lỗi.
"Cô lo lắng cho
người nào hơn?" Giọng nói của Diệp
Tiểu Hàng đột nhiên vang lên từ phía sau. Lâm Yến Vũ thấy anh ta, không lập tức
trả lời, anh ta nói như vậy, đã nhìn ra được cái gì rồi? Cũng khó trách, lần
trước Tiêu Lỗi tìm anh ta đi dạy dỗ nhóm người của tên mập, nhất định anh ta đã
đoán ra được cái gì rồi.
"Tôi lo lắng cho
chính mình”. Lâm Yến Vũ ném xuống một câu như vậy, đi về hướng câu lạc bộ nông
thôn. Diệp Tiểu Hàng mỉm cười, cô gái này thật là thú vị, nhưng cũng đúng, kỹ
thuật cưỡi ngựa của hai người kia điêu luyện, sẽ không có bất kỳ nguy hiểm gì,
nhưng con mồi của họ chỉ có một, mặc kệ người nào lấy được cô, mùi vị bị hai
con sói tranh đoạt cấu xé tuyệt đối sẽ không dễ chịu chút nào.
Hình như hai con ngựa
leo lên đồi cùng một lúc, sau khi thúc ngựa đứng vững vàng, Tần Tuyển thở hổn
hển: "Cậu cũng không tệ, nhiều năm như vậy, tôi chưa gặp được người nào có
kỹ thuật cưỡi ngựa có thể so với tôi”. Tiêu Lỗi cười một tiếng: "Quá
khen”.
Tần Tuyển vung roi chỉ
vào ngựa của mình, hỏi Tiêu Lỗi: "Cậu cảm thấy con ngựa của tôi thế
nào?" "Rất tốt”. Lời bình của Tiêu Lỗi rất ngắn gọn, anh mơ hồ đoán
ra ẩn ý mà Tần Tuyển muốn cùng so tài với anh, là muố