ó săn về biệt thự: "Lúc chúng cháu đi đã
đặt chìa khóa trên cửa sổ." Anh quyết định chủ kiến, muốn cùng với Lâm Yến
Vũ ở đây rời xa thế tục trong vài ngày.
Từ nhỏ Tiêu Lỗi đã lớn
lên ở đại viện quân khu, trước đây không ít lần sinh sống trong rừng, cũng
trải qua hai năm trong cơ sở quân đội, có phong phú kinh nghiệm sinh tồn dã
ngoại, nhưng lại rất kiên nhẫn nghe bác Cát Ngõa Y Nhĩ dặn dò anh một số chi
tiết. Sau khi Bác Cát Ngõa Y Nhĩ bàn giao hết công việc, liền vác súng săn đi
tuần tra.
Lâm Yến Vũ ngồi ngủ gật
ở trên giường lò, Tiêu Lỗi đi vào ngồi xuống bên cạnh cô, thấy chân tay cô co
cóng ngồi ở chỗ kia, giống như một cô dâu nhỏ mới gả, rụt rè, lại rất đáng yêu,
bàn tay khẽ đặt trên lưng cô vuốt ve, áo khoác da lông mềm, rất thoải mái.
Lâm Yến Vũ nghe được
tiếng động tỉnh lại, hỏi anh: "Khi nào chúng ta trở về vậy?"
"Không quay về nữa, ở chỗ này làm một đôi vợ chồng sơn dã ăn lông ở
lỗ." Sau đó Tiêu Lỗi thích ý nằm ngửa trên chiếc chăn lông cừu.
"Anh nói gì vậy,
ai phải ở lại chỗ này, người sẽ chết vì lạnh mất." Lâm Yến Vũ đá anh một
cước. Tiêu Lỗi ngồi xuống, nghiêm túc nhìn cô: "Thực sự em không muốn ở
cùng một chỗ với anh?" Lâm Yến Vũ nhìn ánh mắt của anh, không trả lời.
"Mặc kệ sau khi em
trở về Bắc Kinh sẽ lựa chọn như thế nào, mấy ngày ở Y Xuân này cho anh đi, để
chúng ta cùng nhau hồi tưởng lại." Tiêu Lỗi ôm hai tay Lâm Yến Vũ vào
trong ngực. Lâm Yến Vũ gập đầu gối, khuôn mặt tựa lên trên đầu gối.
"Em ngủ trưa một
lát đi, tý nữa anh dẫn em đi câu cá." Tiêu Lỗi cởi áo khoác của Lâm Yến Vũ
ra vắt lên trên tường, nhìn cô ngủ, thay cô đắp lại cái chăn lông cừu dày, ra
phòng ngoài chuẩn bị đồ đạc.
Buổi chiều, hai người
rời căn nhà nhỏ trong rừng, đi sâu vào rừng rậm. Tiêu Lỗi nói với cô, gần đây
có một dòng sông, từ trên núi thông ra ngoài, họ đến không phải lúc, nếu là mùa
hạ, có thể ngồi bè gỗ phiêu lưu.
Dòng sông sớm đóng
băng, Tiêu Lỗi chọn một nhánh cây tươi tốt ngay khúc sông, dùng rìu đục tạc một
cái lỗ vừa phải trên mặt băng, thả cần câu xuống. Lâm Yến Vũ ngồi xổm cạnh chân
anh, theo cái lỗ nhìn xuống, quả nhiên có rất nhiều cá bơi qua bơi lại, hưng
phấn nói: "Lỗi, anh nhìn xem, rất nhiều cá."
Một câu xưng hô trong
lúc vô ý khiến trong lòng hai người đều chấn động, biểu tình Tiêu Lỗi khôi phục
một chút: "Em còn nhớ rõ trước đây của chúng ta không, vừa đến mùa đông
chúng ta liền đi biển Thập Sát (1) trượt băng."
