nh, làm sáng tỏ điểm này, nhưng cái khác cũng không còn
quan trọng nữa.
"Nghe nói lần này
con đi Đông Bắc, có dẫn theo một cô gái?" Tiêu Tử Hoa nói xong chính sự,
bắt đầu thẩm vấn việc tư của con. Tiêu Lỗi ừ một tiếng. Quả nhiên tin tức
truyền mau thật, ngay cả cha anh cũng đã biết.
"Cô gái kia là ai,
tại sao chưa từng nghe con nhắc qua?" Tiêu Tử Hoa lại hỏi. Tuy rằng, đứa
con lớn nhất luôn luôn chững chạc khéo léo, không để cha mẹ nóng lòng quan tâm
lo lắng mọi chuyện, nhưng nghe người ta ở sau lưng nghị luận, khó tránh khỏi
suy nghĩ muốn biết chuyện gì xảy ra.
"Chỉ là bạn bè
bình thường gặp gỡ nhau thôi." Tiêu Lỗi thản nhiên cười."Được rồi, đi
thôi." Tiêu Tử Hoa nghe anh nói vậy, cũng không hỏi thêm nữa. Con trai vẫn
luôn không kết giao với bạn gái, ngẫu nhiên dẫn một cô gái ra ngoài chơi, cũng
không phải là chuyện gì ghê gớm lắm.
Tiêu Lỗi theo cha anh
từ thư phòng đi ra, nhìn thấy mẹ anh cùng cô giúp việc Tiểu Tương ở phòng khách
xem tivi, đi về phía đó. Tiêu Miểu sắp sửa đi Đức, mẹ Tiêu liên hệ điện thoại
đường dài với em gái ở Đức, để người cùng một nhà có thể chăm sóc chiếu cố
nhiều đến Tiêu Miểu.
"Anh Lỗi tới rồi,
ngồi đi, em gọt hoa quả cho anh." Tiểu Tương nhìn thấy Tiêu Lỗi, vô cùng
nhiệt tình nhường chỗ cho anh, đi vào trong bếp dọn hoa quả cho anh ăn.
Mùa đông vừa rồi, bạn
trai Tiểu Tương đã xuất ngũ, Tiêu Lỗi giúp anh ta liên hệ 3-4 đơn vị ở Bắc
Kinh, để cho anh ta tự chọn một cái, Tiểu Tương cùng bạn trai cô sau khi bàn
bạc, lựa chọn cục cảnh sát Bắc Kinh, công tác ổn định không nói, thu nhập cũng
không thiếu, đủ cho hai người bọn họ ở Bắc Kinh an cư lạc nghiệp.
Tiêu Lỗi nhìn tiểu
Tương bưng khay hoa quả đến, đưa mắt ra hiệu với cô, Tiểu Tương hiểu ý, chỉ
chốc lát sau, lặng lẽ đi theo anh lên lầu, tiến vào thư phòng của anh.
"Anh Lỗi, anh có
chuyện gì cứ việc phân phó cho em làm." Tiểu Tương thành khẩn nói. Tiêu
Lỗi ý bảo cô ngồi xuống: "Gần đây anh có một người bạn phải nằm viện, vừa
vặn mấy ngày nay anh phải đi Thành Đô dự họp, lúc em có thời gian rảnh có thể
nấu chút canh mang cho cô ấy."
"À, bị bệnh gì, là
nam hay nữ?" Tiểu Tương hỏi."Là con gái, không có gì nghiêm trọng,
chỉ là thân thể suy nhược, trước đó vài ngày bị cảm mạo phát sốt vẫn không
khỏi, nấu cho cô ấy chút canh để tẩm bổ là tốt rồi." Tiêu Lỗi đem tình
hình của Lâm Yến Vũ nói với Tiểu Tương.
"Được, ngày mai em
liền cùng dì Ngô đi mua thức ăn, hầm canh gà ác đương quy cho cô Lâm uống. Anh
yên tâm, anh Lỗi, trước khi em đến Bắc Kinh từng học qua trường y tá, căn bản
hộ sĩ em đều biết. Dì Ngô là cao thủ hầm canh, em sẽ đi nói với dì một
chút." Tiểu Tương nói.
