hết 4 năm, cớ
sao lại xuất hiện ở trước mặt anh.
"Miểu Miểu, em xem
kia có phải Mộ Tình hay không?"
Tiêu Lỗi kích động cầm
lấy tay em trai mình hỏi. Tiêu Miểu theo tầm mắt của anh trai nhìn về phía đại
sảnh tang lễ đông người, nào có thấy bóng dáng Diệp Mộ Tình, không có khả năng
này, cánh tay bị nắm đến đau nhức, nhịn không được kêu khổ:
“Anh, đừng dọa người
được không, chị Mộ Tình đã chết 4 năm, cử chỉ thật là điên rồ!”. Tiêu Miểu nhủ
thầm, lấy tay anh mình ra và quay người đi.
Diệp
Mộ Tình đã chết 4 năm, nhưng anh trai anh cho tới bây giờ vẫn nhớ cô không
quên, mọi người đều biết. Hôm nay là lễ tang ông nội, anh cũng không cần nói
chuyện đáng sợ như vậy, chuyện người chết sống lại chỉ có thể phát sinh ở trong
phim mà thôi. Tiêu Miểu cảm thấy anh trai nhất định là lo trăm việc trước sau
mệt muốn chết rồi nên mới có thể nói mê sảng như vậy.
Tiêu
Lỗi đuổi theo vài bước, lại không thấy bóng dáng kia đâu nữa. Chẳng lẽ thật sự
anh đã nhìn lầm? Anh có chút mơ hồ, nếu không phải cô, như thế nào bóng dáng
lại giống đến như vậy? Mộ Tình múa ballet đã mười mấy năm, dáng đi của cô người
bình thường căn bản không thể bắt chước được.
Anh đứng lại tại chỗ
day day thái dương, có lẽ là sự thật, có lẽ thật sự là nhìn nhầm, mới có thể
đem một người giống cô nhìn thành cô. Cô đã chết, đã chết rồi sẽ không trở về
nữa, trong lòng anh không ngừng nhủ thầm, buộc chính mình nhận nhìn sự thật tàn
khốc này. Tựa như bốn năm trước khi nhận được tin cô chết, anh đã tự thôi miên
mình cũng giống như thế.
Lúc
Tiêu Lỗi đi đến linh đường, nhìn thấy anh em Diệp Tiểu Phảng và Diệp Tiểu Hàng
đang cúi đầu 3 cái trước di thể liền đi qua đó. Diệp Tiểu Phảng nhìn thấy anh,
cùng anh bắt tay: "Hãy nén bi thương! Ông nội của anh hai ngày nay thân
thể cũng không được tốt, anh cùng Tiểu Hàng đại diện ông anh đến an ủi cậu, cha
và chú của bọn anh chốc lát sẽ đến."
Đều là anh em, không
cần phải để ý lễ tiết, Tiêu Lỗi kéo Diệp Tiểu Phảng sang một bên, nói nhỏ:
"Em vừa mới nhìn thấy một người trông giống Mộ Tình."
Trong nháy mắt, mặt
Diệp Tiểu Phảng kinh ngạc đến biến dạng, đang ở linh đường mà nói chuyện này,
quả thực là đang khảo nghiệm trái tim, rốt cuộc anh ta cũng trấn định, biểu
tình khôi phục rất nhanh, an ủi Tiêu Lỗi: "Lỗi, chúng ta đều là quân nhân,
không tin chuyện quỷ thần, Mộ Tình cùng cô của anh đều đã chết ở Anh, tự anh đã
qua đó làm thủ tục, thi thể đều bị nổ tung không ra hình dạng, không có khả
năng xảy ra kỳ tích."
Nói đến việc này mà đau
lòng. Mẹ của Diệp Mộ Tình là Diệp Hinh Nhiên cũng là cô ruột của Diệp Tiểu Phảng,
là cô con gái duy nhất của Diệp Nhất Dân tướng quân. Năm đó, Diệp Hinh Nhiên
nổi tiếng là người vô cùng xinh đẹp, là vai chính của đoàn múa ballet quốc gia,
người theo đuổi bà chật cả cổng nhà họ Diệp, nhưng ai cũng không lọt vào mắt
một người tâm cao khí ngạo như bà, không hiểu tại sao cuối cùng lại sinh ra một
bé gái.
Vào thập niên 80 của
thế hệ trước, tư tưởng phong kiến bảo thủ, chưa kết hôn mà đã có con là chuyện
làm gia tộc hổ thẹn, thiên hạ gièm pha. Vì thế, Diệp Nhất Dân vô cùng tức giận,
buộc bà phải đoạn tuyệt quan hệ với người đó và bỏ đứa nhỏ, nhưng tính tình
Diệp Hinh Nhiên quật cường giống cha mình, kiên trì muốn sinh đứa bé ra. Do đó,
Diệp Nhất Dân tuyên bố cùng con gái đoạn tuyệt quan hệ.
Trong
nhiều năm, Diệp Hinh Nhiên không bước chân vào cửa Diệp gia, một mình dẫn theo
con gái Diệp Mộ Tình ngăn cách với người nhà. Cho đến 4 năm trước, bởi vì ống
dẫn khí gas phát nổ, bà cùng con gái đã chết ở trong nhà tại Luân Đôn, nước
Anh.
Chuyện
này là điều cấm kỵ ở Diệp gia, tuyệt đối không ai dám đề cập ở trước mặt lão
gia. Chỉ có Diệp Tiểu Phảng nghe y tá bảo vệ sức khoẻ trong lúc vô ý đề cập
qua, khi lão gia nghe tin tức con gái cùng cháu ngoại chết thì mấy ngày nay
hàng đêm không thể ngủ được, luôn nhìn di ảnh người vợ sớm qua đời của mình mà
nhắc tên con gái để sám hối, bởi vậy đã đổ bệnh trong thời gian dài. Người đầu
bạc tiễn người đầu xanh, mà lại chết thảm tha hương, ngẫm lại lòng càng thêm
chua xót.
Cha
của Diệp Mộ Tình là ai, ngoại trừ Diệp Nhất Dân và Diệp Hinh Nhiên, trên dưới
Diệp gia đều không ai biết. Mà ngay cả Diệp Mộ Tình cũng không biết, cô từng
nói với Tiêu Lỗi vô số lần rằng nếu cha cô trở về tìm cô, cô khẳng định không
nhận ông ta. Nhưng Tiêu Lỗi biết, làm sao cô có thể không nhận cha, từ nhỏ đến
lớn, hy vọng của Mộ Tình chính là có cha.
"Có
thể là em nhìn lầm rồi." Giọng nói Tiêu Lỗi khàn khàn trầm thấp. Tiêu Miểu
không thấy, Diệp Tiểu Phảng cũng không thấy, mà chỉ có anh thấy, ngẫm lại có
thể là anh đã tưởng niệm đến phát điên, mới có thể nhìn lầm người. Ngoài cuộc
tỉnh táo trong cuộc u mê, chuyện mượn xác hoàn hồn là không thể tưởng tượng
được.
“Chờ
qua tang sự 2 ngày, chúng ta cùng nhau họp mặt, Tuyển từ Mỹ đã trở về, chúng ta
tụ họp đánh vài ván, đến lúc đó cậu cũng đi đi." Diệp Tiểu Phảng giống như
một người anh cả vỗ lưng Tiêu Lỗi. Trong nhóm 8 người anh ta là lớn tuổi nhất,
uy vọng cũng cao nhất, an