êu
Lỗi nhìn cô, choáng váng hoa mắt, trên đời sao lại có hai người giống nhau đến
vậy? Không thể tưởng tượng nổi! Lần đầu tiên anh nhìn thấy cô liền muốn kêu lên
sợ hãi. Quả thực, dung mạo của cô cùng Mộ Tình là cùng một khuôn đúc ra, nhưng
cô lại xem anh như người xa lạ, thái độ lãnh đạm không có biểu hiện gì, làm anh
tin tưởng người này không phải Mộ Tình, chỉ là một người giống hệt cô mà thôi.
Cô tên Lâm Yến
Vũ, là bạn gái của Tần Tuyển.
Tác giả nói ra
suy nghĩ của mình: hoan nghênh trùng phùng…
Sau khi mọi người đến
đông đủ, Diệp Tiểu Phảng tuyên bố khai tiệc, bỗng nhớ tới một chuyện liền bổ
sung: "Hôm nay là tiệc họp mặt của anh em chúng tôi, nói với giám đốc của
các anh không phận sự thì đừng nên vào quấy rầy." Quản lý ca trực cúi đầu,
lễ phép lui ra ngoài.
Nếu giám đốc nhà hàng
nghe nói có mấy vị thiếu gia nổi tiếng Bắc Kinh họp mặt trong này sẽ muốn qua
kính rượu, khó có dịp được khách quý đến, bình thường muốn mời cũng không được,
đã đến rồi mà không tiếp đón chu đáo thì không được tốt cho lắm.
Vừa hoảng sợ lại vừa
hưng phấn lỡ như có gì sơ suất trong phục vụ, làm cho các vị khách này mất hứng
uống rượu, quản lý ca trực đối với tính cách của ông chủ mình hiểu rất rõ, thấy
nhân vật lớn giống như thấy núi vàng núi bạc, không tiếc buông lời nịnh hót
buồn nôn. Nhưng nếu không nói những lời này thì làm sao có thể câu dẫn khách
đến đây.
Khi thực đơn được mang
lên, tiếp viên theo lời dặn của quản lý, đem thực đơn đặt trước mặt vị khách nữ
duy nhất là Lâm Yến Vũ. Cô gái kia không tầm thường, quản lý vừa nhìn qua thì
hiểu ngay, dẫn ra ngoài ăn cơm cùng với anh em, chỉ e sau này sẽ trở thành vợ chính
thức, Tần Tuyển có thân phận gì, trong phòng này ai cũng biết rõ.
Lúc dùng cơm, mọi người
say sưa ăn uống trò chuyện, không ai chú ý đến tâm trạng của Tiêu Lỗi. Anh càng
không ngừng đánh giá Lâm Yến Vũ, càng phát hiện ra cô giống hệt Mộ Tình.
Tần Tuyển rất yêu
thương cô, mỗi lần dọn lên một món mới đều giảng giải cho cô, tên món ăn là gì,
dùng nguyên liệu gì để chế biến, cô im lặng lắng nghe, không nói một lời nào,
thi thoảng mới động đũa vào.
Trong nháy mắt, Tiêu
Lỗi cảm thấy cổ họng khô khốc không nói ra lời, khuôn mặt kia thật nhỏ nhắn
thanh tú, ngũ quan xinh xắn, đuôi lông mày khóe mắt có thần… cực kỳ giống Mộ
Tình. Chẳng qua Mộ Tình sẽ không lạnh lùng xa cách như thế, Mộ Tình xinh đẹp
khả ái, dễ khóc dễ cười, mà cô gái trước mặt, mâu gian chất chứa u buồn, thoạt
nhìn khí chất trong trẻo nhưng lại lạnh lùng cao quý, làm người khác không thể
tiếp cận.
Lâm Yến Vũ chú ý tới
ánh mắt sáng quắc của Tiêu Lỗi, lặng lẽ kéo tay áo của Tần Tuyển: ”Tuyển, người
bạn kia của anh cứ nhìn em”. Tần Tuyển thản nhiên cười, hắn sớm để ý tới ánh
mắt Tiêu Lỗi lúc nào cũng nhìn Lâm Yến Vũ, chẳng qua hắn rộng rãi không tính
toán, thấp giọng nói: ”Em xinh đẹp, nên anh ta có nhìn em vài lần cũng rất bình
thường, đàn ông đều thích nhìn người đẹp.”
“Em không thích anh ta
nhìn em như vậy.” Lâm Yến Vũ nói thầm, tránh đi tầm mắt Tiêu Lỗi. Nhưng tầm mắt
của Tiêu Lỗi không vì thế mà dời đi, ngược lại tự nhiên hỏi một câu: “Lâm tiểu
thư là người ở nơi nào?”
Lâm Yến Vũ không lập
tức trả lời, nhìn qua Tần Tuyển. Tần Tuyển yêu chiều khẽ vuốt sống lưng cô, ôn
nhu nói: “Lỗi hỏi em là người ở đâu kìa.”. ”Tôi sinh sống tại Mỹ.” Lâm Yến Vũ
đối diện với Tiêu Lỗi, trong ánh mắt ẩn chứa ý thù địch.
Tiêu Lỗi vừa nghe cô
trả lời xong, biết thái độ của cô đối với mình không mấy thiện cảm, đại khái là
ánh mắt càn rỡ đã làm cho cô mất hứng. Như tỉnh lại từ trong mộng, theo sự
hoảng hốt cùng mê mẩn, ý thức của anh thanh tĩnh rất nhiều, lấy lại tinh thần,
tận lực muốn thoát khỏi nghi vấn từ khi bắt đầu đã áp đặt trong lòng cô, miễn
cưỡng cười cười: “Lâm tiểu thư trông rất giống với một người bạn của tôi.”
Lời nói vụng về và nụ
cười cứng ngắt vẫn làm bại lộ sự chột dạ của anh, những người khác không để ý
nên cho qua chuyện, chỉ có Diệp Tiểu Phảng lại hiểu được rõ ràng. Anh nhớ mang
máng diện mạo người cô Diệp Hinh Nhiên, cũng đã gặp qua Diệp Mộ Tình vài lần,
mặc dù ấn tượng không quá sâu, nhưng cũng cảm giác được rằng cô gái trước mặt
này thật giống với Mộ Tình.
Mộ Tình và mẹ rất giống
nhau, giống nhất là cái cằm mảnh khảnh và đôi mắt luôn ngập nước. Lần đầu tiên
Diệp Tiểu Phảng gặp cô, cô khoảng độ 15-16 tuổi, Tiêu Lỗi dẫn cô đến vùng ngoại
ô Bắc Kinh cưỡi ngựa, mới gặp anh. Tuy rằng cô cũng mang họ Diệp, nhưng chưa
từng gặp qua người anh họ này, nên ngại ngùng không biết nói gì cho phải, chỉ
nhẹ nhàng đi bên cạnh Tiêu Lỗi, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp luôn lộ vẻ mỉm
cười, làm cho ai thấy cũng thích.
Nhưng chuyện ngoài ý
muốn vào bốn năm trước, đã cướp đi sinh mạng của cô, cô không có khả năng xuất
hiện trước mặt họ lần nữa. Diệp Tiểu Phảng tin tưởng tuyệt đối vào điều này.
Như vậy cô gái tên Lâm
Yến Vũ trước mặt này, chỉ là người có bộ dạng tương tự với Mộ Tình mà thôi, cô
căn bản không phải, cũng không có khả năng chính là Mộ Tình chết đi sống lại.
Lâm Yến Vũ thì thầm với