Tiêu Lỗi ngẫm lại liền
nói: "Nếu mẹ anh hỏi em, em đừng nhiều lời, chỉ nói là anh giao nhiệm vụ
cho em đi chăm sóc cô ấy, tất cả chuyện khác chờ anh trở về sẽ giải thích
sau." Tiểu Tương liên tục gật đầu.
"Em đó, học tập
cho tốt, tranh thủ thi vào khoa chính quy, đến lúc đó anh nhờ cậu anh sắp xếp
cho em vào mạng lưới điện quốc gia, công việc nhàn hạ, kiếm được nhiều tiền
hơn." Tiêu Lỗi cùng cười với Tiểu Tương. Ánh mắt Tiểu Tương sáng rực:
"Anh Lỗi, anh thật sự rất tốt, em không biết phải cảm tạ anh thế nào, anh
thật tốt quá."
"Muốn báo đáp anh,
chăm sóc cho tốt người mà anh nhờ em chăm sóc là được rồi, đừng lười biếng là
được." Tiêu Lỗi lại cười. Tiểu Tương vội nói: "Em tuyệt đối sẽ không
lười biếng, em luôn luôn rất cần cù, anh Lỗi anh cứ yên tâm đi công tác đi, em
nhất định giúp anh vỗ béo cô Lâm." Không cần Tiêu Lỗi nói, Tiểu Tương cũng
có thể đoán được, cô Lâm kia ở trong lòng anh rất quan trọng.
Chiều hôm sau, Tiêu Lỗi
dẫn Tiểu Tương đến bệnh viện thăm Lâm Yến Vũ. Tiểu Tương vừa thấy Lâm Yến Vũ,
không khỏi mở to hai mắt nhìn, ánh mắt cũng quái lạ.
"Như thế nào lại
sững sờ ở đó, còn không mau đổ canh ra đi, để lâu uống sẽ không còn tốt
nữa." Tiêu Lỗi lấy bình giữ ấm trong tay Tiểu Tương, để y tá đem canh đi
hâm nóng, lại đem tới.
Tiểu Tương cười ngây
ngô: "Em thấy cô Lâm rất quen mắt, suy nghĩ nửa ngày mới nhớ ra, trong ngăn
kéo của anh Lỗi có ảnh chụp của cô." "Làm sao em lại biết trong ngăn
kéo của anh có ảnh chụp?" Tiêu Lỗi thấy lạ nên hỏi. Tiểu Tương nói với
anh, lúc quét dọn vệ sinh, giúp anh dọn dẹp phòng nhìn thấy.
Lâm Yến Vũ liếc mắt
nhìn Tiêu Lỗi một cái, thấy anh giống như có chút xấu hổ cúi đầu, nhịn không
được cười thầm: "Tiêu Lỗi nói em làm mỳ sợi ăn rất ngon, có phải hay
không? Nếu tương lai có cơ
hội, nhất định em phải làm một chén cho chị nếm thử."
"Điều đó rất dễ
dàng, ngày mai em có thể làm, cô Lâm, cô muốn ăn gì, em đều làm cho cô ăn, cô
không cần khách sáo." Tiểu Tương cười hớ hớ .
Y tá bưng canh đã hâm
nóng tới, Tiêu Lỗi nhìn Lâm Yến Vũ uống xong, ở bên giường cùng cô nói chuyện
trong chốc lát, nói đến lúc cao hứng, tay còn có thể rất tự nhiên giúp cô buộc
lại tóc, nhất cử nhất động đều lộ ra sự thân mật và yêu thích nói không nên
lời.
"Ngày kia anh đi
Thành Đô công tác, mất hai tuần mới trở về." Tiêu Lỗi đem chuyện này nói
với Lâm Yến Vũ. Lâm Yến Vũ ừ một tiế