Đương nhiên nhớ rõ, đám
con trai các anh còn đánh khúc côn cầu trên băng. Trong đầu Lâm Yến Vũ bỗng
nhiên xuất hiện hình ảnh của mười năm về trước, khi đó cô mới 14- 15 tuổi, anh
thường xuyên dẫn cô đi chơi.
Tuy rằng cô chính là
nghĩ như vậy, nhưng ngoài miệng lại không nói gì cả, vẻ mặt vẫn thản nhiên lạnh
lùng. Tiêu Lỗi đối với thái độ như gần như xa của cô sớm thành thói quen, cũng
không thèm để ý đến sự lãnh đạm của cô, kiên nhẫn ngồi ở trên băng kia câu cá.
Cá đói bụng nhất vào
mùa đông, rất nhanh đã mắc câu, không đến một giờ nước trong thùng đã đầy. Lâm
Yến Vũ đếm, tổng cộng 15 con, đều mập mạp. Trở về căn nhà nhỏ, Tiêu Lỗi ngồi ở
nóc lò vừa thuần thục tẩy sạch vảy cá, rửa thịt cá sạch sẽ sau đó bỏ vào trong
nồi.
"Cái gì anh cũng
biết a." Lâm Yến Vũ cảm thấy anh quả thực toàn năng, không khỏi có chút
khâm phục. Tiêu Lỗi cười nhẹ: "Nếu như anh không tòng quân, có lẽ sẽ làm
một nhà thám hiểm, anh thích lữ hành dã ngoại."
Cô còn không biết anh
có sở thích này, trước kia anh chính là thích đến sân bắn quân khu tập bắn bia,
hoặc là đi ngoại ô cưỡi ngựa, không nghĩ tới trong rừng cũng quen thuộc, nhớ
tới hình như anh đã từng nói qua, trước năm 10 tuổi là lớn lên ở Đông Bắc, xem
ra đi săn và thám hiểm bên ngoài là do thời thơ ấu phát triển thành sở thích.
Thời điểm nhìn anh ngồi
bên cạnh lò sưởi trong tường làm việc nặng này nọ, biểu tình chuyên chú vẫn như
cũ khiến người khác mê muội. Lâm Yến Vũ nhìn chăm chú vào khuôn mặt anh bị ánh
lửa chiếu rọi đỏ hồng, cảm thấy anh sinh động như một bức tranh, tỏa ra một
loại mị lực làm người khác hít thở không thông, nhịn không được cười: "Em
cảm thấy anh thật xinh đẹp thanh tú."
Tiêu Lỗi ghé mắt nhìn
cô, ý cười bên môi: "Vậy sao, lần đầu tiên em nhìn đến anh sao?" Lâm
Yến Vũ tới gần anh, hôn lên trán anh, trong lòng Tiêu Lỗi run lên, lúc cô ôn
nhu làm người ta rung động không thôi.
Lâm Yến Vũ nhìn bốn
phía, sự tĩnh mịch trong căn nhà nhỏ thật an tường, duỗi thân lười biếng:
"Tuy rằng bên ngoài rất lạnh, nhưng trong nhà một chút cũng không thấy
lạnh." "Vách tường của nhà này đều là đặc chế, so với tường bình
thường dày hơn nhiều lắm, gió lạnh không thể tiến vào, cho nên có thể dự trữ
hơi nóng trong nhà lâu một chút, lát nữa anh ra ngoài chuẩn bị một thùng tuyết
mang vào, bằng không trong nhà sẽ rất khô." Tiêu Lỗi mở vòi nước trên bồn
rửa chén, vo gạo kê và yến mạch xong thì bỏ vào trong nồi nấu cháo.
"Em giúp anh làm
chút gì nhé." Lâm Yến Vũ muốn đứng dậy. Tiêu Lỗi ấn đầu vai cô:
"Không cần, em ngồi xem là được rồi. Nước rất lạnh, tay em chịu không nổi
đâu."
